Khuôn mặt của Lý thị lang hơi có vẻ cứng ngắc, tự biết vừa rồi coi trọng Tiêu gia chủ bộc, để cho người này sinh lòng bất mãn, trong nội tâm không khỏi ngầm cười khổ, không nghĩ tới người trong Tiên đạo, đối với hư danh vẫn coi trọng như thế. Hắn chưa nghĩ kỹ nên mở miệng hóa giải việc này như thế nào, thanh niên bên cạnh lại mở miệng:
- Trạch Lâm sư huynh, hôm nay là ngày sinh của phụ thân ta, nếu có chỗ không ổn, kính xin thông cảm.
Đang khi nói chuyện, hắn nhìn về phía Trạch Lâm, thần sắc bình thản.
Nàng kia vội vàng nói:
- Trạch Lâm sư huynh, không nên làm hỏng không khí thọ yến.
Trạch Lâm nghe vậy sắc mặt thoáng trầm xuống, hừ nhẹ một tiếng, lại chưa từng nhiều lời.
Lý thị lang chung quy là người bái kiến sóng gió, giảng hòa nói:
- Chư vị khách quý đã tới, liền khai yến a.
Hạ nhân trong phủ theo thứ tự bưng thức ăn chuẩn bị xong lên, đợi rượu đã được rót đầy, Lý thị lang nâng chén nói:
- Chén thứ nhất, lão phu kính chư vị khách quý, tỏ lòng biết ơn. Nhưng lão phu tuổi tác đã cao, hôm nay chỉ uống một chén này, còn lại chư vị tùy ý là được.
Mọi người đều nâng chén uống một hơi cạn sạch.
Lý Càn đứng dậy, quỳ gối xuống, kính cẩn dập đầu nói:
- Nhi tử bất hiếu, quanh năm không được phụng dưỡng ở bên cạnh phụ thân! Hôm nay là thọ đản, chúc phụ thân đại nhân phúc thọ song toàn! Lúc hài nhi xuống núi, sư tôn ban thưởng một viên Duyên Thọ Đan, chúc mừng phụ thân đại thọ của đại nhân!
- Duyên Thọ Đan!
Nữ tu đồng môn kia kinh hô một tiếng, đôi mắt dễ thương nổi lên dị sắc, nhìn về phía Lý Càn, ánh mắt lộ ra hâm mộ.
Trạch Lâm cùng một nam tử khác, trong mắt đồng thời hiện lên một tia ghen ghét.
- Lý Càn sư đệ quả nhiên được sư tôn coi trọng, lại ban thưởng linh đan như vậy. Lý thế bá dùng viên đan dược này, sẽ tẩy mao phạt tủy, thoát thai hoán cốt, tăng thêm 50 năm thọ nguyên, cơ duyên tạo hóa như thế, mặc dù là Nhân Hoàng thế gian cũng khó có thể đạt được!
Trong nội đường, tân khách liên tục kinh hô, nhìn về phía hộp gấm trong tay Lý Càn, ánh mắt trở nên vô cùng nóng bỏng. Hôm nay nhìn thấy linh đan như vậy, ánh mắt mọi người nhìn về phía bọn người Trạch Lâm, lập tức càng nhiều mấy phần kính sợ cùng kính cẩn.
Trong nội tâm Lý thị lang cũng kích động, đứng dậy chắp tay thi lễ nói:
- Đa tạ Tiên Sư ban thưởng linh đan, lão phu vô cùng cảm kích!
Nhưng vào lúc này, trong nội đường đột nhiên truyền đến một tiếng hừ lạnh nhàn nhạt, lộ ra vẻ khinh thường.
Nam tử áo bào xanh khẽ nhíu mày, thấp giọng nói:
- Tiêu Huyết, không nên sinh sự.
Nam tử áo đen sau lưng có chút cúi đầu:
- Vâng, chủ nhân.
Bất quá lúc này, ánh mắt ba người Trạch Lâm đã rơi xuống, sắc mặt cực kỳ âm trầm. Lý Càn cũng khẽ nhíu mày, nhưng hắn nhìn về phía nam tử áo bào xanh, không biết nguyên do, thoáng chần chờ vẫn chưa từng mở miệng. Nhưng hắn không truy cứu việc này, cũng không có nghĩa là ba người khác có thể buông.
Trạch Lâm lạnh giọng nói:
- Mới vừa rồi là ai hừ lạnh? Nhanh chóng lăn ra đây!
