Đạo (Dịch) – Chương 2733

Có Đa Thiên La Bàn, nhiều lần trợ giúp Tiêu Thần thoát hiểm, ân tình này tự nhiên không thể mất. Cho nên sau khi mọi việc ổn định, Tiêu Thần âm thầm ly khai vương thành, mang theo Tử Yên tứ nữ, đi tới khỏa Tu Chân tinh này, tùy ý chọn một thành trì ở lại, hưởng thụ sinh hoạt giống như phàm nhân, đợi đối phương xuất hiện.

Thẳng đến hôm qua, Lý phủ tiễn đưa thiệp mời, tâm thần của hắn mờ mờ ảo ảo sinh ra cảm ứng, liền biết người mình phải đợi đã đến.

Mà người này, là Lý Càn.

Trên mặt hắn lộ vẻ nghi hoặc, Tiêu Thần phóng ra một bước, thân ảnh trực tiếp xuất hiện ở trước mặt Lý Càn, thò tay điểm xuống mi tâm của đối phương. Sự tình có quan hệ Đa Thiên La Bàn, hóa thành vô số hình ảnh, trực tiếp dung nhập vào trong tâm thần của hắn.

Làm xong việc này, hắn thu tay lại lui ra phía sau, nhìn Lý Càn nhắm mắt nhíu mày, thân thể hơi run rẩy. Rất nhanh thân thể của hắn liền khôi phục lại bình tĩnh, đôi mắt chậm rãi mở ra, khí tức cùng lúc trước phát sinh biến hóa to lớn, đôi mắt linh quang lập loè, như sao vân lưu chuyển.

- Cẩn thận... người bên cạnh...

Nỉ non nói nhỏ từ trong miệng hắn phát ra, sắc mặt của Tiêu Thần lập tức biến đổi, hắn đột nhiên ngẩng đầu, nhưng Lý Càn đã từ trong trạng thái vừa rồi tỉnh lại, đôi mắt khôi phục thanh minh. Sắc mặt hắn có chút hoang mang, rồi lại như minh bạch cái gì, ánh mắt nhìn Tiêu Thần, bờ môi có chút rung rung, một lúc sau mới thấp giọng mở miệng:

- Ta biết rõ một sự tình, nhưng thêm nữa... vẫn mê hoặc... Ta... Ta thật sự là hắn sao?

Tiêu Thần thoáng trầm mặc, gật đầu nói:

- Nếu như ngươi không phải hắn, căn bản sẽ không thức tỉnh bộ phận trí nhớ. Ta không biết vì sao ngươi lựa chọn Luân Hồi chuyển thế, nhưng bây giờ ngươi đã bắt đầu thức tỉnh, khôi phục trí nhớ tiêu tán trong chuyển thế cần bao nhiêu thời gian, bổn vương cũng không thể xác định. Hiện tại bổn vương cho ngươi hai lựa chọn, một cùng ta rời đi, bổn vương sẽ che chở ngươi, thẳng đến ngươi khôi phục trí nhớ. Thứ hai, ở lại Lý gia, như vậy nhân quả của chúng ta sẽ chấm dứt, đợi cho ngày sau trí nhớ ngươi khôi phục lại đến tìm bổn vương.

Lý Càn cười khổ, khuôn mặt hơi lộ ra chua xót:

- Ngươi cho rằng, hôm nay ta còn có thể tiếp tục lưu lại Lý gia sao? Ta đi với ngươi.

Tiêu Thần gật đầu, phất tay áo, thân ảnh của Lý Càn trực tiếp biến mất không thấy gì nữa. Nhưng hắn vẫn không có lập tức rời đi, mà chau mày, ánh mắt hơi có vẻ âm trầm, suy nghĩ một câu “cẩn thận... người bên cạnh... vừa rồi kia.

Hiển nhiên không phải Lý Càn mở miệng, mà là Lý gia lão tổ ở lúc thức tỉnh lập tức truyền lại cho hắn tin tức.

Thế nhưng đối phương muốn biểu đạt, đến tột cùng là có ý gì?

Hắn đến tột cùng là ai?

Lại để cho hắn cẩn thận đề phòng, là ai?

Hôm nay xem ra, tuy hắn đã tìm được Lý gia lão tổ chuyển thế, nhưng bí ẩn chẳng những không có cởi bỏ, ngược lại trở nên càng ngày càng nhiều! Hơn nữa hết thảy, ẩn ẩn tầm đó, cùng kiếp trước của hắn có liên quan! Như là một tấm lưới lớn, giấu ở trong sương mù, hôm nay hắn chứng kiến, chỉ là biên giới.

Tiêu Thần hấp khẩu khí, đè xuống cảm giác bất an trong lòng.

