Ngân Nguyệt Vương nhìn mắt của hắn và nói:
- Ta biết rõ tu vi của ngươi mạnh hơn ta nhưng vài đạo thời gian chi lực hỗn loạn cuối cùng ta có thể thừa nhận, lần sau ngươi không thể lại một mình thừa nhận bị thương, hai người chúng ta chia sẻ, như vậy khôi phục nhanh hơn.
- Ha ha, ta chỉ lo lắng hai người chúng ta đồng thời bị thương thì không an toàn.
Tu Du Vương cười nói, trong mắt Ngân Nguyệt Vương mang theo nhu tình, hắn khoát tay chịu thua:
- Hảo hảo hảo, bổn vương đáp ứng ngươi, về sau nhất định dựa theo Ngân Nguyệt Vương đại nhân nói.
Ngân Nguyệt Vương oán trách lườm hắn, thấy hắn còn có tâm tư đùa giỡn, trong nội tâm an ổn lại, ngồi xổm xuống duỗi tay cầm tay hắn, nói:
- Lần này là Di Thiên Vương vận khí tốt, mượn nhờ thời gian chi lực hỗn loạn kích thương ngươi, nếu không lần này tất nhiên sẽ không để hắn dễ dàng đạt được bảo vật.
Tu Du Vương nghe vậy cười cười, thản nhiên nói:
- Ngươi yên tâm, cho dù chúng ta rời đi, Di Thiên Vương cũng đừng mơ tưởng dễ dàng thu hoạch bảo vật, có lẽ hôm nay kết cục của hắn còn thảm hơn ngươi nghĩ.
Ngân Nguyệt Vương kinh hô một tiếng,
- Ngươi nói ngoài chúng ta ra còn có tu sĩ ẩn nấp hay sao?
- Không sai, hơn nữa tu vi người ẩn nấp cực mạnh, nếu không phải Di Thiên Vương dẫn động thời gian chi lực hỗn loạn trong thành trì làm hắn lộ ra một tia khí tức, bổn vương cũng không thể nhận ra sự tồn tại của người này.
Nói tới đây sắc mặt Tu Du Vương ngưng trọng. Với tư cách người nắm giữ không gian bổn nguyên lại bị người ta ẩn nấp gần đó mà không biết đủ để cho thấy tu vi người ẩn nấp hơn người.
- Hừ! Như vậy không còn gì tốt hơn, bổn vương nhìn vừa mắt khi thấy Di Thiên Vương hung hăng càn quấy, tốt nhất lần này làm hắn ăn thiệt thòi lớn mới tốt.
Tu Du Vương khẽ lắc đầu, hắn không cho rằng Di Thiên Vương ăn thiệt thòi đơn giản như vậy, cường giả như thế xuất hiện trong mảnh vỡ viễn cổ tiên vực sẽ càng làm gia tăng chuyện xấu khi tranh đoạt quốc khí chí bảo! Hắn áp chế suy nghĩ này xuống và chữa thương.
- Được rồi, việc này tạm thời kết thúc, bổn vương chữa thương, chờ khôi phục thương thế liền đi sâu vào trong mảnh vỡ viễn cổ tiên vực, để tránh bởi vì việc nhỏ mà bỏ qua cơ hội tranh đoạt quốc khí. Bệ hạ đã mời ta ra tay, cho dù thành hay bại cũng phải toàn lực ứng phó.
Ngân Nguyệt Vương nhẹ nhàng gật đầu, nàng hộ pháp cho hắn.
...
Mảnh vỡ viễn cổ tiên vực cất dấu vô số cơ duyên và hung hiểm, có thể thu những cơ duyên này cho mình hay không vận khí chiếm cứ bộ phận rất lớn, nhưng quan trọng hơn ngươi có lực lượng cường đại hay không! Trong lúc các cường giả tại các quốc gia tiến vào mảnh vỡ viễn cổ tiên vực, bởi vì các loại nguyên do bộc phát sinh ra ma sát. còn có các nơi ẩn nhẫn, nếu không có chuyện cần thiết sẽ không chém giết nhau.
Mà cùng lúc đó rất nhiều tu sĩ tiến vào cũng bắt đầu chém giết tranh đoạt cơ duyên. Mục tiêu của bọn họ không phải quốc khí, tự nhiên sẽ không bỏ cơ duyên trước mặt, bất cứ cơ duyên nào xuất hiện đều có nhiều cường giả vẫn lạc.
Nơi này là chiến trường chém giết và tranh đoạt, là nơi cường giả quật khởi, kẻ yếu tử vong đào thải!
