- Vương thượng, Đông Yến Vương đã tới!
Binh sĩ truyền tin bước nhanh đến, quỳ một gối xuống nói.
- Tới tốt!
Trấn Nam Vương đứng dậy, vung cánh tay lên hô:
- Nghe hiệu lệnh của bổn vương, nếu như phản kháng, giết chết bất luận tội!
- Vâng!
Đại quân tuân mệnh, tiếng gầm cuồn cuộn phóng lên trời. Cái sát cơ nồng đậm kia, phô thiên cái địa.
Sau lưng Lôi Long, đôi mắt của Tiêu Thần mở ra, hắn mặt không biểu tình nhìn về đại quân của Trấn Nam Vương ở phía trước, trong miệng lạnh như băng nói:
- Tránh ra!
Trấn Nam Vương điềm nhiên nói:
- Đông Yến Vương! Bệ hạ đã hạ chỉ, lệnh bổn vương ra tay bắt ngươi, áp giải trở lại Kế đô thụ thẩm! Nhanh chóng thúc thủ chịu trói, nếu không đừng trách bổn vương không khách khí!
Thần sắc của Tiêu Thần không thay đổi, nhưng hàn ý trong mắt của hắn lại càng ngày càng nặng, hôm nay đừng nói chỉ là Trấn Nam Vương, mặc dù Yến hoàng đích thân đến, muốn ngăn hắn, hắn cũng sẽ không chút do dự ra tay! Hôm nay, ai cũng mơ tưởng ngăn hắn!
Bởi vì, thời gian đã không nhiều lắm.
Lôi Long như cảm nhận được tâm ý của chủ nhân, ngửa đầu gào thét một tiếng, trong tinh vực lập tức ngưng tụ vô tận Lôi Vân, ngàn vạn đạo Lôi Đình oanh thẳng đến đại quân!
Trấn Nam Vương không giận còn vui, mặc dù Tiêu Thần muốn thúc thủ chịu trói, hắn cũng chưa hẳn sẽ cho đối phương cơ hội, hôm nay phản kháng tự nhiên không thể tốt hơn. Ở dưới loại tình hình này, mặc dù mượn nhờ đại quân đánh chết, cũng không có người chỉ trích hắn!
Ngày đó sỉ nhục, dưới mắt có thể đòi lại!
Hắn nhe răng cười, đang muốn hạ lệnh đại quân ra tay, nhưng giờ phút này còn không đợi hắn mở miệng, Tiêu Thần đã xuất thủ trước! Chỉ thấy sau lưng Lôi Long đột nhiên nhiều ra một thân ảnh kim sắc, một bước tiến lên, trường đao trong tay ngang nhiên chém rụng!
Đao mang như dải lụa gào thét mà đến, trực tiếp xé rách không gian, chung quanh tất cả đều là màu đen kịt. Chưa hàng lâm, trong đao mang truyền đến khí tức khủng bố, đã làm cho thân thể của Trấn Nam Vương cứng ngắc, sắc mặt trắng bệch, trong mắt sinh ra ý tuyệt vọng.
- Không!
Trong tiếng thét lên, đao mang rơi xuống, vô thanh vô tức, ở trung quân của Trấn Nam Vương bị một đao kia chém thành hai nửa, tất cả người bị đao mang bao phủ, kể cả Trấn Nam Vương ở trong vô số tướng sĩ của Trấn Nam quân doanh, đều bị triệt để gạt bỏ!
Không có người nghĩ đến, đối mặt Trấn Nam Vương và đại quân dưới trướng, Tiêu Thần lại dám đoạt xuất thủ trước! Hơn nữa ra tay, là kinh khủng như vậy, cường hãn không thể ngăn cản!
Sáng Thế chí cường giả Trấn Nam Vương, bị lập tức giết chết!
Lôi Long xuôi theo chỗ trống trung quân bị xé ra thẳng tắp gào thét mà đi, cả Trấn Nam đại quân lại không một người dám nhúc nhích, trơ mắt nhìn Lôi Long đi xa, khuôn mặt trắng bệch không có chút huyết sắc!
...
Đông Yến Vương đột nhiên phản loạn, chém giết Trấn Nam Vương xâm nhập lãnh thổ Tề quốc, Đại Yến cao thấp chấn động!
Biên quân Tề quốc càng trận địa sẵn sàng đón quân địch, khắp nơi cường giả hội tụ, nếu như Đông Yến Vương dám phản kháng vây bắt, sẽ không chút do dự đánh chết.
Nhưng sự tình vượt quá tất cả mọi người đoán trước, tiến vào Đại Tề, hành tung của Tiêu Thần đột nhiên biến mất vô tung, như triệt để bốc hơi khỏi thế gian, mặc cho tìm kiếm, cuối cùng vẫn không thu hoạch được gì.
