Đạo (Dịch) – Chương 2687

- Chủ nhân trước của kim ấn là ai?

- Việc này nói sau cũng không muộn, ngươi nên xử lý ấn đề trước mắt, sau đó không lâu ta sẽ cho ngươi biết đáp án.

Nói xong ý thức Tuyền biến mất.

Tiêu Thần trầm ngâm không nói, ngay sau đó nội tâm của hắn có suy đoán, hắn càng khiếp sợ vì suy đoán của mình, trong nội tâm sinh ra sóng to gió lớn. Vào lúc này bên tai Tiêu Thần có tiếng gào thét dữ tợn.

- Kẻ xông vào, người hầu của Tiên Vương đại nhân sẽ không sợ ngươi cường đại, hôm nay ngươi đừng mong chạy trốn.

Gương mặt Ma Lữ đỏ lên, hắn cầm viên châu vàng nhạt do Tiên Vương ban cho, thuận tiện thúc dục lực lượng rót vào bên trong.

Tiêu Thần khẽ nhíu mày, khua tay nói:

- Bắt hắn cho ta.

Bốn hoàng giáp tiên vệ hành động.

Ma Lữ giơ hạt châu màu vàng và thành kính nói:

- Tiên Vương vĩ đại, xin hàng lâm lực lượng vô thượng của ngài dùng hủy diệt và tử vong, chung kết tất cả kẻ khinh nhờn ngài.

Trên viên châu sinh ra kim quang, bốn hoàng giáp tiên vệ lập tức bao phủ bên trong. Dưới kim quang này động tác của bốn hoàng giáp tiên vệ giãy dụa thống khổ.

Gương mặt Tiêu Thần âm trầm, với tư cách chủ nhân hắn cảm ứng được kim quang ẩn chứa ý chí muốn đoạt quyền khống chế tiên vệ của hắn.

Ý chí này tuy suy yếu nhưng tôn quý, thần niệm của Tiêu Thần lâm vào hạ phong không thể chống lại.

Hơn nữa trong lời tu sĩ Tiên giới nói, viên châu này là vật của Tiên Vương!

Tiêu Thần cũng không trơ mắt nhìn bảo vật bị kẻ khác cướp đi! Hắn tiến lên một bước và điểm vào viên châu.

- Phá cho ta!

Ý chí cường đại của Tiêu Thần phá thể xông ra, hóa thành một trường thương vô hình đâm vào viên châu.

Oanh!

Đối chiến ý chí vô thanh vô tức nhưng trong nguyên thần lại nghe tiến nổ mạnh giống như hai ngọn núi cao va chạm với nhau, lúc này chỉ có âm thanh kinh thiên và tiếng gào thét thàm thiết.

Ma Lữ cảm giác nguyên thần của mình bị người ta dùng búa nện vào.

Mũi miệng của Ma Lữ đổ máu tươi, hắn ngã xuống không biết gì nữa.

Sắc mặt Tiêu Thần tái nhợt, khóe miệng còn chảy máu tươi, hắn không lui bước về phía sau, hắn phải thắng.

Vào lúc này viên châu màu vàng nhạt sinh ra tiếng nứt vỡ răng rắc, một vết rạn trực tiếp xuất hiện trên viên châu, qua hai giây vết rạn bao phủ khắp viên châu, cuối cùng viên châu tan vỡ, trong hư không có tiếng gào thét không cam lòng vang lên, ngay sau đó biến mất không thấy gì nữa.

Sắc mặt Tiêu Thần ngưng trọng, bởi vì trong tiếng gào thét lại mang theo lực lượng áp chế tâm thần của hắn, mặc dù bị uy hiếp chỉ trong nháy mắt cũng làm nội tâm hắn kiêng kị.

Hắn bức thiết muốn biết Tiên Vương là tồn tại nào? Trước có tu sĩ Tiên giới sau có hai hoàng giáp tiên vệ, tại sao biết hành tung của hắn? Tất cả việc này chỉ có thể tìm hiểu trong miệng tu sĩ Tiên giới. Dùng biểu hiện của kẻ này, hơn nữa hắn cầm viên châu màu vàng, thân phận của hắn có lẽ không tầm thường, có lẽ có thể cho hắn đáp án thỏa mãn, bằng không Tiêu Thần sẽ giằng dặt hắn vì sống trên đời này.

Bốn hoàng giáp tiên vệ khôi phục như cũ, bọn chúng tiếp tục nghe lệnh Tiêu Thần chế phục Ma Lữ nằm trên mặt đất.

- Kẻ xông vào! Còn không quỳ xuống cầu Tiên Vương đại nhân tha thứ, nếu không chờ ngươi chính là lửa giận của Tiên Vương đại nhân.