Hai đạo độn quang tiến lên phía trước, người cầm đầu chính là Tiêu Thần, Tiêu Việt Vương theo sát phía sau. Nương theo xâm nhập vào sâu trong viễn cổ tiên vực, đi ngang qua không ít di tích, đồ vật có thể tồn lưu vô cùng trân quý, số lượng không ngừng gia tăng. Bởi vậy tốc độ của hai người bị ảnh hưởng, bọn họ mấy lần tiến vào di tích thu bảo vật. Với tu vi của hai người và Tiêu Thần ra tay nên hữu kinh vô hiểm.
Trong di chỉ tông môn viễn cổ Tiên giới, hai người bọn họ có thu hoạch không nhỏ, lại tìm được truyền thừa lôi đạo nguyên vẹn, hơn nữa trừ công pháp còn đoạt được vài món bảo vật, Ngự Lôi Đạo Tông vào thời kỳ viễn cổ Tiên giới là thế lực cường đại một phương. Hiện tại tông môn diệt tuyệt, nếu không có hai người Tiêu Thần đoạt được ngọc giản truyền thừa, sợ rằng truyền thừa cũng đoạn tuyệt.
Lúc này Tiêu Thần dừng tiến lên, hắn ngẩng đầu nhìn phía trước.
Tiêu Việt Vương biến sắc, trên đoạn đường này hắn càng kính sợ Tiêu Thần, thấp giọng nói:
- Đông Yến Vương, ngươi có phát hiện gì?
Tiêu Thần trầm ngâm nửa ngày mới nói:
- Ngươi lấy Ngự Lôi Châu tìm được trong Ngự Lôi Đạo Tông ra, có lẽ có thể có phát hiện.
Tiêu Việt Vương gật đầu, trong tay hắn cầm một viên châu màu tím. Bởi vì trôi qua vô số năm, lôi đình chi lực bên trong Ngự Lôi Châu tiêu hao không còn, nhưng mượn nhờ vật ấy sẽ giúp tu sĩ tu hành lôi đạo gia tăng cảm ứng lôi thuộc tính thêm mấy lần.
Sau một khắc Tiêu Việt Vương ngẩng đầu, trong mắt mang theo sợ hãi.
- Ngươi đã phát hiện thì đi thôi, rốt cuộc là thứ gì lại ẩn chứa lôi đình chi lực cường đại như vậy.
Tiêu Thần lên tiếng.
Sau đó hai người bay lên đỉnh núi, thấy rõ cảnh tượng che dấu phía sau núi liền ngưng trọng, sắc mặt cứng đờ.
Chín đạo lôi đình đỏ như máu như ngân hà thiên giới đổ xuống, lôi quang thoáng hiện, liền phát ra âm thanh ầm ầm, nó như chín đầu lôi long gào thét thảm thiết, chúng xuyên qua thiên địa, khí thế kinh người đến cực điểm! Cường hoành, bá đạo đầy chính khí, tràn ngập cả phiến không gian, cũng tỏa ra khí tức khủng bố, hơi cảm ứng cũng làm tâm thần run rẩy.
Trong thiên địa bị cửu lôi khóa chặt.
Không ngờ sâu trong viễn cổ tiên vực lại bị phong cấm.
- Lôi đình thật khủng bố!
Tiêu Việt Vương thấp giọng lên tiếng, trên mặt mang theo sợ hãi, trong tay nắm giữ Ngự Lôi Châu, cảm ứng lực lượng nhạy cảm, trong nội tâm của hắn còn có mấy phần kính sợ.
- Đi thôi, chúng ta qua xem. Hôm nay cửu lôi ngăn đường, chắc hẳn nơi này có không ít người bị ngăn cản.
Tiêu Thần nói:
- Cất kỹ Ngự Lôi Châu, có lẽ vật này giúp chúng ta một hai.
Đôi mắt Tiêu Việt Vương sáng ngời, hắn vui mừng thu hồi Ngự Lôi Châu.
Hai người hóa thành hào quang khống chế độn quang không ngừng bay tới gần lôi đình, chín đạo lôi đình càng ngày càng tỏa ra khí tức khủng bố, đối mặt với uy áp cường hãn làm bọn họ khó phi hành, hơn nữa bị áp xuống mặt đất.
Tiêu Việt Vương hừ lạnh một tiếng, khí tức phá thể ra ngoài phá tan uy áp, gương mặt hắn đầy lãnh ngạo! Tu sĩ Sáng Thế chí cường là tồn tại đỉnh phong trong thiên địa, địa vị tôn sùng, trong nội tâm có cao ngạo của bản thân. Lôi đình mạnh hơn nữa cũng không thể áp chế hắn!
Vào lúc này có tiếng kêu vang lên.
- Tiêu Việt Vương coi chừng!
Bình luận