Đạo (Dịch) – Chương 2731

Bên ngoài Tiêu phủ, hai hộ vệ thoáng chắp tay, một người trong đó tiếp nhận thiệp mời, nói chờ một lát liền quay người nhập phủ.

Hậu viện, nam tử áo bào xanh dựa lưng vào trên giường êm, ánh nắng rơi vãi, để cho hình dáng của hắn càng thêm rõ ràng, ở dưới ánh mặt trời, khuôn mặt tựa hồ tản ra một tầng huỳnh quang nhàn nhạt, cầm quyển sách trong tay, đang tĩnh tâm đọc.

Bốn nữ tử yên tĩnh ngồi ở bên cạnh cửa sổ, có chút cúi người, váy dài buộc vòng quanh dáng người mỹ lệ, kim thêu trong tay linh hoạt xen kẽ, thêu ra từng đoàn từng đoàn hoa văn cẩm tú, mị nhãn tầm đó cười nhẹ nhàng, tràn ngập hương vị hạnh phúc.

Mà lúc này, nam tử áo bào xanh đột nhiên ngẩng đầu, cười nói:

- Chúng ta ở trong thành này ba năm, rốt cục nhận được thiệp mời thứ nhất.

Thanh âm của hắn rơi xuống không lâu, liền thấy ngoài cửa có một nữ tử thanh tú cất bước đi vào, kính cẩn nói:

- Đại nhân, Lý phủ đưa thiệp mời mừng thọ.

Nam tử áo bào xanh dương tay cầm lấy, cúi đầu xem xét, đột nhiên nhẹ “Ồ một tiếng, có chút nhắm mắt lặng im không nói.

Tứ nữ đang thêu thùa ngẩng đầu, nhìn về phía nam tử, mặt lộ vẻ khó hiểu. Mấy tức sau, đôi mắt của nam tử áo bào xanh lại lần nữa mở ra, một nữ khí chất dịu dàng hiền thục nhất mở miệng nói:

- Phu quân, xảy ra chuyện gì sao?

Nam tử áo bào xanh giương mi cười cười nói:

- Hôm nay vi phu cũng không thể xác định, nhưng nếu không sai, chúng ta tới đây ba năm, người cần đợi có lẽ đã đến.

Nói tới đây, hắn quay đầu nhìn về phía nàng kia:

- Linh Chi, nói cho người đưa tin, thọ yến ngày mai Tiêu mỗ sẽ tới.......

Trong thành Lý gia, gia chủ Lý lão đại nhân chính là trọng thần trong triều, quan đến Hộ bộ thị lang, hôm nay mặc dù đã cáo lão hồi hương, nhưng thân phận vẫn là số một số hai trong thành. Lần này mừng thọ bảy mươi, tự nhiên là một đại thịnh sự, tất cả mọi người trong thành, đều dùng có thể có được thiệp mời của Lý gia mà vẻ vang. Hơn nữa trong truyền thuyết, con thứ ba của Lý lão đại nhân bái nhập Tiên nhân môn hạ, lần này ngày sinh cũng sẽ quay về. Trong lúc nhất thời, tâm tư của các nữ nhi trong thành nảy mầm, nếu có thể được lang quân như vậy nhìn trúng, ngày sau cũng có khả năng bước vào Tiên đạo, từ nay về sau cùng Thần Tiên bầu bạn, chẳng lẽ không phải ao ước sát thế nhân.

Cả thành trì, ở ngày sinh trở nên náo nhiệt, nhiều mấy phần khí tức vui mừng.

Trước cửa Lý phủ ngựa xe như nước, tân khách như dệt, tất cả mọi người đều ăn mặc vừa vặn, mang theo hạ lễ mà đến. Trước phủ, khuôn mặt của quản gia tươi cười đón khách, hạ nhân trong phủ nhận lễ, một phen bận rộn vội vàng.

Một cổ xe ngựa từ cuối phố đi đến, thân xe màu đen bình thường không có gì lạ, nhưng chỗ đi qua, người đi đường lại liên tục tránh né, ánh mắt nhìn lại xe ngựa, lộ ra một vòng kinh nghi cùng kính sợ.

Quản gia chứng kiến xe ngựa màu đen này, trong nội tâm cả kinh, vội vàng bước nhanh nghênh đón, kính cẩn nói:

- Tiêu gia chủ giá lâm, Lý phủ ta cảm thấy vinh hạnh!

Hắc y xa phu là một thanh niên tuấn tú, nhảy xuống xe ngựa có chút cúi đầu, kính cẩn đứng ở một bên. Hắn mặt không biểu tình, thần sắc lãnh đạm, tuy khí tức không lộ ra, lại tự nhiên phát ra một cảm giác áp bách, làm lòng người kính sợ.

