Nửa ngày sau, Tiêu Thần lại bị tập kích lần nữa, sau khi trầm ngâm hắn tiến lên phía trước, ngay sau đó hắn ngồi cạnh hồ và nhắm mắt lại. Hắn không thể mở cấm chế ở hồ nước cho nên không thể đi tiếp, nếu như thế cần gì lãng phí khí lực, chi bằng cứ ngồi chờ.
Suy nghĩ của hắn cực kỳ đơn giản.
Lúc này lại qua nửa tháng, không biết hắn phải thừa nhận bao nhiêu lần tập kích, cá bơi, đồng cỏ và nước trong hồ có kiên nhẫn rất manh.
Vào lúc này trong không gian nguyên thần có ý chí ba động.
Đôi mắt Tiêu Thần mở ra, vẻ mặt vui mừng hỏi:
- Tuyền, có manh mối sao?
- Đó là tự nhiên, Tuyền đại nhân ra tay, trên đời này không có chuyện gì không thể giải quyết! Năm đó tu sĩ bố trí Tiên giới đại cấm chắc chắn là tông sư cự phách phương diện cấm đạo, hắn vẫn không thể làm khó Tuyền đại nhân, ha ha ha...
Sau khi giải tỏa áp lực thật lâu, vào lúc này Tuyền thể hiện ra mặt khác biệt.
Sau khi hắn cười đủ thì Tiêu Thần mới nói:
- Phá cấm thế nào, nhanh báo cho ta biết.
- Chờ chút, ta suy tính một phen.
Tuyền dừng một chút và nói:
- Tiến lên hai mươi bảy bước, dẫm nát gạch xanh dưới chân.
Tiêu Thần tiến lên.
- Đi tới trước bảy bước, giẫm toái gạch xanh.
- Lui về phía sau mười hai bước, di chuyển sang trái ba bước, giẫm nát gạch xanh.
- TIến lên ba mươi ba bước, sang phải hai bước và đạp nát gạch xanh.
...
Tiêu Thần hành động theo lời Tuyền, cẩn thận tỉ mỉ hoàn thành yêu cầu của hắn, có tới vài chục trình tự như vậy, giẫm toái nát nhiều gạch xanh, từ đó thấy cấm chế tinh diệu cỡ nào, với tu vi cấm đạo của hắn không tìm ra chút manh mối nào cả.
- Một bước cuối cùng, nhìn thấy cây liễu màu vàng không, đánh gãy nó là phá được cấm chế.
Tiêu Thần ngẩng đầu, quả nhiên trên bờ hồ không biết có gốc cây liễu màu vàng khi nào, nó chói mắt khi so với cây liễu chung quanh.
Tiêu Tâần đánh gãy cây liễu ngay sau đó.
Không gian chấn động, lúc này chung quanh không có gì thay đổi cả, hồ vẫn là hồ nước, con đường vẫn là con đường, cây liễu màu vàng đã biến mất, biến thành cây liễu bị gãy.
- Tốt, cấm chế đã phá, tâm thần của ta hao tổn quá nặng, tạm thời tu dưỡng một phen, không có việc gì đừng gọi ta.
Nói xong ý thức của Tuyền im lặng lại.
Trong không gian nguyên thần, Tuyền lau lau mồ hôi lạnh tên trán và nói:
- Nếu như không làm thủ đoạn phá cấm phức tạp hơn một chút, sao có thể cho thấy cấm chế này phức tạp, cũng tu bổ thể diện của mình, Tuyền đại nhân quá thông minh.
Sau khi nói xong hắn dương dương tự đắc.
Tiêu Thần tự nhiên không biết những việc này, hắn khẽ gật đầu, nói:
- Tốt.
Nói xong hắn quay người nhìn mặt nước, mặt không biểu tình đánh một chưởng.
Oanh!
Tiếng nổ lớn vang lên giống như thiên quân vạn mã nện vào hồ, nước trắng xóa bay lên cao, xen lẫn vô số bọt nước màu vàng, sóng to gió lớn nện vào bờ hồ.
Lực lượng khủng bố đánh nát đồng cỏ, cá và nước trong hồ.
Gần một tháng bị tập kích không ngừng, cho dù là ai cũng không tốt tính.
Một cửa cung khép kín xuất hiện trước mặt, nếu như Tuyền nói không sai, xuyên qua nơi này là tìm được nhà kho, hi vọng hắn nói chuyện tin cậy một chút.
Thu liễm ý niệm trong lòng, hắn mang theo bốn hoàng giáp tiên vệ đi tới cửa cung.
