Tây Lăng Tiên Quân và Ly Hỏa Tiên Quân liên thủ phóng thích lực lượng phong trấn, Tiêu Thần nghĩ vậy càng kiêng kị, nếu không có nguyên thần màu vàng khác người thường, có được lực lượng cường đại thì hậu quả không chịu nổi.
- Tuyền, Tiên Vương trong thời kỳ viễn cổ Tiên giới là tu vi gì?
Ý thức của Tuyền trả lời:
- Tiên Vương tương đương tu sĩ Đạp Thiên cảnh.
Nội tâm Tiêu Thần trầm xuống, với lực lượng của hắn hiện tại không có lực chống lại tu sĩ Đạp Thiên cảnh, sắc mặt âm trầm, hắn căn bản không biết Tiên Vương có tu vi cụ thể thế nào, cần biết Đạp Thiên cảnh có ba bước, chênh lệc của mỗi bước cực lớn.
- Ngươi cũng không cần lo lắng quá mức, Tiên Vương cũng không thể trực tiếp ra tay đối phó ngươi nói rõ hắn gặp vấn đề nào đó, bất luận là loại nào thì cũng là chuyện tốt. Chỉ cần Tiên Vương không ra tay, cẩn thận một ít, trong mảnh vỡ viễn cổ tiên vực không có gì có thể uy hiếp ngươi.
- Không sai, nếu như Tiên Vương bảo trì thực lực toàn thắng, hắn sẽ nhân cơ hội này thoát ra khỏi mảnh vỡ viễn cổ tiên vực trở về đại thiên giới, làm sao lại bị nhốt ở đây, chắc chắn là có ẩn tình khác.
Tiêu Thần nghĩ như vậy liền nhìn Ma Lữ.
- Ngươi thân là trưởng lão tiên điện, có lẽ ngươi biết chuyện của Tiên Vương, ngươi nói tất cả cho ta biết.
Ma Lữ tuân mệnh, bắt đầu kính cẩn tự thuật, Tiêu Thần theo lời hắn nói cũng xác minh suy đoán của mình. Nơi này là mảnh vỡ viễn cổ tiên vực, có lẽ thật che giấu cường giả Tiên giới Tiên Vương, nhưng hắn thừa nhận thương thế nặng trong hạo kiếp năm xưa, cho nên mới phải mai danh ẩn tích trong thời gian dài, cho đến hôm nay phát hiện có tu sĩ tiến vào mới lại hàng lâm ý chí ra lệnh đuổi bắt.
Tại sao Tiên Vương muốn bắt hắn? hiện tại hắn biết rõ nội dung tiên dụ vinh quang Tiên Vương lại hàng lâm, hiển nhiên bắt được hắn thì Tiên Vương sẽ thoát khốn, nguyên do là gì?
Ma Lữ không thể biết việc này.
Tiêu Thần trầm ngâm nửa ngày, nói:
- Ma Lữ, nói cho ta biết hoàng cung Tiên Vương ở nơi nào?
Ma Lữ khẽ cắn môi, hắn kiên định và nói:
- Ta mang đại nhân đi!
...
- Ly Hỏa Tiên Quân, xảy ra chuyện gì? Tại sao ngươi chật vật như thế, Tây Lăng Tiên Quân hiện ở nơi nào?
Đông Đạo Tiên Quân nhìn Ly Hỏa Tiên Quân chạy vào hoàng cung thì hắn hỏi.
Khí tức Ly Hỏa Tiên Quân suy yếu, nghe vậy cười khổ một tiếng, hắn không giấu diếm nói rõ tất cả.
- Kẻ xông vào cường đại vượt xa chúng ta đoán trước, hơn nữa sử dụng thần thông chính là Tiên giới tiên thuật, tu vi thâm bất khả trắc, hắn nắm giữu bốn hoàng giáp tiên vệ, Tây Lăng Tiên Quân bị chém giết tại chỗ, nếu không phải bổn quân nhìn thấy tình thế không ổn liền bỏ chạy, sợ rằng không thể đào thoát. Hôm nay xem ra không lâu kẻ này sẽ vào hoàng cung, bổn quân toàn lực chạy về sớm cảnh báo, chúng ta cũng có thời gian chuẩn bị.
Gương mặt Đông Đạo Tiên Quân ngưng trọng, trầm mặc một lúc liền lạnh lùng nói:
- Chúng ta vốn muốn mang kẻ xâm nhập vào hoàng cung, nếu hắn tới cũng là kết quả như vậy.
- Ý của Đông Đạo Tiên Quân là?
- Kẻ xông vào tự nhận tu vi cường đại, đã biết được Tiên Vương và hoàng cung thì làm sao bỏ qua cơ hội vơ vét bảo vật, chỉ cần chúng ta lợi dụng điểm này dẫn hắn vào nơi vương thượng bị nhốt, dĩ nhiên sẽ làm hắn ngoan ngoãn chịu trói.
