Đạo (Dịch) – Chương 2673

- Bổn vương biết rõ ngươi rất ngạc nhiên, hiện tại ngươi hiếu kỳ muốn chết nhưng bổn vương sẽ không nói nửa điểm.

- Nếu bổn vương thật muốn biết thì không cần ngươi nói cho, chỉ cần bắt ngươi là có thể biết rõ tất cả.

- Thần Hỏa Vương có thể thử xem.

Hai người đối đáp bình thản nhưng mang theo sát khí không nhỏ.

Thần Hỏa Vương đột nhiên nói:

- Tuy ngươi ngụy trang rất tốt nhưng bổn vương biết rõ trong lòng ngươi cực kỳ hận ta, hoặc nói hận cả Hỏa tộc, bởi vì ngươi phi thăng từ nơi đó. Bản vương rất hứng thú với ngươi, trong phù du giới lại có thể xuất hiện nhân vật như ngươi. Kỳ thật nếu dựa theo tâm ý của bổn vương, năm đó sẽ trực tiếp hủy diệt phù du giới đó trảm thảo trừ căn, cũng không lưu họa tới giờ, Đông Yến Vương nghĩ thế nào?

Tiêu Thần chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt bình tĩnh nhìn về phía Thần Hỏa Vương, ánh mắt lạnh như băng không có chút nhiệt độ nào.

- Ngươi đã biết rõ ta có mối hận với Đại Ngụy Hỏa tộc, cũng không nên thử chọc ta, bởi vì nó không có tác dụng, chỉ làm bổn vương càng muốn giết các ngươi hơn. Hơn nữa bổn vương đã quyết định sẽ đi giết các ngươi.

Muốn giết chết cho hả mối hận, muốn đi giết chết là tự tin vào lực lượng của mình, đây là khác nhau từ bản chất.

- Muốn giết bổn vương?

Thần Hỏa Vương ngửa đầu cười dài, âm thanh của hắn như sấm tràn ngập khí nóng cực kỳ mãnh liệt, hỏa diễm làm không gian vặn vẹo. Mấy giây sau hắn thu liễm tiếng cười, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào Tiêu Thần.

- Nếu không phải quốc khí chí bảo chưa ra, hiện tại bổn vương sẽ đốt ngươi thành tro tàn.

Tiêu Thần lắc đầu không nói nhiều nửa câu, trực tiếp cất bước rời khỏi ba người Thần Hỏa Vương. Đúng như hắn nói, nếu đã quyết đinh giết ba người này thì hắn không cần nói nhiều thêm nửa câu.

Dù sao nói nhiều với người chết là không có ý nghĩa gì.

- Thần Hỏa Vương, có muốn bổn vương ra tay giết hắn không?

Liệt Diễm Vương nói nhỏ, hiển nhiên bị Tiêu Thần chọc giận, trên người sinh ra khí tức cường đại.

Bỗng nhiên Thần Hỏa Vương quay đầu lại, ánh mắt lạnh như băng nhìn hắn.

- Năm đó Tiêu Thần còn là Tạo Vật Cảnh đã có thể làm Phần Thiên Vương vẫn lạc, hôm nay đã là Sáng Thế chí cường giả, bằng ngươi cũng muốn giết hắn, không biết sống chết.

Nội tâm Liệt Diễm Vương phát lạnh, bị Thần Hỏa Vương nhục nhã nhưng hắn không dám tức giận, trong nội tâm chỉ có sợ hãi, vội vàng cúi đầu không nói.

Gương mặt Xích Nhạn Vương biến hóa, âm thầm may mắn nàng chưa từng nhiều lời, đồng thời khiếp sợ Thần Hỏa Vương xem trọng Tiêu Thần như thế. Nghĩ tới đây nàng nhìn thân ảnh áo xanh trước mặt, sâu trong mắt mang theo kiêng kị.

Thần Hỏa Vương giận dữ mắng mỏ Liệt Diễm Vương và không có nhiều lời, hắn cười lạnh nhìn bóng lưng Tiêu Thần rời đi. Không muốn tiếp tục nhiều lời, hắn cần lãng phí thời gian với người chết sao? Quả nhiên tự tin bá đạo, nhưng cũng phải xem ngươi có tư cách bá đạo hay không!

Sâu trong mắt không có tức giận mà chỉ có hưng phấn. Chỉ có đối thủ cường đại mới có thể được hắn coi trọng, khi dẫm nát dưới chân mới có hứng thú.

- Tiêu Thần! Trên mảnh vỡ viễn cổ tiên vực sẽ là nơi táng thân của ngươi.

Thần Hỏa Vương tin tưởng bản thân mười phần!