- Trong mảnh vỡ viễn cổ Tiên giới này còn có tu sĩ Tiên giới còn sống.
Vạn Thi Vương trầm giọng lên tiếng, vẻ mặt ngưng trọng. Xông qua Tiên giới chi cấm hắn tiếp tục đi tới phía trước, sau đó không lâu gặp được tu sĩ và tiên thú, bọn họ là thế hệ thực lực kinh người, kết quả chiến đấu là đồ sát đơn phương. Nhưng phát hiện này làm lòng người cảm thấy áp lực.
Thần Hỏa Vương cười lạnh một tiếng, nói:
- Mặc dù còn sống thì có thể thế nào, hôm nay đã biến thành bộ dạng người không ra người, quỷ không ra quỷ, sợ gì chứ.
- Tu sĩ và tiên thú Tiên giới dị biến, hẳn là do thời không loạn lưu tản mát hỗn loạn chi lực tạo thành, không có gì bất ngờ xảy ra, mặc dù hạo kiếp năm đó Tiên giới sụp đổ nhưng vẫn có tu sĩ sống sót cho đến ngày nay cũng không có uy hiếp được gì.
- Mặc dù hai vị đạo hữu nói không sai nhưng viễn cổ Tiên giới thần bí mà cường đại, tu sĩ Tiên giới chưa hẳn không tìm được thủ đoạn bảo toàn bản thân, có lẽ trong khu vực này có tu sĩ còn hoàn hảo. Theo bổn vương thấy chúng ta nên cẩn thận vẫn hơn.
Tu Du Vương nhíu mày lên tiếng, ánh mắt nhìn chung quanh.
- Rời khỏi Tiên giới chi cấm, bổn vương có cảm giác không tốt, ta nghĩ các vị đạo hữu cũng có cảm ứng.
Mọi người nghe vậy khẽ nhíu mày, sắc mặt hơi có vẻ âm trầm. tu sĩ Sáng Thế chí cường giả có năng lực cảm ứng nhạy cảm, lúc gặp nguy hiểm sẽ có cảm gaics từ sớm, đúng như Tu Du Vương nói, nơi này có khí tức mục nát và hủy diệt nhưng còn có một tia khí tức làm bọn họ kiêng kị.
- Hừ! Chúng ta trước khi đi vào mảnh vỡ viễn cổ tiên vực đã chuẩn bị gặp nguy hiểm. Trước quốc khí chí bảo thì hung hiểm có lớn hơn nữa, cơ duyên cũng càng lớn, chẳng lẽ các đạo hữu không nghĩ thông điểm này sao?
Di Thiên Vương cười lạnh lên tiếng.
- Mặc dù nơi này có tu sĩ Tiên giới còn tồn tại, chúng ta cũng không có đường lui, cần gì cố kỵ quá nhiều. Mặc dù thật gặp nhau, bằng vào thực lực của chúng ta còn sợ chúng sao?
Nói xong hắn lại nói:
- Hơn nữa, bổn vương cho rằng, nếu quả thật tồn tại tu sĩ Tiên giới cũng không hẳn không phải chuyện tốt.
Ánh mắt Vạn Thi Vương sinh ra dị sắc.
- Di Thiên Vương nói không sai, chúng ta tới tìm quốc khí, cũng không quan tâm hung hiểm. Nếu như nơi này có tu sĩ thì chúng ta có thể từ lời của chúng biết được tin tức có quan hệ tới quốc khí.
- Được, chúng ta khởi hành đi!
...
Nhà kho trọng địa, kẻ tới gần phải chết!
Xuyên qua cửa cung đóng kín, đi theo chỉ dẫn của Tuyền không lâu thì có một tấm bia đá xuất hiện trong tầm mắt. Bia cao mười trượng, toàn thân đen nhánh, không biết dùng vật liệu đá gì tạo thành, cho dù năm tháng ăn mòn cũng không lưu lại dấu vết trên nó, tiên văn khắc lên đó rất rõ ràng, ánh mắt nhìn qua liền hiểu ý trên đó.
Nhìn thấy tấm bia đá nhưng Tiêu Thần không phát hiện nhà kho ở đâu.
- Không cần tìm, nhà kho ở ngay đây.
Ý thức của Tuyền chấn động, hắn nói:
- Nhò kho thời kì Tiên giới là trọng địa khẩn yếu, chúng đều thiết trí trong không gian độc lập, nếu như đúng vậy, tấm bia đá trước mặt chính là nhà kho.
Bình luận