Lúc lôi đình bạo phát uy áp bị đánh tan liền ngưng tụ mấy trăm đạo lôi đình huyết sắc phản kích nhắm thẳng vào Tiêu Việt Vương.
Lôi đình chưa đến nhưng khí tức cuồng bạo cực kỳ đáng sợ.
Tiêu Việt Vương cảm thấy thân thể căng cứng, đồng tử co rút và sợ hãi! Hắn có cảm giác như bị độc xà nhìn chằm chằm, tùy thời sẽ lấy mạng hắn. Trong thời gian ngắn hắn hiểu mình không có lực ngăn cản lôi đình, lúc này hắn thầm hối hận vì mình ngu xuẩn.
Hiện tại hối hận cũng muộn rồi.
Đúng lúc này bên tai hắn có tiếng hừ lạnh, lại thấy Tiêu Thần tiến lên một bước nghênh đón lôi đình, hắn vung tay đánh ra một trảo.
Oanh!
Hư không chấn động và vặn vẹo, chỉ thấy trong lôi đình xuất hiện một con giao long, nó không ngừng giãy dụa nhưng không thể thóat khỏi trói buộc.
Tiêu Thần tiện tay áp chế lôi đình và ném nó vào mặt đất.
Oanh! Mặt đất chấn động, bị lôi đình đánh thành một hố sâu, biên giới cháy đen và mặt đất bị lôi đình bao phủ.
Tiêu Việt Vương thở ra một hơi, sau lưng hắn đổ mồ hôi lạnh như mưa, vội vàng quay người thi lễ với Tiêu Thần.
- Đa tạ Đông Yến Vương xuất thủ tương trợ.
Hôm nay hắn chưa cải biến xưng hô nhưng giọng điệu kính cẩn phân rõ chính phụ.
Tiêu Thần gật gật đầu không nhiều lời, mặt không biểu tình nhìn về phía trước.
Ba đạo hào quang bay lên, tốc độ cực nhanh, chỉ trong vài giây có ba tên tu sĩ xuất hiện, người cầm đầu là lão giả mặc trường bào màu xanh, trên mặt mang theo thân thiết.
- Tiêu Việt Vương có mạnh khỏe?
Tiêu Việt Vương vui vẻ, chắp tay nói:
- Đa tạ Thanh Mộc Vương quan tâm, bổn vương vô sự.
Lão giả này chính là Đại Tề Thanh Mộc Vương, cũng cường giả uy danh hiển hách trong đại thiên giới tám đại đế quốc, lúc này nghe xong xấu hổ.
- Bổn vương nhất thời không xem xét kỹ, muốn nhắc nhở cũng đã muộn, cũng may Tiêu Việt Vương vô sự. Sau lưng bổn vương là Đại Tề Thú Nam Vương và Thanh Tuyền cung chủ, chắc hẳn vị đạo hữu này chính là Đại Yến Đông Yến Vương a?
Tiêu Thần nhàn nhạt chắp tay, nói:
- Bổn vương bái kiến Thanh Mộc Vương.
- Ha ha! Bổn vương sớm có nghe nói chiến lực Đông Yến Vương kinh người, là tồn tại chí cường trong Đại Yến Sáng Thế chí cường giả, hôm nay xem ra danh bất hu truyền, bổn vương bôi phục.
Thanh Mộc Vương Tiếu nói.
Nội tâm Tiêu Thần cau mày, hắn lại nói:
- Thanh Mộc Vương nói quá lời.
Khí tức Sáng Thế chí cường giả cường đại, sau đó ưự nhiên sinh lòng cảm ứng, Đại Tề Thanh Mộc Vương Phương làm sao không thể không cảm ứng hai người tới. Nếu muốn mở miệng nhắc nhở thì cần gì chờ Tiêu Việt Vương ra tay sau đó vẽ vời cho ra chuyện. Hơn nữa lần này mở miệng như như lấy lòng hắn nhưng lại có ý châm ngòi ly gián, càng làm nội tâm TIêu Thần không thích.
Nếu không phải Đại Yến, Đại Tề từ trước đến nay cùng tiến cùng lui, quan hệ thân cận với nhau, hơn nữa hiện tại đang ở trong mảnh vỡ viễn cổ tiên vực, mặc dù không giúp đỡ cũng không nên chọc thêm cường địch, nếu không hắn sớm đã trở mặt. Hiện tại chưa phát tác nhưng đã lãnh đạm..
Thanh Mộc Vương vẫn không quan tâm, Thú Nam Vương và Thanh Tuyền cung chủ bên cạnh hắn lại âm trầm, hào khí càng ngưng trọng.
Tiêu Việt Vương thấy thế vội vàng giảng hòa.
