Tiêu Thần gật đầu, lựa chọn tin tưởng ruồng bỏ người nói, bởi vì sau khi tín ngưỡng sụp đổ, hắn không cho rằng, Ma Lữ còn có thể vì Tiên Vương mà vứt bỏ tính mạng của mình, đi mạo hiểm tính toán hắn. Hơn nữa hắn còn không có tư cách này.
Trên thềm đá bị tuế nguyệt ăn mòn rách nát, nó dài hai trượng và rộng ba trượng, nó kéo dài lên đỉnh núi, qua một đoạn khoảng cách thì mỗi thềm đá có nơi nghỉ ngơi, mỗi một tầng trên thềm đá có đồ ăn tinh mỹ, hiển lộ rõ tinh xảo và xa hoa lúc trước. Chắc hẳn thời kỳ Tiên giới thì nơi này có cảnh sắc rất đẹp, hấp dẫn không ít người tới đây.
Hiện tại thương hải tang điền.
Trêm thềm đá rách nát nhuộm đỏ bởi máu tươi, bốn hoàng giáp tiên vệ trầm mặc ít nói vung trường đao chém giết bất cứ sinh vật nào tới gần, mùi máu tươi không dọa lùi đám quái vật, chỉ càng kích thích chúng.
Tiêu Thần chắp hai tay sau lưng, hắn đã thả lực lượng Hỗn Độn giới bao phủ trăm trượng, bất cứ sinh vật nào tiến vào cũng bị áp chế, từ đó hoàng giáp tiên vệ thu tính mạng của chúng.
- Hoàng cung còn xa không.
Ma Lữ nhát gan nuốt nước bọt, vươn tay lau mồ hôi lạnh trên trán, không dám nhìn sinh vật bị đồ sát chung quanh, hắn nói:
- Bay qua ngọn núi này sẽ thấy hoàng cung.
Tiêu Thần gật đầu tiến lên phía trước, hắn bước lên thềm đá bị máu tươi nhuộm đỏ, áo xanh nhuộm một tầng huyết sắc, vẻ mặt bình tĩnh tự nhiên không bị ảnh hưởng.
Ba canh giờ sau Tiêu Thần lên đỉnh núi, bốn hoàng giáp tiên vệ thu đao đứng ở một bên, trên người sinh ra sát khí hóa thành thực chất, chúng như tu la sát thần làm người ta sợ hãi tới cực điểm.
Ánh mắt nhìn phương xa, ở cuối vùng biển này là một tòa thành thị đỏ rực hiện ra trước mặt, trong thành có cung điện Tiên Vương.
Ở ngọn núi khác có vô số sinh vật biến dị bị mùi máu tươi hấp dẫn, từ trên đỉnh núi nhìn xuống thấy vô số sinh vật, số lượng nhiều gần như không cách nào tính toán, đôi mắt chúng đỏ ngầu vọt lên núi.
Ma Lữ sợ hãi không còn chút máu, bắp chân run rẩy kịch liệt, dường như đã vượt qua giới hạn tâm lý của hắn.
Gương mặt Tiêu Thần ngưng trọng, sâu trong mắt lại mang theo trầm ổn, không có nửa điểm bối rối bất an, hắn tự tay phong trấn tất cả lực lượng của Ma Lữ.
- Nếu bổn vương gặp đượcTiên Vương sẽ để ngươi đi ra gặp hắn, hiện tại ngươi vào giới tử giới của bổn vương đi.
Sau khi thu Ma Lữ liền nghênh đón đám sinh vật dưới núi lao tới, sau lưng là núi thây biển máu giống như tử vực! Bốn hoàng giáp tiên vệ bộc phát hào quang chói mắt, sát khí đáng sợ bao phủ chung quanh.
Một lát sau hai bên gặp nhau, cả hai đối kháng tạo thành vô số huyết hoa bắng tung tóe, dường như nó là bọt biển trong biển cả.
Tiêu Thần phất tay áo sinh ra lực lượng khủng bố, mấy trăm quái vật bị xoắn nát thành thịt vụn.
Sau khi chém giết một ngày một đên, Tiêu Thần đứng trước cung điện Tiên Vương, áo xanh trên người đẫm máu, trong đôi mắt mang theo mệt mỏi khó che giấu, hắn bình tĩnh không dao động. Bốn hoàng giáp tiên vệ tạo thành phòng tuyến sau lưng hắn, chúng chém giết tất cả sinh vật biến dị dám tới gần.
Sau khi im lặng vài giây, hắn vươn tay đẩu mạnh, cánh cửa cung điện Tiên Vương đóng nhiều năm mở ra, cũng không xúc động cấm chế, cũng không có công kích sấm vang chớp giật, chỉ có cát bụi khắp nơi, khí tức mục nát và tử vong nồng đậm.
