Đạo (Dịch) – Chương 2692

Thần Hỏa Vương thản nhiên nói:

- Bổn vương không có có dị nghị.

Lý Quảng Vương, Binh Sách Vương đồng ý.

Ánh mắt bốn người nhìn sang Di Thiên Vương, Tu Du Vương, trong khu vực thời không loạn lưu bao phủ, lực lượng của hai người này càng có tác dụng, thậm chí có thể sớm lẩn tránh nguy hiểm.

Tu Du Vương cúi đầu trầm ngâm, hắn gật đầu nói:

- Bổn vương đồng ý.

Còn thừa một mình Di Thiên Vương, hắn khẽ cắn môi nói:

- Bổn vương muốn đi một mình, không đi cùng các vị.

Sau khi rời khỏi Tiên giới chi cấm, hắn cũng đã cảm ứng được vài nơi có khí tức hời gian hỗn loạn, vô cùng có khả năng tồn tại thời gian chi sa, như vậy hắn không muốn đi cùng mọi người.

Thần Hỏa Vương cười lạnh, nói:

- Di Thiên Vương, sâu trong mảnh vỡ viễn cổ tiên vực vô cùng nguy hiểm, đạo hữu một người hành tẩu sẽ gặp nguy hiểm, có nên lưu lại cùng tiến lên với chúng ta hay không?

- Thần Hỏa Vương có ý gì? Muốn uy hiếp bổn vương sao?

- Không tính là uy hiếp nhưng hôm nay kính xin Di Thiên Vương đi cùng chúng ta, không nên làm khó bọn ta.

Vạn Thi Vương lên tiếng.

Lý Quảng Vương, Binh Sách Vương có một tia âm lãnh, dù bọn họ chưa lên tiếng nhưng đã có khí cơ tập trung, từ đó cho thấy thái độ của bọn họ.

Sắc mặt Di Thiên Vương vô cùng âm trầm, hắn trầm mặc một lúc mới gật đầu nói:

- Nếu các vị tương mời, bổn vương cũng không quá mức cự tuyệt, như vậy mọi người cùng tiến lên đi.

Nói xong hắn không nói thêm lời nào.

- Tốt! Nếu các vị không dị nghị thì chúng ta lên đường đi.

Ánh mắt Thần Hỏa Vương nhìn lên người Di Thiên Vương, Tu Du Vương,

- Lần này xin mời hai vị dẫn đường, tu vi Ngân Nguyệt Vương khá thấp, ở chỗ này có lẽ sẽ có nguy hiểm cho nên lưu lại để chúng ta trông nôm, bổn vương sẽ bảo hộ nàng vô sự, không biết Tu Du Vương định như thế nào?

Tu Du Vương biến sắc, tiến tới một bước ngăn cản Ngân Nguyệt Vương sau lưng, hắn lạnh lùng nói:

- Bổn vương đã đáp ứng lưu lại thì không lật lọng, hi vọng Thần Hỏa Vương không nên ép người quá đáng, nếu không mọi người nhất phách lưỡng tán.

Khi nói chuyện với thái độ cực kỳ kiên định, hiển nhiên không có khả năng thay đổi.

- Thần Hỏa Vương cũng có hảo ý, nếu Tu Du Vương không muốn, như vậy dẫn Ngân Nguyệt Vương đi là được, việc này quyết định như vậy đi, chúng ta khởi hành.

Vạn Thi Vương mở miệng nói.

Thần Hỏa Vương hừ nhẹ một tiếng, cũng không tiếp tục nhiều lời.

Di Thiên Vương, Tu Du Vương, Ngân Nguyệt Vương phía trước, Thần Hỏa Vương, Vạn Thi Vương, Lý Quảng Vương, Binh Sách Vương phía sau, sau khi đoàn người xác định phương hướng liền hóa thành hào quang bay đi.

Hoàng cung có hồ, hơn nữa không lớn, nó đã hoang phế không biết bao nhiêu năm, chẳng những không có khô kiệt, chất nước càng ngày càng thanh tịnh. Từ mặt nước nhìn xuống thấy nó rất sâu, dưới đáy có đồng cỏ xanh mướt, có cá năm màu bơi qua, nhìn ngắn vô cùng xinh đẹp.

Tiêu Thần xuôi theo bờ đê tiến lên, hắn đi liên tục nhưng khoảng cách không thể rút ngắn. Dường như con đường dưới chân vô tận đi không thể tới đích.

- Tuyền, như thế nào rồi?

