Đạo (Dịch) – Chương 2691

Bốn hoàng giáp tiên vệ thôn phệ tiên tinh, Tiêu Thần khoanh chân nhắm mắt tu dưỡng, hắn vẫn không tiến vào trạng thái nhập định, nguyên thần vẫn bao phủ chung quanh, một khi phát giác bất cứ dị thường nào liền phá hủy ngay lập tức.

Trong không gian nguyên thần, kim ấn tuôn ra lực lượng tinh thuần mà cường đại, trực tiếp dung nhập trong cơ thể hắn, lúc này nhanh chóng bổ sung pháp lực. Hôm nay kim ấn hao tổn long lực, còn có vong hồn Ngụy Trưng, Thanh Mộc Vương cùng Thú Nam Vương đang luyện hóa, trong thời gian ngắn hắn không lo lắng phương diện bổ sung lực lượng. Hơn nữa nương theo luyện hóa vong hồn gia tăng, kim ấn đạt được chỗ tốt thật lớn, thể tích dù chưa gia tăng nhưng bản thể ngưng thực hơn nhiều, hoa văn tinh xảo hơn truóc, từ đó nó tôn quý hơn vài phần, hiển nhiên lực lượng khôi phục thật lớn.

Một giờ sau, sau đó bốn hoàng giáp tiên vệ quay về, Tiêu Thần mở mắt ra, trong miệng phun ra một ngụm trọc khí, trên mặt hắn có một tầng ánh huỳnh quang, gương mặt đã khôi phục hồng nhuận phơn phớt, pháp lực trong người bổ sung nguyên vẹn. Có được kim ấn luyện hóa vong hồn hấp thu lực lượng, phương diện khôi phục pháp lực âất nghịch thiên, từ việc Tiêu Thần dám tùy ý thi triển Toái Nguyên là có thể thấy được.

- Tham kiến chủ nhân.

Tiêu Thần đứng dậy, ánh mắt nhìn bốn hoàng giáp tiên vệ, ánh mắt của hắn mang theo thần thái hưng phấn. Bốn chỉ hoàng giáp tiên vệ thôn phệ rất nhiều tiên tinh, sau đó áo giáp vỡ vụn đã khôi phục, ẩn ẩn lộ ra một vòng kim quang, khí tức còn tăng hơn trước vài phần, chắc hẳn lực lượng lại có tăng cường. Như thế càng làm hắn khát vọng tiên tinh nhiều hơn, mặc dù không thể luyện chế tiên vệ cung cấp nuôi dưỡng bốn con hoàng giáp tiên vệ, nếu có thể thuận lợi tiến giai thành kim giáp tiên vệ tương đương với bốn chiến lực Đạp Thiên cảnh mà lại trung thành và tận tâm, tuyệt đối không làm trái lệnh bản thân.

- Tuyền, chúng ta nên theo hướng nào.

- Xuôi theo bên trái, xuyên qua triền điện hoàng cung, nếu nhìn thấy hồ thì xuôi theo hồ đi thẳng...

Tiêu Thần cất bước tiến lên, sau lưng có bốn hoàng giáp tiên vệ đi theo.

...

Trong mật thất, nhìn thân ảnh đi xa trong hình ảnh, Đông Đạo Tiên Quân thoáng phất tay, đồ ảnh tán đi. Hắn cúi đầu cau mày, nội tâm suy nghĩ thật nhanh.

Hai tên hoàng giáp tiên vệ kính cẩn đứng một bên cúi đầu không nói.

Vào lúc này Hắc Thủy Tiên Quân đi vào mật thất, trực tiếp đi đến trước mặt Đông Đạo Tiên Quân và nói:

- Đông Đạo Tiên Quân, vì sao vừa rồi ngươi ngăn cản ta ra tay, nếu không hiện tại có lẽ bắt được hắn tới trước mặt vương rồi.

Người này mặt trầm như nước, hắn nói chuyện mang theo tức giận.

Đông Đạo Tiên Quân chưa nói gì, hắn ngồi trước mặt Ly Hỏa Tiên Quân và nói:

- Hắc Thủy Tiên Quân chớ tức giận, Đông Đạo Tiên Quân ngăn ngươi ra tay là vì suy nghĩ cho ngươi, người xông vào tu vi thâm bất khả trắc, bên người có hoàng giáp tiên vệ thực lực kinh người, không nên vọng động.

- Mặc dù đối kháng chính diện, bổn quân cũng chưa chắc sợ người xông vào, huống chi lúc ấy hắn đã hao tổn pháp lực nghiêm trọng, nếu như bổn vương mang hoàng giáp tiên vệ ra tay sao không bắt hắn được chứ! Ta thấy Ly Hỏa Tiên Quân là bị người này dọa phá gan, trướng uy phong kẻ khác diệt chí khí của mình.

Hắc Thủy Tiên Quân cười lạnh nói.

Trong mắt Ly Hỏa Tiên Quân sinh ra lửa giận, hắn nói:

- Đủ rồi!