Ánh mắt Ly Hỏa Tiên Quân sáng ngời, nói:
- Tiên Quân nói bảo vật trong tay vương thượng?
- Không sai!
Đông Hạo Tiên Quân gật đầu.
- Người này không biết chuyện, đối mặt với chí bảo sẽ không quan tâm việc khác! Nếu hắn muốn thu chí bảo cũng sẽ thả Tiên Vương ra. Chỉ cần Tiên Vương thoát khốn, với uy năng của vương thượng dễ dàng giết hắn.
Ly Hỏa Tiên Quân hơi trầm ngâm, hắn gật đầu nói:
- Tốt! Nếu như thế chúng ta chuẩn bị dẫn kẻ này vào bẫy.
Có người ruồng bỏ Ma Lữ dẫn đầu, Tiêu Tâần bước lên đường tới hoàng cung, cũng không phải hắn cố ý chọc Tiên Vương kia nhưng quốc khí quý trọng, mặc dù trong thời kỳ Tiên giới cũng nằm trong tay cường giả, như thế tính ra hoàng cung chính là nơi có khả năng tồn quốc khí lớn nhất. Về phần danh hào người ruồng bỏ là Ma Lữ đặt cho mình, theo hắn nói tiên nhân mang theo tín ngưỡng mang danh hào này sẽ là tai nạn, phải thừa nhận Tiên Vương cung phụng giáng tội, sẽ chết đi trong thống khổ.
Hiện tại hắn vẫn bình yên vô sự liền cho thấy Tiên Vương Chân có ngoài ý muốn, Ma Lữ biểu hiện bình tĩnh nhưng trong đôi mắt lại mang theo bi ai.
Bốn hoàng giáp tiên vệ như hổ báo, đao mang lạnh như băng bạo phát ra ngoài, chúng không ngừng chém giết sinh vật cản đường.
Gương mặt Tiêu Thần bình tĩnh đi phía sau, gương mặt Ma Lữ tái nhợt, trên đường đi hắn nhiều lần thấy hoàng giáp tiên vệ ra tay, trong nội tâm vẫn mang theo kính sợ. Bọn chúng là máy móc không biết mệt, chém giết tất cả những gì cản đường.
Bờ môi run nhè nhẹ, sau một lúc lâu Ma Lữ mới nói:
- Tiêu Thần đại nhân, ngày có phải tu sĩ Tiên giới hay không? Nếu không ngài sao có thể nắm giữ tiên thuật cao hơn, hơn nữa có được bốn hoàng giáp tiên vệ chiến lực kinh người như thế.
Tiêu Thần thản nhiên nói:
- Bổn vương đến từ đại thiên giới, cũng không phải tu sĩ Tiên giới, ta ngẫu nghiên đạt được tiên thuật cùng hoàng giáp tiên vệ.
Ma Lữ cúi đầu, trầm mặc một lát tiếp tục nói:
- Vãn bối sanh ra sau hạo kiếp Tiên giới, ta vẫn bị vây ở nơi này. Tuy từng có cường giả muốn ra ngoài dò xét nhưng đại bộ phận bọn họ có đi không về, tu sĩ trở về chỉ mang tin tức hủy diệt và tử vong. Đại nhân, ngài có thể cho ta biết trạng thái của Tiên giới hôm nay thế nào hay không?
Tiêu Thần hơi trầm ngâm, nói:
-Sau ngày hạo kiếp thì Tiên giới đã sụp đổ, trở thành di tích trong dòng sông lịch sử, chỉ có chút ít mảnh vỡ Tiên giới vẫn bảo tồn trong thời không loạn lưu, vị trí của các ngươi cũng là mảnh vỡ Tiên giới. Mà hôm nay đại thiên giới của bổn vương gọi nơi này là viễn cổ tiên vực.
Thân thể Ma Lữ khẽ run lên, hắn há hốc mồm, cuối cùng không nói tiếp.
- Đi thôi.
Bốn hoàng giáp tiên vệ đã giết sạch sinh vật cản đường, Tiêu Thần thu chúng vào nhẫn trữ vật, phất tay áo mang theo Ma Lữ hóa thành hào qung tiến lên.
...
Nửa tháng sau.
Tiêu Thần cau mày, ánh mắt nhìn Ma Lữ, dù không nhiều lời nhưng áp lực đáng sợ làm hắn sợ hãi gần chết.
- Tiêu Thần đại nhân, tới gần khu vực hoàng cung, số tiên thú hay tu sĩ mất trí đều có số lượng và lực lượng vượt trội hơn nơi khác. Chúng ta tao ngộ giết chóc càng nhiều thì càng tới gần hoàng cung.
- Ngươi không có gạt ta?
Bình luận