Tiêu Thần mặt không biểu tình đi về phía trước, khí bên ngoài cơ thể hắn bình thản không có dị thương nhưng pâần bình tĩnh này lại làm người ta cảm thấy sợ hãi.

Tiêu Việt Vương cẩn thận thu liễm khí tức của mình, hắn không dám quấy rầy Tiêu Thần. Nghĩ đến giao phong giữa Tiêu Thần và Thần Hỏa Vương lúc nãy, trong lòng của hắn sinh ra cảm giác không rét mà run. Không giống với tu sĩ Hỏa tộc cười lạnh khinh thường, Tiêu Việt Vương tuyệt đối tin tưởng Tiêu Thần, cho dù đối phương là Thần Hỏa Vương cường đại cũng nhất định rơi vào kết cục bi thảm! Bởi vì đây là lần thứ nhất hắn cảm ứng được sát khí của Tiêu Thần mạnh như vậy! Hôm nay hắn bình tĩnh nhưng một khi bộc phát sẽ là lực lượng kinh khủng.

Hai người im lặng, chung quanh không có người quan sát nhưng giao phong ngắn ngủi cũng làm , thỉnh thoảng có ánh mắt nhìn sang, trong đó có ba gã tu sĩ Đại Tề.

Thanh Mộc Vương nhíu mày, hắn cúi đầu xuống, ánh mắt sinh dị sắc, không biết đang suy nghĩ gì trong lòng.

Thú Nam Vương cười lạnh nói:

- Không biết trời cao đất rộng, lại dám trêu chọc tên điên như Thần Hỏa Vương, bổn vương muốn xem hắn chết như thế nào.

- Đông Yến Vương quật khởi quá nhanh, hắn quá mức xem trọng mình, lúc trước đã vô lễ với Thanh Mộc Vương, hôm nay lại đi trêu chọc Thần Hỏa Vương, là tự tìm đường chết, chúng ta không cần quản tới hắn.

Thanh Tuyền cung chủ cười mỉa mai.

- Lần này Yến quốc chỉ phái hai gã Sáng Thế chí cường giả, sợ rằng phải gãy ở nơi đây.

Mặc dù Yến, Tề thân cận với nhau nhưng đó là vì ngoại lực áp bách nên phải liên hợp, căn bản không có trụ cột vững chắc, bọn họ càng muốn nhìn thấy Đại Yến hao tổn cường giả, đây là chuyện rất thích ý. Dù sao hai nước liên hợp nhưng cũng phân chính phụ, Yến quốc yếu chút, Tề quốc có thể nắm giữ quyền nói chuyện càng lớn.

- Tốt, có một số việc không quản nội tâm các ngươi nghĩ như thế nào, chỉ nên giữ trong lòng.

Thanh Mộc Vương cau mày nói.

Thú Nam Vương cùng Thanh Tuyền cung chủ run sợ, đồng thời cúi đầu xác nhận, không tiếp tục nhiều lời.

Thanh Mộc Vương nhìn Tiêu Thần cùng Tiêu Việt Vương, hắn cau mày suy nghĩ. Nếu như lực lượn không đủ cường đại, Tiêu Thần không dám giao phong chính diện với Thần Hỏa Vương mà lại không sợ hãi. Nếu Thần Hỏa Vương không âm thầm kiêng kị, với tính tình của hắn sẽ không ẩn nhẫn mà là lao tới đánh giết Tiêu Thần. Ngoài ra cử chỉ kính cẩn của Tiêu Việt Vương không thoát khỏi mắt của hắn. Trong lúc nhất thời hắn càng hối hận vì hành động lúc trước. Hiện tại hắn chỉ có thể áp chế trong lòng.

Hắn là Đại Tề Thanh Mộc Vương, mặc dù Tiêu Thần thật cường đại cũng không thể làm hắn sợ hãi.

...

Lôi đình huyết sắc như thác nước liên tiếp trời và đất, hào quang sáng óng ánh.

Trong tiếng nổ ầm ầm không dứt bên tai giống như vạn thú gào thét, thanh thế làm cho người ta sợ hãi đến cực điểm! Càng tới gần uy áp lôi đình càng mạnh khí tức ập vào mặt mưu toan xé nát bản thân.

Tiêu Thần bừng tỉnh, đột nhiên dừng bước lại, hắn quay người nhìn thấy sắc mặt Tiêu Việt Vương sớm trắng bệch, hắn chỉ cường chống đi theo hắn, sau khi ngạc nhiên liền cười vui vẻ, hắn nói:

- Chúng ta lui về phía sau một ít, nếu lại tới gần sợ có ngoài ý muốn xảy ra.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...