Trước khi Thời Không bổn nguyên dung hợp, Tuyền cũng đã nói với hắn qua, nếu như hết thảy thuận lợi, năm ba năm là hoàn thành, nếu như xuất hiện khó khăn trắc trở, chậm nhất là bảy tám năm. Đối với thế tục phàm nhân mà nói, có lẽ là một đoạn thời gian dài, nhưng đối với tu sĩ, nhất là tồn tại cao giai, thì chỉ là nháy mắt.
Chuyện phát sinh ở trong Minh hồ, không có đưa tới bất luận kẻ nào chú ý, hết thảy đều lặng yên không một tiếng động tiến hành, thời gian như suối nước, từ từ trôi qua.
Đảo mắt ba năm mà qua, bên cạnh Minh hồ, đôi mắt của Tiêu Thần bỗng nhiên mở ra, sắc mặt của hắn trở nên cực kỳ khó coi. Ngay vừa rồi, một cảm giác tim đập nhanh bỗng nhiên xuất hiện, để cho trái tim của hắn run rẩy kịch liệt, vô cùng thống khổ.
Đây hết thảy đến đi vội vàng, trong thời gian ngắn liền tiêu tán, nhưng cảm giác tim đập nhanh cùng đau đớn kia, lại in dấu thật sâu vào tâm thần của hắn!
Tu vi đến cảnh giới như Tiêu Thần, tuyệt sẽ không vô duyên vô cớ xuất hiện hiện tượng như vậy, có lẽ đang có sự tình cùng hắn chung một nhịp thở phát sinh, mà theo cảm giác này, hiển nhiên là sự tình không tốt!
Chẳng lẽ, trong khoảng thời gian này, Đại Thiên giới phát sinh sự tình nào đó bất lợi với hắn?
Nghĩ đến đây, hắn nhíu mày lại, tâm thần dần dần tràn ngập lo nghĩ. Hơn nữa để cho hắn cảm thấy kinh sợ nhất là, sau khi cảm giác tim đập nhanh biến mất, trong lòng của hắn lại không hiểu sinh ra một cổ sợ hãi cùng bối rối, tựa hồ người hoặc vật nào đó với hắn mà nói cực kỳ trọng yếu, đang muốn ly khai hắn mà đi.
Loại cảm giác này cực kỳ mãnh liệt, thậm chí để cho Tiêu Thần sinh ra một loại xúc động muốn phá huỷ hết thảy!
Không đúng, nhất định xảy ra chuyện!
Cùng hắn tương quan, mà lại có thể sinh ra báo động rõ ràng mãnh liệt như thế...
Đôi mắt của Tiêu Thần đột nhiên trừng lớn, đôi mắt từ trước đến nay trầm ổn bình tĩnh, lại tuôn ra một hồi bối rối.
Tử Yên...
Chẳng lẽ việc này, cùng tứ nữ có quan hệ!
Tiêu Thần đứng dậy, sắc mặt âm trầm đến cực điểm, ánh mắt của hắn nhìn về phía Minh hồ, có chút lập loè, vẫn nếm thử phát ra cảm ứng với Tuyền.
Rất nhanh, trong Minh hồ xuất hiện một thông đạo thẳng tắp, Tuyền cất bước mà ra, chân mày của hắn hơi nhíu lại, chờ đợi Tiêu Thần giải thích.
- Tuyền, ta cảm giác Tử Yên các nàng xảy ra chuyện, hiện tại cần chạy về lãnh địa tiến hành xác nhận, nếu như vô sự ta lập tức sẽ trở lại, nếu không đợi cho Không Gian phân thân hoàn thành bổn nguyên dung hợp, ngươi lại để cho hắn trực tiếp đến tìm ta.
Tiêu Thần nói, trong nội tâm sinh ra lo nghĩ, để cho hắn không muốn trì hoãn dù chỉ một phần thời gian.
- Tốt!
Tuyền dứt khoát gật đầu:
- Vật ấy đã chữa trị thỏa đáng, ngươi mang trên người, đề phòng bất trắc.
Nói xong dương tay ném đi, một vòng lưu quang màu vàng trực tiếp rơi vào trong tay Tiêu Thần, đúng là Kim Giáp Tiên Vệ. Hôm nay mặc dù đôi mắt khép kín như trước, nhưng chung quanh lại tràn ngập một cổ uy áp khủng bố! Chưa kích hoạt, liền đã đầy đủ kinh người!
Tiêu Thần không có nhiều lời, cất kỹ Tiên Vệ quay người phóng ra, phất tay xé rách không gian rời đi.......
Đông Yến Vương cung.
- Đạo Hiền tham kiến vương thượng!
