Thiên Yêu Vương khiếp sợ, hắn tự mình cảm nhận lực lượng trong bốn đạo đao mang, nhìn thấy Di Thiên Dương bị đánh trọng thương, nếu ra tay với hắn, hắn sẽ bị thương nặng! Nhìn thấy Di Thiên Vương đào tẩu thì hắn chạy theo đối phương.
Hai người xé rách không gian biến mất không thấy gì nữa.
Một đao bức lui Di Thiên Vương, bốn hoàng giáp tiên vệ không có ý đuổi giết, chúng vẫn cầm trường đao trong tay, ánh mắt lạnh như băng nhìn chung quanh. Tu sĩ bị hào quang bao phủ chính là Tiêu Tâần.
Không nghĩ tới mới vào mảnh vỡ viễn cổ tiên vực lại thu được thời gian chi sa!
- Không nên dùng tay đụng chạm thời gian chi sa, nếu không sẽ dẫn xuất thời gian chi lực trong đó, cách không dùng lực bao phủ thu nó vào trong hộp ngọc, bên ngoài bố trí cấm chế phong trấn để tránh thời gian chi sa bị ngoại lực ảnh hưởng làm mất đi thời gian chi lực.
Ý niệm của Tuyền nhắc nhở Tiêu Thần, trong lời nói mang theo kích động.
Tiêu Thần nghe theo và cất kỹ thời gian chi sa, ánh mắt của hắn nhìn bốn hoàng giáp tiên vệ đang cảnh giới, ánh mắt hài lòng.
Tiên giới tiên vệ có lực lượng cường hoành, không nghĩ tới liên thủ ngăn địch lại có tác dụng tăng phúc không nhỏ, bốn con hoàng giáp tiên vệ đối chiến Đại Triệu Di Thiên Vương, có thể dọa hắn lùi bước, mặc dù hắn đã bị thương từ trước nhưng uy lực không tầm thường.
- Không có việc gì, các ngươi trở lại đi.
Bốn con hoàng giáp tiên vệ kính cẩn đồng ý, chúng hóa thành hào quang biến mất trong nhẫn trữ vật Tiêu Thần. Đa số tiên giới tiên vệ được trao linh trí, lực lượng càng mạnh trí tuệ càng cao, bốn con tiên vệ trong tay hắn có trí lực không kém.
Vào lúc này Tiêu Việt Vương mới xuất hiện, gương mặt vẫn cứng đờ, hắn bị bốn hoàng giáp tiên vệ bộc phát lực lượng làm sợ hãi, nghĩ đến lúc trước mình sinh ra tâm tư chạy trốn liền cảm thấy sợ hãi.
Khá tốt không có mạo hiểm, nếu không không cần Tiêu Thần ra tay, chỉ cần bốn con hoàng giáp tiên vệ đủ lưu hắn lại rồi.
Ánh mắt Tiêu Thần nhìn qua, cả tòa thành tan thành mây khói, xác định không có bỏ sót liền nhìn hài cốt vỡ vụn, hơi trầm ngâm phất tay áo chôn hài cốt xuống đất.
- Tiêu mỗ hôm nay thu bảo vật của ngươi biến thành thời gian chi sa, như vậy cũng tiến hành chôn cất hài cốt của ngươi.
Nói xong ánh mắt của hắn nhìn sang Tiêu Việt Vương, thản nhiên nói:
- Đi thôi.
Hắn hóa thành hào quang bay đi.
Tiêu Việt Vương vội vàng đuổi kịp, hắn cúi đầu xuống khó hiểu, chần chờ nửa ngày mới nói:
- Đông Yến Vương, ngươi mới vừa xuất thủ vốn chiếm thượng phong tuyệt đối, vì sao phải thả Di Thiên Vương cùng Thiên Yêu Vương rời đi? Cần biết ngươi đã vận dụng hoàng giáp tiên vệ, nếu bọn chúng tuyên dương ra ngoài sẽ bất lợi với ngươi.
Tiêu Thần nghe vậy cười nhạt một tiếng, nói:
- Tiêu Việt Vương trước kia đã nói không ai có thể điều khiển tiên giới tiên vệ, nếu như thế mặc dù hai người Di Thiên Vương, Thiên Yêu Vương nhìn thấy cũng không dám xác nhận việc này, tối đa chỉ hoài nghi mà thôi. Nếu như bổn vương không thừa nhận thì làm sao biết? Huống hồ bản vương thả bọn chúng rời đi là có tính toán của ta, Di Thiên Vương thân là người chưởng khống thời gian bổn nguyên, hắn có ưu thế khi tìm kiếm thời gian chi sa, so với giết hắn, bổn vương càng muốn giữ mạng của hắn, ta muốn nhờ hắn tìm kiếm thời gian chi sa cho ta.