Năm đó lúc nhỏ yếu, ngẩng đầu nhìn lên sương mù che bầu trời, nhưng hôm nay hắn đã có lực lượng kích thích sương mù, đã đụng chạm lấy tấm lưới lớn kia, như vậy cuối cùng có một ngày, hắn có thể thấy rõ hết thảy!

Một bước phóng ra, thân ảnh của hắn biến mất không thấy gì nữa.

Lý Càn cảm giác thân thể chấn động, đợi ánh mắt khôi phục, phát hiện hắn còn đang ở trong đại sảnh Lý gia, Tiêu Thần an tọa ngồi đó, thân ảnh chưa từng nhúc nhích một chút. Trước kia hết thảy như mộng ảo, nhưng trí nhớ xuất hiện trong đầu, lại rõ ràng nói cho hắn biết, sự tình vừa rồi là thật.

Thoáng trầm mặc, hắn lại lần nữa quỳ rạp trên đất, dập đầu với Lý lão đại nhân, tạ ơn công ơn nuôi dưỡng kiếp này, không nói một lời, đứng dậy đứng ở sau lưng Tiêu Thần.

Lý thị lang mặt lộ vẻ kinh nghi, nhưng còn không đợi hắn mở miệng, Tiêu Thần đã chắp tay mở miệng:

- Lý lão đại nhân, bổn tọa chính là người tu đạo, bởi vì cảm giác cùng con thứ ba Lý Càn của ngươi có chút nhân quả, nên tới chỗ này chờ hắn ba năm. Hôm nay hắn đã tỉnh ngộ, đi theo bổn tọa, chuyên tu đại đạo, từ nay về sau cả đời không thể bước vào phàm tục. Bổn tọa tặng cho ngươi pháp bảo, có thể thành bảo vật thủ hộ Lý thị nhất mạch, nhỏ máu liền có thể nhận chủ. Cung phụng bảo vật này ở trong nhà, nếu như gặp hung hiểm, bảo vật sẽ ra khỏi vỏ, có thể bảo vệ Lý gia ngươi ngàn năm an khang. Ngàn năm sau, bảo vật tự hủy.

- Nhân quả nơi đây đã kết thúc, bổn tọa đi đầu một bước.

Nói xong, bước chân hắn phóng ra, cùng Tiêu Huyết, Lý Càn lập tức rời đi, thân ảnh biến mất không thấy gì nữa.

Thành nam, Tiêu phủ, trong một ngày người không, phòng trống. Trong lúc nhất thời tin tức Tiên nhân hàng lâm, ban cho Lý gia tiên bảo rất nhanh truyền ra.

Mười ngày sau, cường giả của mấy tông môn tu chân trên tinh cầu này đến, muốn lấy đi bảo kiếm của Lý gia. Nhưng chưa chờ bọn hắn ra tay, liền có một đạo kiếm quang tự động lên không, gào thét mà qua, mấy tên tu sĩ tới gần Lý gia bị chém giết lập tức, toàn bộ không có sức phản kháng!

Trải qua chuyện này, các tông phái ở đây hoảng hốt, liên tục nghiêm lệnh môn hạ đệ tử, cả đời không được đi vào thành trì của Lý gia nửa bước!

Sự tình Lý gia lão tổ tạm thời cáo một giai đoạn, Tiêu Thần mang theo mọi người quay về vương đô, hắn đã mở Thần Quốc làm một quốc chi chủ, tự nhiên không thể trải qua sinh hoạt nhàn vân dã hạc như vậy .

Sự tình Lý Càn, sau khi Tuyền biết được cũng cảm thấy hứng thú, thích thú mở miệng đòi người với Tiêu Thần. Tiêu Thần xác định hắn sẽ không tạo thành tổn thương với Lý Càn, liền cho phép hắn đi. Dùng thủ đoạn của Tuyền, có lẽ có thể trợ giúp hắn sớm khôi phục trí nhớ. Chẳng biết tại sao, từ khi Lý gia lão tổ mở miệng nhắc nhở hắn, trong nội tâm Tiêu Thần liền sinh ra một trực giác rõ ràng, Lý Càn cùng hắn tầm đó tất nhiên có quan hệ chặc chẽ, nếu như đối phương có thể khôi phục trí nhớ, với hắn mà nói có lẽ sẽ có trợ giúp cực lớn.

Sau đó mấy chục năm, Tuyền trước sau từ trong tay Tiêu Thần lấy đi hai vật phẩm, một là Tiên tinh từ mảnh vỡ Viễn Cổ tiên vực thu đến, cử động lần này Tiêu Thần có thể đoán được, hiển nhiên là vì luyện chế Tiên Vệ. Nhưng đồ vật khác, lại làm cho hắn có chút khó hiểu.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...