Nghe được quản gia Lý phủ nói, tất cả tân khách bừng tỉnh đại ngộ, khó trách có thể dùng được xa phu như vậy, nguyên lai khách đến thăm là Tiêu gia chủ.

Cửa xe mở ra, nam tử áo bào xanh cúi đầu cất bước đi ra, thản nhiên nói:

- Lý lão đại nhân mời, Tiêu mỗ tự nhiên đến đây chúc mừng.

Sắc mặt Quản gia kính sợ, nhưng trong mắt lại có vui mừng đè nén không được, có thể mời được Tiêu gia chủ đến, tự nhiên là thể diện thật lớn:

- Đại nhân nhà ta đã ở trong phủ chờ lâu, Tiêu gia chủ, mời.

Nam tử áo bào xanh khẽ gật đầu, cất bước đi vào, hắc y xa phu thò tay vỗ tuấn mã kéo xe một cái, cất bước đi theo sau lưng chủ nhân. Tuấn mã tự mình quay người, lôi kéo xe ngựa rời đi.

Chủ nhân dự tiệc, tôi tớ không có tư cách từ cửa chính mà vào, càng không nói đến tiến vào phòng thọ yến. Trong nội tâm Quản gia thoáng chần chờ, mắt thấy Tiêu gia chủ không có ý tứ ngăn trở, thoáng chần chờ nhưng không có nhiều lời, dẫn dắt hai người đi vào phủ.

- Tiêu gia chủ đến!

Hạ nhân cao giọng thông báo một tiếng, vừa khom người vọt đến một bên, thò tay hư dẫn.

Nam tử áo bào xanh cất bước mà vào, ánh mắt hơi quét chung quanh, ở trên người một thanh niên hơi chút dừng lại, lập tức dời đi chỗ khác, cười chắp tay nói:

- Đại thọ bảy mươi của Lý lão đại nhân, Tiêu mỗ đến bái phỏng, có chút lễ vật không thành kính ý.

Sau lưng, thanh niên áo đen tiến lên một bước, trong tay hắn chẳng biết lúc nào nhiều một hộp dài, hai tay dâng tặng.

Nếp nhăn trên mặt Lý thị lang giãn ra, đứng dậy cười nói:

- Tiêu gia chủ có thể tới, Lý phủ vẻ vang cho kẻ hèn này, nhanh mời ngồi!

Mọi người trong nội đường tùy theo đứng dậy, khẽ gật đầu bày ra tôn kính. Tiêu phủ thần bí, ở trong thành mờ mờ ảo ảo là tồn tại siêu nhiên, tự nhiên không người nguyện ý thất lễ.

Bất quá giờ phút này, trong sảnh có ba người chưa từng nhúc nhích. Hai nam một nữ, nhìn lại có chút trẻ tuổi, ánh mắt lãnh đạm đảo qua tu sĩ áo bào xanh, liền không hề liếc mắt nhìn nhiều, thần thái kiêu căng. Bất quá từ chỗ bọn hắn ngồi đến xem, cũng là khách quý của Lý gia, nghĩ đến thân phận không thể bình thường.

Nam tử áo bào xanh cười gật đầu, ngồi xuống ở trên một thủ tịch, thần sắc như thường. Ngược lại là thanh niên áo đen phía sau hắn đáy mắt lóe lên lãnh mang, sau khi giao ra hạ lễ, lách mình đứng ở phía sau, cúi đầu trầm mặc không nói.

- Lý thế bá, mặc dù tuổi tác của vãn bối không lớn, nhưng cũng biết vi khách chi lễ, mang theo tôi tớ vào thọ yến, có thể xem như bất kính với Lý phủ?

Ở trong hai nam một nữ, nam tử thứ nhất nhàn nhạt mở miệng, thanh âm của hắn không lớn, lại rõ ràng truyền vào trong tai tất cả mọi người, lại có một cổ khí tức uy nghiêm nhàn nhạt truyền đến, làm cho lòng người rùng mình, tiếp theo sinh ra kính sợ.

Tân khách trong nội đường đột nhiên yên tĩnh xuống, nhìn về phía nam tử mở miệng, ánh mắt kính sợ.

Nam tử áo bào xanh thần sắc không thay đổi, nâng chung trà lên hớp một ngụm nói:

- Trà ngon.

Sắc mặt hắn ôn hòa, ánh mắt căn bản không nhìn thanh niên mở miệng, bộ dáng tự nhiên như vậy, tựa hồ vốn nên như thế.

Chương 2732vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...