Cố ý thả hai người Di Thiên Vương, Thiên Yêu Vương đi tìm thời gian chi sa, hiển nhiên có thể giúp hắn giảm phiền toái, sau đó trực tiếp động thủ cướp đi thu hoạch của đối phương. Càng tiến một bước suy nghĩ sâu xa, có lẽ Tiêu Thần căn bản không có ý thả hai người này rời khỏi manh vỡ viễn cổ tiên vực, mà như vậy cũng không cần lo lắng bọn chúng rời đi và tuyên dương chuyện tiên giới tiên vệ. Mà trọng yếu nhất một điểm chính là hôm nay hắn có tư cách làm việc này.
Tiêu Thần phát hiện sắc mặt của hắn thay đổi nhưng lại không nhiều lời, thản nhiên nói:
- Chúng ta đi thôi.
- Vâng!
Tiêu Việt Vương nhất thời tâm thần khó có thể bình an, Tiêu Thần nói xong cũng không chờ hắn khôi phục tinh thần, hắn muốn gì đó nhưng thấy Tiêu Thần không vui liền thu hồi tâm thần. Hắn cũng có quyết định của mình, hiện tại sống chết trước mắt, hắn cũng dễ dàng lựa chọn hơn.
Thấy Tiêu Thần đi xa, hắn vội vàng đuổi theo, thần thái kính cẩn hơn vài phần.
...
Thân ảnh Di Thiên Vương, Thiên Yêu Vương xuất hiện, sắc mặt khó coi, người phía trước càng âm trầm như nhỏ ra nước.
Thời gian chi sa bị đoạt, người bị thương nặng, bị người ta dọa sợ... Những thứ này như độc trùng cắn xé nội tâm của Di Thiên Vương! Dùng thân phận và địa vị của hắn, xưa nay hắn vô cùng cường thế, chưa từng rơi vào tình cảnh thê lương như hiện tại.
Thiên Yêu Vương thu liễm hô hấp, hắn không dám làm ra việc gì làm đối phương tức giận, mặc dù là trọng thương Di Thiên Vương nhưng lại vô cùng nguy hiểm.
Di Thiên Vương trầm mặc nửa ngày, cuối cùng nương tựa vào tâm tình cường đại liền áp chế nội tâm tức giận, sắc mặt vẫn âm lãnh như cũ, gương mặt khôi phục bình tĩnh, hắn nói:
- Thiên Yêu Vương, vừa rồi ngươi có thấy rõ bốn người ra tay không?
Thiên Yêu Vương nhíu mày hồi tưởng, sắc mặt hơi đổi và nói:
- Tiên giới vệ sĩ?
- Xem ra ngươi cũng có hoài nghi, bổn vương giao phong với bọn chúng, khí thế thảm thiết vô địch này cực kỳ tương tự tiên giới vệ sĩ. Tuy thứ này là viễn cổ Tiên giới lưu lại, từ trước đến nay không bị tu sĩ nào khống chế, người này thật làm được hay sao?
- Chuyện này còn cần chứng cớ, nếu có thể chứng minh trong tay người này nắm giữu tiên giới vệ sĩ, báo cáo bệ hạ sẽ là công lớn. Hắc hắc, đến lúc đó người này sẽ bị Đại Triệu chúng ta toàn lực đuổi bắt, mặc kệ hắn là người phương nào, hắn có chạy tới hoàng tuyền cũng khó thoát.
Trong mắt Di Thiên Vương mang theo oán độc thật sâu.
- Dám can đảm cướp đoạt bảo vật của bổn vương, ta tuyệt đối sẽ không cho hắn có kết cục tốt! Nếu trong tay hắn có khôi lỗi hung hãn như vậy, chắc hẳn cũng tới đây nhắm vào quốc khí, tự nhiên sẽ có thời điểm vận dụng tới, đến lúc đó sẽ nhận ra thân phận! Chúng ta đi, chờ bổn tọa khôi phục thương thế lại tính tiếp.
Nói xong hai người quay người bước đi, thân ảnh trực tiếp biến mất không thấy gì nữa.
...
Trong dãy núi hoang vu thiếu sinh cơ, tại động phủ giản dị, Tu Du Vương ngồi đó, xu thế già yếu biến mất, sinh cơ trong người bị hao tổn cần thời gian khôi phục.
Thu liễm pháp lực trong người, hắn chậm rãi mở mắt ra, bộ dạng hơi mệt mỏi. Nghênh đón ánh mắt lo lắng của Ngân Nguyệt Vương, hắn tươi cười và nói:
- Không sao, thời gian chi lực hỗn loạn trong người đã bị xua tan, thương thế khôi phục bình thường.
Bình luận