- Tốt, hai vị đạo hữu tự đi là được.
Thanh Mộc Vương cười nói, quay người dẫn đầu Thú Nam Vương cùng Thanh Tuyền chi chủ rời đi.
Tiêu Thần thản nhiên nói:
- Đã lấy cơ này, chúng ta cũng tới gần xem đi, xem như thế nào vượt qua chín đạo lôi đình phong tỏa.
Tiêu Việt Vương đi theo phía sau, hắn thấp giọng nói:
- Vì sao Đông Yến Vương lại không hòa thuận với ba người Thanh Mộc Vương? Đại Yến, Đại Tề từ trước đến nay là quốc gia thân cận, hôm nay đang ở trong mảnh vữ viễn cổ tiên vực, hai bên nên liên thủ mới đúng.
- Đại Yến, Đại Tề đều nhắm vào quốc khí, nhất định phải tranh đoạt lợi ích, chúng ta không làm khó bọn chúng thì thôi, sau lại nói liên thủ chứ.
Trong mắt Tiêu Thần xuất hiện lãnh ý.
- Thanh Mộc Vương người này không mang hảo ý với ta, Tiêu Việt Vương nên cẩn thận mới tốt.
Tiêu Việt Vương nghe vậy nội tâm rùng mình, hắn không phải người ngu xuẩn, được nghe Tiêu Thần nói thế lại nhớ chuyện vừa rồi, trong nội tâm hắn cau mày, do dự một lúc mới nói:
- Có lẽ Thanh Mộc Vương là cử chỉ vô tâm.
- Vô tâm là tốt nhất, nêu như hắn dám động tâm tư không đúng đắn, bổn vương cũng không hạ thủ lưu tình.
Trước mắt lại có vài đạo thân ảnh, hai người đình chỉ nói chuyện với nhau, ánh mắt nhìn mấy người đang tiến tới gần, hiện tại tu sĩ có thể tới nơi này đều là cường giả đỉnh phong của tám đại đế quốc.
Đầu tiên là ba người mặc trường bào màu đỏ, mi tâm có hỏa diễm thiêu đốt, quanh người là khí tức cực nóng.
Ba người này là tu sĩ Đại Ngụy Hỏa tộc!
Tiêu Thần cùng Tiêu Việt Vương nhìn sang, ba người lập tức sinh ra cảm ứng, trực tiếp ngẩng đầu nhìn sang, ánh mắt đối kháng trong hư không.
Trong mắt Thần Hỏa Vương tỏa ra hào quang sáng ngời, lại trực tiếp va chạm trong hư không.
- Đại Yến Đông Yến Vương, Tiêu Thần?
Người này lên tiếng lại tỏa ra khí tức cực nóng, không gian chung quanh bị thiêu đốt.
Tiêu Việt Vương biến sắc, ánh mắt mang theo kiêng kị, hắn sớm nghe qua uy danh của Đại Ngụy Thần Hỏa Vương.
Tiêu Thần mặt không biểu tình nhìn ba người trước mặt, lúc ở Nhân Gian giới, hình ảnh trên đại lục Tinh Vực xuất hiện trong lòng hắn, nội tâm sinh ra bạo ngược và chán ghét, hắn muốn không quan tâm tất cả ra tay ở đây, lập tức chém giết ba người này nhưng hắn vẫn áp chế suy nghĩ trong lòng xuống.
Mượn nhờ bốn hoàng giáp tiên vệ trong tay, lại bằng vào thực lực bản thân Tiêu Thần có thể chém giết ba người Thần Hỏa Vương không phải việc khó. Nhưng Tiêu Thần có thể chém giết Đại Ngụy Thần Hỏa Vương nhưng không thể không quan tâm cường giả của các nước khác. Hắn cũng không phải không muốn ra tay, mà là không có nắm chắc đánh chết ba người này còn có thể toàn thân trở ra trong tay đám cường giả khác. Thậm chí trước khi hắn đắc thủ, cường giả các quốc gia sẽ nhúng tay vào trong đó! Cho nên hắn lựa chọn tạm thời nhẫn nại, hiện tại dang ở trong mảnh vỡ viễn cổ tiên vực, hắn còn có cơ hội ra tay.
Nghĩ như vậy hắn gật đầu, nói:
- Không sai!
Thần sắc bình tĩnh, không có cảm xúc chấn động trong đó.
Ánh mắt Thần Hỏa Vương nhìn hắn, trong mắt mang theo hiếu kỳ.
- Bổn vương rất ngạc nhiên, ngươi chính là tu sĩ phi thăng, rốt cuộc dựa vào cái gì có thể trong trăm năm ngắn ngủi phát triển tới mức này?
Bình luận