Nam tử áo bào xanh khẽ nhíu mày, chưa mở miệng, nhưng Tiêu Huyết đã tiến lên một bước, thản nhiên nói:
- Ngươi muốn như thế nào?
- Lý thế bá, hôm nay cũng không phải là vãn bối muốn phá hư thọ yến, nhưng liên quan đến mặt mũi tông môn, vãn bối chỉ có thể thất lễ!
Trạch Lâm chắp tay nói xong, trong mắt lóe lên lệ mang:
- Tông môn ta ban cho linh đan, bằng phàm nhân như ngươi, cũng dám vọng tưởng đùa cợt, hôm nay nếu không đánh tan ba hồn bảy vía của ngươi, Tiên đạo uy nghiêm còn đâu!
- Tăng thêm 50 năm thọ nguyên cho phàm nhân, linh đan không nhập lưu mà thôi, tiễn đưa vật ấy làm thọ lễ vốn là chê cười, là ngươi tự mình ném mặt, cùng ta có quan hệ gì đâu.
- Tốt! Tốt! Tốt! Nếu như hôm nay ngươi có thể lấy ra hạ lễ càng thêm trân quý, thì chuyện hôm nay bỏ qua, nếu không liền đừng trách ta thủ hạ vô tình!
Tiêu Huyết cười lạnh, đi đến trước bàn Lý thị lang, chắp tay nói:
- Tạm mượn lễ vật dùng một lát, đợi chút nữa sẽ hoàn trả.
Hắn cầm hộp dài, thò tay mở ra:
- Mở mắt nhìn xem, lễ vật như vậy, tông môn ngươi lấy ra được sao?
Ở trong hộp dài, một thanh trường kiếm yên tĩnh nằm ở trong đó, phong cách cổ xưa tự nhiên, không có một chút khí tức tiết lộ.
Ánh mắt Trạch Lâm quét qua, cười lạnh nói:
- Bất quá là bảo kiếm phàm tục, mặc dù chém sắt như chém bùn, ở trong mắt tiên gia chúng ta, cũng như sắt vụn!
- Có mắt không tròng!
Tiêu Huyết cầm kiếm, trường kiếm ra khỏi vỏ chỉ ba người phía xa:
- Cầm kiếm này trong tay, mặc dù là người phàm tục, muốn giết các ngươi, cũng như trở bàn tay !
Lúc nói chuyện, một tia sát ý từ trong kiếm xuất hiện, quanh quẩn chung quanh ba người Trạch Lâm, để cho thân thể bọn hắn bỗng nhiên cứng đờ, như đặt mình trong núi thây biển máu, A Tỳ địa ngục , khuôn mặt trắng bệch, không còn một chút huyết sắc!
Nam tử áo bào xanh thản nhiên nói:
- Tiêu Huyết, đủ rồi.
Bá!
Trường kiếm vào vỏ, một tia sát ý lập tức biến mất, ba người Trạch Lâm trực tiếp ngã trên mặt đất, mồ hôi như mưa. Nếu như chậm chút nữa, chỉ dựa vào sát ý, liền đủ để bọn hắn tâm thần sụp đổ, nguyên thần tán loạn!
Ba người ngẩng đầu nhìn về phía Tiêu Huyết, ánh mắt lộ ra sợ hãi thật sâu!
Lý Càn biến sắc, hắn quay đầu nhìn về phía nam tử áo bào xanh, chưa mở miệng, chỉ thấy đôi mắt hắn bỗng nhiên sáng ngời như tinh thần. Một cảm giác trời đất quay cuồng truyền đến, đợi cho hết thảy khôi phục, thân ảnh của hắn đã xuất hiện ở trong không gian trắng xoá.
Mà nam tử áo bào xanh, liền đứng ở cách hắn không xa.
- Ngươi đến tột cùng là ai? Vì sao muốn tiếp cận Lý gia ta!
Nam tử áo bào xanh lắc đầu, thản nhiên nói:
- Cũng không phải bổn vương tiếp cận Lý gia, mà là ngươi gọi bổn vương tới.
Thời gian quay lại đến trận chiến ở Hồi Hột tộc năm đó, Diệt Thần tiễn bắn ra, Đa Thiên La Bàn sụp đổ, một giọng nói trực tiếp vang lên ở trong tâm thần của hắn:
- Sáu mươi năm sau, ở trong Man Hoang tinh vực, mời Tiêu Thần đạo hữu đến đây tìm ta.
Một tọa độ tinh đồ, tùy theo hiện ra ở trong nguyên thần của hắn.
Thanh âm này, rõ ràng là của Lý gia lão tổ!
Bình luận