Tiêu Thần cất bước đi vào trong đó, hoàng giáp tiên vệ theo sau.
Tuy đám quái vật biến dị gào thét điên cuồng nhưng không dám tiến vào cung điện, mấy chục con sinh vật đụng vào cánh cửa liền bị hảo diễm màu đen thiêu cháy, chúng gào thét thảm thiết và hóa thành tro bụi.
Ánh mắt Tiêu Thần nhìn sang, cũng không nói gì, hắn cất bước tiến lên phía trước.
Nếu đã xâm nhập vào trong đó thì hắn phải chuẩn bị đầy đủ, bất cứ nguy hiểm nào trong hoàng cung cũng không thể dọa hắn lùi bước.
Quốc khí, hắn nguyện nhất định phải có!
Trong cung điện đầy khí tức mục nát, Tiêu Thần cất bước tiến lên phía trước, bước chân hắn đạp vào mặt đất và lưu dấu chân trên bụi bậm, tiếng bước chân vang vọng cung điện, bốn hoàng giáp tiên vệ ở chugn quanh, ánh mắt lợi hại như đao nhìn các hướng, trên người ngưng kết máu tươi dày đặc, sát khí khủng bố chấn vỡ hư không hóa thành bột phấn đỏ sậm. Trải qua điên cuồng giết chóc, lực lượng hoàng giáp tiên vệ không có suy yếu, khí tức còn mạnh hơn lúc trước vài phần. Nhất là sát ý ngưng tụ thành thực chất, chúng không ngừng mạnh hơn trong chém giết, hoàng giáp tiên vệ biến thành tu la ai cũng sợ hãi.
Lúc này Tiêu Thần ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn về phía trước, trong mắt sinh ra hàn quang.
Bốn hoàng giáp tiên vệ cảm khí tức băng hàn của hắn, đôi mắt dần dần sáng ngời, một tia khí thế khủng bố phá thể xông ra ngoài, trường đao sinh ra đao mang quét qua nơi này.
Oanh!
Oanh!
Bước chân đều nhịp như đại quân tiến lên, nhìn từ xa như thiên quân vạn mã hành quân, không rõ nơi phát ra âm thanh, khí tức uy áp bao phủ không gian.
Tiêu Thần dừng bước, hắn nhìn thấy thanh giáp tiên vệ xuất hiện trước mặt, bọn chúng im lặng đi tới, trường đao trong tay ra khỏi võ, sát khí hóa thành thực chất ngưng tụ trong thiên địa.
Đó là vệ sĩ thủ vệ tiên cung, giết chết bất cứ kẻ nào xông vào trong đó! Thanh giáp tiên vệ sinh ra hào quang sáng ngời, tốc độ của bọn chúng gia tăng càng lúc càng nhanh, chúng như mũi tên xông tới phía trước.
Tiêu Thần đưa tay đánh mạnh về phía trước.
- Giết sạch bọn chúng!
Bốn hoàng giáp tiên vệ gầm lên, sát ý như hóa thành thực chất phá thể ra ngoài tạo thành cuồng phong.
Đối kháng trong thời gian ngắn, nương theo âm thanh chém nhau! Dùng Tiêu Thần làm trung tâm, phạm vi trăm trượng hóa thành tu la sát tràng, bất cứ thanh giáp tiên vệ nào dung nhập vào trong đó đều bị chém giết.
Không có tiếng gào rú thống khổ, cũng không có máu tươi, chỉ có sát khí phô thiên cái địa, nhưng loại yên tĩnh như thế càng chứng tỏ chém giết đáng sợ.
Điểm mạnh của tiên vệ là phải chém vỡ triệt để mới có thể giết chúng, nếu không cho dù thân thể đứt gãy vẫn có thể chiến đấu. Cho nên bốn con hoàng giáp tiên chém qua, khắp nơi chỉ còn lại mảnh vỡ, mỗi một cái không lớn hơn một thước.
Tiêu Thần liên tiếp ra tay dùng Hỗn Độn chi lực trấn áp, tiên vệ trong phạm vi này đều bị giết không có cơ hội phản kháng. Hắn nhìn như phong khinh vân đạm, khí thế còn không bằng bốn hoàng giáp tiên vệ bộc phát đao quang bất tuyệt nhưng giết chóc còn nhiều hơn hoàng giáp tiên vệ nhiều! Chính vì hắn ra tay nghiền ép thanh lý một con đường tiến lên, từ đó hoàng giáp tiên vệ mới có thể thoát thân.
Bình luận