Đạo Hiền vội vàng mà đến, quỳ rạp xuống đất, sắc mặt có chút trắng bệch.
- Nói, bổn vương cho ngươi điều tra sự tình có quan hệ Hồi Hột tộc quốc sư Càn Nguyên Tử, tìm kiếm bốn vị Vương phi, có tin tức gì chưa?
Đạo Hiền nghe vậy quỳ rạp xuống đất:
- Hồi bẩm vương thượng, thần đã dò xét được tin tức, Hồi Hột tộc quốc sư Càn Nguyên Tử hơn năm ngàn năm trước xác thực từ Tiểu Thiên giới mang về bốn đệ tử, đều có huyết mạch Phượng Hoàng, dẫn đến hoàng thất các quốc gia liên tục cầu hôn! Càn Nguyên Tử ở một năm trước tuyên bố, sẽ ở ngày Thánh Hỏa tiết của Hồi Hột tộc, công khai gả bốn đệ tử! Thuộc hạ được tin tức này lại chậm chạp tìm không thấy vương thượng, trì hoãn đến nay kính xin vương thượng thứ tội!
Thân thể của Tiêu Thần bỗng nhiên cứng ngắc, hắn chậm rãi ngẩng đầu, như núi lửa sắp phun trào, phóng ra một cổ khí tức khủng bố làm cho lòng người vì sợ mà tâm rung động, như muốn phá huỷ Thiên Địa này!
- Cách Thánh Hỏa tiết của Hồi Hột tộc, còn có mấy ngày?
- 27 ngày.
Tiêu Thần đột nhiên đứng dậy, hắn một bước bước xuống, thanh âm đã xuất hiện ở trong vân tiêu, một tiếng rồng ngâm lập tức truyền đến, khắp Thương Khung bỗng nhiên âm u, tầng tầng Lôi Vân hội tụ, ở trong lôi quang lóng lánh, có Lôi Đình nổ vang truyền khắp trường không! Lôi Long xuất hiện thân hình kéo vạn dặm, giương nanh múa vuốt, giống như cảm ứng được nỗi lòng của Tiêu Thần, ngửa đầu gào thét! Uy áp mênh mông cuồn cuộn huy sái mà xuống, dẫn tới vô số tu sĩ ngẩng đầu, mặt lộ vẻ sợ hãi.
- Càn Nguyên Tử, bổn vương nhất định giết ngươi!
Tiếng gầm ở trong Lôi Đình truyền đến, như Lôi Thần gào thét, sát cơ tràn ngập Thiên Địa!
Lôi Long vẫy đuôi, vạn lôi nổ vang, thân ảnh truy phong đuổi điện, gào thét đi xa.
Lrên lưng Long, Tiêu Thần đứng chắp tay, lôi quang chiếu rọi khuôn mặt góc cạnh rõ ràng của hắn, lạnh lùng như kiếm ra khỏi vỏ!......
Đại Yến phụ quốc, Khải quốc.
Trong cung điện, một lão giả hoa bào đôi mắt mạnh mẽ mở ra, phất tay xé rách không gian, thân ảnh trực tiếp xuất hiện ở trên cung điện, đồng tử kịch liệt co rút lại, ánh mắt nhìn lại cuối chân trời, thần sắc hoảng sợ khó dấu vẻ sợ hãi.
Một vòng màu đen, dùng tốc độ kinh người khuếch tán, tùy theo mà đến là Lôi Đình không ngừng gào thét, khí tức Lôi Đình bạo ngược cường hãn, làm cho tâm thần người kính sợ!
Thương Khung bị Lôi Vân bao trùm, một con Lôi Long ở trong Lôi Vân quay cuồng đi về phía trước, khí tức khủng bố như hải dương từ trong cơ thể nó tán phát ra, huy sái rơi xuống, dùng tu vi Sáng Thế Phong Vương cảnh của hoa bào lão giả, lại căn bản không dám chống lại!
Hơn nữa, dùng ánh mắt của hắn, ẩn ẩn chứng kiến trên lưng Lôi Long, có một thân ảnh, tuy cực kỳ mơ hồ, nhưng chỉ là ánh mắt rơi xuống, liền để cho trong lòng hắn bay lên một cổ lãnh ý, nguyên thần gần như đông lại!
Người này, tất nhiên là cường giả đỉnh phong của thế gian này, nếu muốn giết hắn, có lẽ chỉ cần liếc nhìn, liền đầy đủ!
Thân thể của hắn căng cứng, đối với Lôi Long từ trên vương thành gào thét mà qua căn bản không dám có nửa điểm ngăn trở!
Bình luận