Đạo (Dịch) – Chương 2718

Thẳng đến Lôi Long đi xa, Lôi Vân tiêu tán, thân thể cứng ngắc của hoa bào lão giả mới chậm rãi khôi phục, lúc này mới phát hiện trường bào trên người đã bị mồ hôi lạnh ướt sũng.

...

Bên ngoài biên cảnh Đại Yến, mấy tên tu sĩ dựng ở trong tinh không, sắc mặt ngưng trọng.

- Có Lôi Long từ phương hướng Man Hoang tinh vực mà đến, một đường thẳng đến Đại Yến, nếu như nó không cải biến phương hướng, rất nhanh sẽ đến chỗ chúng ta.

Trong đó một tu sĩ áo bào màu vàng thấp giọng mở miệng, sắc mặt hơi lộ ra ngưng trọng.

- Lôi Long mạnh mẽ như vậy, nếu có thể chém giết, chúng ta phân huyết nhục lân giáp, là một thu hoạch xa xỉ!

- Long tộc lánh đời, Lôi Long mạnh mẽ như vậy sớm đã không còn ở thế gian, lần này xác thực là cơ duyên của chúng ta!

- Nhất định phải ở chỗ này ngăn lại nó, nếu như để nó tiến vào cảnh nội của Đại Yến, mặc dù tranh đoạt Lôi Long cũng không có cơ hội của chúng ta!

Thời điểm mấy người nói chuyện với nhau, tiếng Lôi Đình oanh minh từ tinh vực xa xôi truyền đến, lôi quang lóng lánh kia, cách xa vô số khoảng cách, như cũ có thể cho người rõ ràng cảm ứng được trong đó ẩn chứa lực lượng khủng bố!

- Đến, chuẩn bị động thủ!

Trong mắt bọn hắn đồng thời lộ ra lửa nóng, gầm nhẹ, tu vi trong cơ thể đều bộc phát, tất cả đều là Sáng Thế Phong Vương cảnh, mấy người liên thủ, lực lượng cũng không thể khinh thường. Dương tay tầm đó, thần thông đều xuất hiện!

Nhưng phương hướng Lôi Long đi về phía trước chưa từng cải biến, tốc độ ngược lại nhanh hơn ba phần, trong miệng gào thét, cái đuôi lớn của nó quét ngang, tựa như một ngọn núi đụng đến, đạp nát tất cả thần thông, trả giá bất quá là mấy mảnh lân giáp nghiền nát.

Vài tên tu sĩ Sáng Thế Phong Vương đôi mắt trừng lớn, trong miệng phát ra tiếng thét sợ hãi! Lôi Long triển lộ lực lượng mạnh, xa xa vượt qua bọn hắn đoán trước! Nhưng giờ phút này muốn chạy trốn, đã muộn!

Oanh!

Cái đuôi lớn rơi đập, lực lượng hộ thân của mấy người bị phá huỷ, thân thể nổ tung, bị nện thành một đoàn huyết vụ!

Lôi Long một đuôi giết mấy người, thân ảnh không ngừng, lôi quang lóng lánh gào thét mà đi.

...

Yến cảnh.

Thần sắc của Tiêu Việt Vương ngưng trọng, đáy mắt ẩn ẩn có vẻ kinh nghi, cúi đầu không nói một lời.

Ở bên cạnh hắn, Lũng Nam ngự chủ thoáng nhíu mày nói:

- Tiêu Việt Vương hà tất cẩn thận như vậy, Lôi Long này chưa tiến vào cấp độ Sáng Thế chí cường giả, hai người chúng ta liên thủ, chẳng lẽ còn có thể thua nó?

Tiêu Việt Vương lắc đầu nói:

- Lũng Nam ngự chủ nói sai rồi, bổn vương chỉ là phỏng đoán Lôi Long này đến tột cùng lai lịch ra sao... đợi chút nữa, trước phải nhìn rõ mới có thể ra tay, chớ để sinh ra hiểu lầm.

Ở trong mảnh vỡ Viễn Cổ tiên vực, sự tình Tiêu Thần khống chế Lôi Long chiến Tiên Giới Tiên Vương hắn sớm có nghe nói, giờ phút này tự nhiên trong nội tâm nói thầm. Nếu như Lôi Long này là vật của vị kia, hắn là tuyệt đối không dám ngăn trở. Hôm nay hắn là Đại Yến tướng quân Tiêu Việt Vương, nhưng đồng dạng là thuộc hạ dưới trướng của Tiêu Thần!

Trong tâm Lũng Nam ngự chủ hiện lên một tia khinh miệt, chỉ nghĩ hắn ở trong Viễn Cổ tiên vực đã bị kinh hãi, khẽ gật đầu không có nhiều lời.