- Hắc Thủy Tiên Quân, ngươi cảm giác tu vi của mình so với Tây Lăng Tiên Quân thì như thế nào? Ngày đó Tây Lăng, Ly Hỏa ra tay bắt kẻ xông vào, Tây Lăng vẫn lạc, Ly Hỏa trọng thương mà quay về, kẻ xông vào có tiên thuật vô cùng khủng bố, hiện tại chưa từng có người nào nhìn thấy tu vi chân chính của hắn! Hắn tất nhiên che dấu lực lượng của mình, thậm chí bổn quân hoài nghi hắn cảm ứng được khí tức nguy hiểm trong vương cung, trạng thái suy yếu lúc trước vô cùng có khả năng dụ dỗ chúng ta ra tay! Nếu như bổn quân không ngăn cản ngươi, có lẽ hiện tại ngươi bị giết rồi!

Hai người Ly Hỏa, Hắc Thủy đồng thời an tĩnh, mặc kệ trong nội tâm như thế nào, ít nhất biểu hiện không dám chống đối lại Đông Đạo Tiên Quân.

- Năm đó vương thượng cách lên ngôi xưng đế một bước, sau đó bị hạo kiếp làm trọng thương, bị phong trấn trong thời không loạn lưu. Chúng ta đều là người vương thượng tin tưởng, không tiếc buông tha thân thể của mình biến thành bộ dạng người không ra người, quỷ không ra quỷ, vì thủ hộ vương thượng, vì giải cứu vương thượng, có trả giá cũng không tiếc! Hôm nay kẻ xông vào đã đến, vương thượng không tiếc hao tổn hàng lâm tiên dụ, chúng ta không thể bỏ qua cơ hội này, nếu không mặc dù chúng ta có thể kiên trì, vương thượng cũng không cách nào chờ đợi thêm nữa.

Đông Đạo Tiên Quân gào thét, khí tức khủng bố phá thể xông ra ngoài tràn ngập cả tòa cung điện, làm tâm thần người ta sợ hãi.

- Tất cả dựa theo kế hoạch tiến hành, bổn quân quyết không cho phép xuất hiện bất kỳ ngoài ý muốn nào xảy ra, nếu như ai trong các ngươi dám làm lỡ đại sự, bổn quân sẽ không tha thứ cho kẻ đó đâu.

- Phải!

...

Tiên giới chi cấm.

Hư không sinh ra chấn động, một đám tu sĩ đi ra, rốt cuộc cảm ứng được cấm chế chấn động thì gương mặt kích động khó nói thành lời

Rốt cục đi ra!

Những tu sĩ này là đám cường giả các quốc gia đi vào Tiên giới chi cấm. Nhưng ở trong Tiên giới chi cấm, cường giả các quốc gia tổn thất thảm trọng, hiện tại chỉ có Đại Sở Tu Du Vương, Ngân Nguyệt Vương, Đại Hàn Binh Sách Vương, Đại Đường Lý Quảng Vương, Đại Triệu Di Thiên Vương, Đại Ngụy Thần Hỏa Vương, Đại Tần Vạn Thi Vương bảy người, còn lại đã vẫn lạc.

Trước kia có mảnh vỡ viễn cổ tiên vực mở ra, tuy có Sáng Thế chí cường giả vẫn lạc nhưng không thảm trọng như hiện tại. Tám quốc gần hai mươi tên Sáng Thế chí cường giả tiến vào mảnh vỡ viễn cổ tiên vực, mặc dù tính cả Tiêu Thần và Tiêu Việt Vương thì chỉ có gần mười người, tỉ lệ vẫn lạc là năm thành.

Kinh hỉ rút đi, các cường giả xông qua Tiên giới chi cấm phát hiện không ổn, nhìn hào quang năm màu trên bầu trời, sau đó bọn họ ngây ngốc, sắc mặt dần dần âm chìm, trong mắt mang theo sợ hãi.

Thời gian loạn lưu!

Bọn họ đang ở trong tuyệt địa.

Trong lúc nhất thời mọi người im lặng, trong mắt sinh ra dị sắc, không biết trong nội tâm đang suy nghĩ cái gì.

Sau một lúc lâu Vạn Thi Vương đánh vỡ im lặng, hắn nói:

- Các vị đạo hữu, chắc đã hiểu tình cảnh của chúng ta, bộ phận mảnh vỡ viễn cổ tiên vực hàng lâm đại thiên giới chỉ là một phần, một phần vẫn ở lại thời không loạn lưu, hiện tại chúng ta xâm nhập vào trong đó, nguy hiểm của thời không loạn lưu có lẽ không cần bổn vương nhiều lời, cho nên bổn vương đề nghị, chúng ta tạm thời cùng hành động, cũng không phải là liên thủ, chỉ là lúc gặp nguy hiểm có thể liên thủ chống cự nguy cơ không thể chống cự, cũng có thể xem tình huống tùy thời rút đi, không biết chư vị đạo hữu định như thế nào?

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...