- Ta đang phá giải, có lẽ sẽ cởi bỏ rất nhanh, ngươi gấp cái gì, cảnh sắc nơi này tốt như thế, cứ đứng ngắm phong cảnh và kiên nhẫn chờ một chút đi.

Tuy nhiên Tuyền kiệt lực bảo trì bình thản nhưng có vài phần xấu ỏổ không thể che giấu được.

Tiêu Thần không phản bác được, hắn im lặng trong thời gian ngắn và nói:

- Những ngày này hai ngày trước, năm ngày trước và chín ngày trước đã nói một lần rồi, mặc dù cảnh sắc nơi này tốt nhưng cá rất hung dữ, không chỉ có cá, hơn nữa nguồn nước rất hung ác, cho nên thật sự không tính là nơi ngắm cảnh tốt gì.

- Nếu ngươi muốn nghe lời nói thật, ta liền thừa nhận ta chưa từng gặp cấm chế như nơi này, nhưng ngươi yên tâm, ta nhất định tìm ra biện pháp phá giải.

- Cần bao lâu?

...

- Được rồi, ngươi tiếp tục.

- Như vậy tốt nhất, nếu như ngươi không muốn cả đời đánh nhau với cá và nước thì đừng có quấy rầy ta, đợi khi tìm ra cách phá giải ta sẽ nói với ngươi.

Tuyền uy hiếp hắn và câu sau đó ý thức chấn động biến mất nhanh chóng.

Tiêu Thần khẽ lắc đầu, hắn cười khổ bất đắc dĩ. Tuyền biểu hiện lạnh như băng nhưng một khi bị đâm chọt chỗ đau sẽ xấu hổ phát điên. Hắn thực sự không phải cố ý chọc Tuyền nổi điên nhưng nơi này đang ở trong vương cung, nội tâm của hắn sinh ra bất an, cảm giác bất an này không thể đè xuống, bị cấm chế vây ở ven hồ làm hắn nóng nảy hơn.

Hiện tại xem ra thật sự có phiền toái, mặc dù hắn có biết cấm chế nhưng thúc thủ vô sách với cấm chế của Tiên giới. Hiện tạ muốn phá vỡ cấm chế chỉ có thể dựa vào Tuyền, hi vọng thằng này có thể thuận lợi một ít, hắn không muốn bị vây ở nơi này tám mươi năm gì đó.

Thời điểm ý niệm của Tiêu Thần đang hoạt động, đột nhiên mặt hồ nghiền nát, và gốc cỏ và nước by về phía Tiêu Thần. Hơn mười đạo hào quang năm màu theo sát phía sau, tốc độ nhanh tới mức khó tin, hào quang này chính là mấy con cá thân thể hẹp dài thật nhỏ nhưng lân giáp sinh ra hào quang năm màu, ánh mắt lạnh như băng và khát máu.

Vào lúc cỏ và nước còn cách thân thể Tiêu Thần ba trượng thì tốc độ của nó giảm xuống. Cỏ xanh tỏa sáng, bỗng nhiên màu đen trống rỗng xuất hiện, đó là những cây châm nhỏ màu đen, tốc độ của nó nhanh như bôn lôi, hiện tại hắn cảm thấy vô cùng áp lực. Cá bơi há miệng, lân giáp toàn thân mở ra, phần bụng phát ra âm thanh oa oa như em bé khóc than, tiếng thét chói tai bén nhọn có thể công kích nguyên thần.

Vẻ mặt Tiêu Thần bình tĩnh, dường như hắn sớm có đoán trước, căn bản không có vì như thế mà bất ngờ, con cá có lực công kích nguyên thần cường đại cũng không cách nào tạo thành tổn thương với hắn. Ở bên cạnh hắn có hoàng giáp tiên vệ ra tay, bốn đạo đao mang chém vỡ nước, cỏ và cá, cho dù mọi thứ bị chém vỡ thì chúng sinh ra chất lỏng đặc dính màu đen bay tới.

Ba!

Ba!

Mặt hồ chấn động, cá và nước rơi xuống, từng giọt nước màu đen rơi vào trong nước và khuếch trương thật nhanh. Mau tanh hấp dẫn, vô số cá bơi chen chúc tới, chúng không ngừng tranh đoạt kịch liệt, cho dù đồng cỏ, nước hay cá bơi đều bị thôn phệ không còn, thậm chí còn không buông tha cả máu tươi màu đen, từ đó thấy rõ vì sao chất nước thanh tịnh như thế.

.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...