Sắc mặt của Tiêu Việt Vương, Lũng Nam ngự chủ thoáng ngưng trọng, khí tức của Lôi Long này, lại để cho bọn hắn cảm ứng được uy hiếp nhàn nhạt.

Nhưng vào lúc này, một tiếng quát khẽ đột nhiên truyền đến, ở trong ngàn vạn Lôi Đình nổ vang vô cùng rõ ràng, rơi vào trong tai hai người.

- Tránh ra!

Thanh âm bình tĩnh, lại lạnh như băng, như một làn gió lạnh từ địa ngục thổi đến, để cho thân thể hai người cứng ngắc. Nguy cơ mãnh liệt lập tức quanh quẩn ở trong lòng, để cho bọn hắn không chút nghi ngờ, nếu không tránh lui, sau một khắc chờ đợi hai người tất nhiên là bị đánh chết!

Tiêu Việt Vương nghe được thanh âm này, gần như bản năng lôi kéo Lũng Nam ngự chủ trực tiếp tránh lui ra, trơ mắt nhìn Lôi Long gào thét mà đi, rất nhanh biến mất trong tầm mắt.

Lũng Nam ngự chủ miễn cưỡng nuốt một ngụm nước miếng, rung giọng nói:

- Tiêu Việt Vương, người này... Người này là ai?

- Đông Yến Vương, Tiêu Thần.

...

- Đông Yến Vương khống chế Lôi Long mạnh mẽ đâm tới, một đường xâm nhập cảnh nội Đại Yến ta, hắn muốn làm gì? Đại Yến Phong Vương, không có chiếu lệnh không được một mình ly khai đất phong, hắn còn có để trẫm ở trong mắt hay không!

Yến hoàng bóp nát ngọc giản trong tay, một chưởng đập ngự án, sắc mặt âm trầm như nước, trong mắt hàn quang lưu chuyển.

Sắc mặt Quang Chiếu không thay đổi, nhưng trong lòng nhịn không được có chút trầm xuống. Yến hoàng thả Tiêu Thần ly khai Kế đô vốn là tình thế bất đắc dĩ, vẫn muốn tìm lý do làm khó dễ với Tiêu Thần, hôm nay cơ hội như vậy, sợ là sẽ không dễ dàng buông tha!

- Bệ hạ! Đông Yến Vương không để ý pháp lệnh của Đại Yến ta, tự rời lãnh địa, càng xâm nhập cảnh nội Đại Yến ta, dựa vào tu vi mạnh mẽ đâm tới! Hành vi như thế, tất nhiên không thể khinh xuất tha thứ, nếu không Đại Yến hoàng thất ta chắc chắn mặt quét rác!

Tiếu Nghị trầm giọng mở miệng, trong ngữ khí hàn ý đằng đằng. Với tư cách Đại Yến đế sư, hắn tự nhiên sẽ tận hết sức lực giữ gìn lợi ích của Yến hoàng!

Yến hoàng đột nhiên ngẩng đầu, lạnh giọng nói:

- Truyền ý chỉ của trẫm, lệnh Trấn Nam Vương mang theo đại quân ra tay, bắt Tiêu Thần, áp giải vào kinh thành chờ xử lý!

...

Trấn Nam Vương đại doanh!

- Bệ hạ đã hạ thánh chỉ, lệnh bổn vương ra tay bắt Đông Yến Vương, áp giải vào kinh thành! Chư tướng nghe lệnh, bố Địa Sát Thiên Cương trận, đuổi bắt Đông Yến Vương, nếu như hắn dám phản kháng, sinh tử chớ luận!

- Vâng, vương thượng!

Chư tướng dưới trướng ầm ầm tuân mệnh, quay người rời đi.

Trấn Nam Vương mặt lộ vẻ dữ tợn:

- Tiêu Thần! Trước kia nhục nhã, hôm nay bổn vương đòi lại hết! Nếu như ngươi dám đến Trấn Nam quân doanh, bổn vương nhất định để ngươi có đến mà không có về!

Yến Trấn Nam quân doanh, bố trí ở biên cảnh hai nước Yến, Tề, lướt qua liền có thể vào cảnh nội Đại Tề, cách Đại Đường không xa nữa. Nhiều đội Yến quân tinh nhuệ phóng lên trời, ở trong tinh vực bố trí xuống đại trận, sát khí nồng đậm phóng lên trời, trấn áp trọn phiến không gian! Mặc dù thi triển xé rách không gian đi về phía trước, cũng sẽ bị bức ra, không thể thông hành!

Trấn Nam Vương ở trong trung quân, trong mắt có lệ mang cuồn cuộn.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...