Trong lúc nhất thời, trong Đại Thiên giới trừ Hồi Hột tộc quốc sư Càn Nguyên Tử xuất giá bốn đệ tử huyết mạch Phượng Hoàng ra, lại bộc phát một tin tức rung động, Đại Yến Đông Yến Vương phản bội chạy ra Đại Yến, Yến hoàng tự mình hạ lệnh tru sát, trong Đại Thiên giới, vô luận tu sĩ nước nào, người chém giết Tiêu Thần đều được trọng thưởng!......
Đại Đường phụ quốc, Hồi Hột tộc.
Với tư cách một trong bảy đại Thượng phẩm vương quốc của Đường Quốc, thực lực của Hồi Hột tộc không thể khinh thường, nhưng ở trong Đại Thiên giới, trừ tám đại đế quốc không đề cập tới, cũng chỉ có thể tính toán là vương quốc trung đẳng, tên không nổi danh. Nhưng ở trong một năm này, lại hấp dẫn ánh mắt của vô số tu sĩ trong Đại Thiên giới.
Hồi Hột tộc quốc sư Càn Nguyên Tử, ngang nhiên cự tuyệt vương thất yêu cầu, công khai tuyên bố vào ngày Thánh Hỏa tiết gả ra bốn đệ tử Phượng Hoàng huyết mạch.
Nhan sắc kinh diễm, hậu duệ quý tộc, huyết mạch tôn quý, tu vi Sáng Thế cảnh... Tin tức truyền ra, dẫn tới hoàng thất các quốc gia tâm động, hoàng thất của tám đại đế quốc, kể cả nữ hoàng của Đại Đường cũng phái người đến đây thay Thái Tử cầu thân! Thịnh thế như thế, thế gian hiếm thấy!
Ngày đó, sứ thần của tám đại đế quốc cầu thân tề tụ Càn Nguyên Đạo Cung, liên tục dâng sính lễ quý trọng, cầu hôn Phượng Hoàng huyết mạch! Trải qua ba ngày, ở ngày trước Thánh Hỏa tiết, cuối cùng nhất kết quả xuất hiện.
Bốn hoàng thất Đại Tần, Đại Ngụy, Đại Đường, Đại Yến đạt được ước muốn, vào ngày mai chính thức ở Càn Nguyên Đạo Cung hoàn thành điển lễ cưới vợ, riêng phần mình quy phản về nước.
...
Càn Nguyên Đạo Cung.
- Yến Tử tỷ tỷ, nghe nói Tần hoàng là vạn năm thi thể, tính tình cuồng bạo tàn khốc, sao ngươi lựa chọn hắn?
Ngô Nguyệt khẽ nhíu mày, đuôi lông mày treo thần sắc lo lắng nhàn nhạt.
Y Hiểu nghe vậy khẽ lắc đầu:
- Đại Tần là đứng đầu bốn quốc, thực lực có một không hai Đại Thiên giới, ta ngược lại cảm thấy tỷ tỷ lựa chọn không sai. Huống hồ sư tôn sớm có ám chỉ, chúng ta há có quyền lựa chọn.
Yến Tử nghe vậy con ngươi hơi ảm đạm, thoáng trầm mặc mới nhoẻn miệng cười nói:
- Tốt, ta đi Đại Tần, Ngô Nguyệt Đại Ngụy, Y Hiểu Đại Đường, Mị Thanh Đại Yến, từ nay về sau đều là nhân vật giống như quý tộc, phú quý không thể nói, những cái này đều là sư tôn ban cho, nữ tử bình thường cầu còn cầu không được, chúng ta sao lại bất mãn. Sư tôn đã an bài như vậy, tự có đạo lý của hắn, tất nhiên sẽ không hại chúng ta.
- Tỷ tỷ nói phải.
Tam nữ đồng thời mở miệng, nhưng chẳng biết tại sao, các nàng đột nhiên yên tĩnh, đuôi lông mày lộ ra chần chờ nhàn nhạt.
Phần trầm mặc này, cuối cùng nhất bị Mị Thanh đánh vỡ, nàng thấp giọng nói:
- Ba vị tỷ tỷ, sư tôn... Sư tôn trước kia nói Tâm Ma, hôm nay... Hôm nay các ngươi có thanh trừ sạch sẽ hay không?
- Thân ảnh của hắn đã rất lâu chưa từng xuất hiện, nhưng chẳng biết tại sao, trong nội tâm của ta không có nhẹ nhõm vui mừng, ngược lại có chút thất lạc mờ mịt, tựa hồ quên một sự tình, nhưng suy nghĩ, trong đầu lại trống rỗng.
Ngô Nguyệt cắn cặp môi đỏ mọng, trong mắt chẳng biết tại sao, lại lộ ra một tia đau thương.
Y Hiểu nói:
- Sư tôn nói, đây là Tâm Ma, nhưng ta vì sao đối với hắn lại có loại cảm giác thân cận, tựa hồ hắn là chí thân của ta. Trong nội tâm ta hoang mang, cũng không có theo hắn tiêu tán mà tán đi, ngược lại trở nên càng ngày càng nặng.
Bình luận