Ma Lữ miễn cưỡng thấy rõ người trước mặt, dường như chưa tỉnh táo và hiểu rõ tình thế nên gào to.

Đôi mắt Tiêu Thần nheo lại, chậm rãi nói:

- Ta nghĩ ngươi chưa rõ tình cảnh của mình nhưng bổn vương đã không có thời gian lãng phí với ngươi, hiện tại nói cho ta biết vấn đề của ta, bằng không ngươi phải hối hận.

-Vấn đề đầu tiên, các ngươi làm sao biết rõ vị trí của ta?

- Ngươi không được thương hại ta, cũng không cách nào xúc phạm tới ta, Tiên Vương vĩ đại sẽ che chở cho kẻ hầu hạ hắn không bị tổn thương! Kẻ xông vào đáng chết, đừng mong ta nói gì với ngươi.

Tiêu Thần lắc đầu, nói:

- Đây không phải đáp án bổn vương muốn.

Hắn dứt lời liền bóp cổ Ma Lữ, hắn dùng sức bóp đối phương đỏ mặt, lại kéo tới trước mặt của mình.

- Tin tưởng ta, nếu như ngươi dám lại không trả lời vấn đề của bổn vương, bổn vương sẽ giết ngươi! Hiện tại nói cho ta biết vấn đề đầu tiên.

Hắn buông ra, Ma Lữ há miệng thở dốc, thời điểm Tiêu Thần bóp cổ hắn, trong lòng hắn cầu nguyện Tiên Vương vô số lần nhưng không được đáp lại, nhìn đôi mắt bình tĩnh và đầy sát cơ của Tiêu Thần thì hắn sợ hãi, đó là sát ý chân thật, hắn hiểu nếu mình cự tuyệt trả lời sẽ bị giết ngay lập tức.

Uy áp của tử vong làm cuồng nhiệt trong nội tâm hắn lạnh lẽo, tin tưởng tuyệt đối vào Tiên Vương cũng bị lay động, hắn cũng sinh ra hoài nghi với lựa chọn của bản thân, hắn nuốt nuốt nước miếng sau đó run rẩy nói:

- Tiên Vương ban cho Kim Châu, ở... Ở đâu?

Tiêu Thần nhíu mày, hắn không phát tác, thản nhiên nói:

- Nát rồi!

Ma Lữ như bị sét đánh, sắc mặt trắng bệch không còn chút máu, thân thể của hắn dần dần run rẩy, sau đó càng ngày càng nặng. Hắn từ nhỏ bị đưa vào trong tiên điện phụng dưỡng Tiên Vương, bị quán chú nhận thức Tiên Vương cường đại và uy nghiêm, tất cả sinh linh trên thế gia không thể chống lại uy năng của Tiên Vương, chỉ có thể hèn mọn phủ phục trên mặt đất run rẩy. Cho nên sau khi tiếp thu chỉ lệnh của Tiên Vương, hắn tin tưởng và bành trướng vô hạn, căn bản không đặt kẻ nào vào trong mắt, dùng uy năng của Tiên Vương muốn chế phục ai cũng dễ như trở bàn tay.

Cho nên lúc ba gã Tiên Quân chạy tán loạn hắn cũng không rời đi, trong ngực cầm kim châu do Tiên Vương ban cho, hắn có thể một mình mượn nhờ uy năng của Tiên Vương bắt kẻ xông vào.

Đáng tiếc khi kim châu tan vỡ cũng là lúc tín ngưỡng trong lòng của hắn tan vỡ, hắn run rẩy nói:

- Ta... Ta nói.

Một người tín ngưỡng thành kính, sau khi tín ngưỡng sụp đổ sẽ bắn ngược rất mạnh, đối lập trước và sau quá khác nhau, dường như Ma Lữ sau khi nhìn rõ tình cảnh của mình, hắn bắt đầu trả lời vấn đề của Tiêu Thần, mà điều kiện chỉ có một, Tiêu Thần đạt được tất cả cần mang hắn về tiên cung, bởi vì hắn muốn tận mắt nhìn Tiên Vương hắn thờ phụng cả đời là tồn tại thế nào.

Tiêu Thần đáp ứng yêu cầu của hắn, sau khi biết rõ đáp án mình cần biết liền âm trầm.

Tiên dụ của Tiên Vương!

Hắn thật không ngờ trong mảnh vỡ viễn cổ tiên giới còn ẩn giấu tồn tại không biết có thể cảm ứng được hắn đã đến, hơn nữa triệu tập tu sĩ Tiên giới còn sót lại vây giết hắn, hơn nữa thiếu chút nữa đã thực hiện được.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...