Đạo (Dịch) – Chương 2653

Một người là ngũ hành hình thành Hỗn Độn bổn nguyên, một người là lực lượng thời gian bổn nguyên thưa thớt nhưng cường đại nhất đại thiên giới, hai chủng bổn nguyên chí cường va chạm với nhau.

Oanh!

Oanh!

...

Mũi tên nhọn thế như chẻ tre, nó xuyên thủng ngọn núi và bức thẳng về phía Tiêu Việt Vương.

Tuy thần thông bị ngăn cản nhưng cũng may có hư ảnh ngọn núi xuất hiện ảnh hưởng tới mũi tên của Thiên Yêu Vương, từ đó cho Tiêu Việt Vương mới có cơ hội thở dốc. Hắn lui về phía sau, bàn tay xuất hiện linh quang, hắn ném một tấm chắn nhỏ màu xanh ra ngoài, vật ấy đón gió biến lớn hóa thành một tấm thuẫn lớn.

Ầm, âm thanh trầm đục vang lên, đây là âm thanh mũi tên va chạm với tấm thuẫn, cũng đánh tấm thuẫn lui hai trăm trượng, đầu mũi tên đã chui vào trong thuẫn và sinh ra rung động rất mạnh.

Tiêu Việt Vương bất chấp đau lòng bảo vật bị hao tổn, hắn quay người đứng bên cạnh Tiêu Thần, ánh mắt mang theo cảm kích, nếu vừa rồi không có Tiêu Thần ra tay phá vỡ thời gian bổn nguyên của Di Thiên Vương thì hắn đã dữ nhiều lành ít.

Thời điểm này không phải lúc nói cảm tạ. Ánh mắt của hắn nhìn vào hoàng cung Nhung quốc với ánh mắt nặng nề.

Chuyến này Đại Triệu phái Di Thiên Vương cùng Thiên Yêu Vương ra tay, hiển nhiên không phải chỉ nhắm vào Nhung quốc, bọn họ muốn đạt được quốc khí chí bảo trong mảnh vỡ viễn cổ tiên giới! Cũng may trong giao phong vừa rồi, Tiêu Thần có được lực lượng chống lại Di Thiên Vương, bằng không hiện tại hai người bọn họ phải rút lui.

Gương mặt Tiêu Thần âm trầm, trong mắt bắn ra hàn quang như nước thủy triều, vừa rồi hắn ngăn cản thời gian bổn nguyên xâm nhập nhưng chỉ có thể ngăn cản một phần, từ đó nội tâm của hắn có hiểu biết về thời gian bổn nguyên, nội tâm cũng có vài phần kiêng kị.

- Bổn vương sớm nghe qua danh tiếng Đông Yến Vương, hôm nay gặp mặt quả nhiên danh bất hư truyền.

Trong vương cung Nhung quốc có giọng nói truyền ra, một nam tử có gương mặt tái nhợt đạp không bay lên, ánh mắt hắn sáng ngời giống như có vô số vòng xoáy xoay tròn làm cho người ta cảm thấy quái dị. Người tới chính là Đại Triệu Di Thiên Vương! Ánh mắt của hắn nhìn về phía Tiêu Thần, mặt ngoài vẫn bình tĩnh nhưng nội tâm sinh ra kiêng kị.

Trong giao thủ vừa rồi hắn dùng thời gian bổn nguyên chi lực nhìn như chiếm thượng phong nhưng bởi vì Tiêu Việt Vương ra tay sử dụng hư ảnh ngọn núi can thiệp cho nên tốc độ thời gian trôi bị đánh vỡ. Tinh tế tính ra mặc dù hắn có thể chiếm cứ thượng phong trong chém giết với Tiêu Thần, muốn đánh bại hắn còn có thể, cũng không có hi vọng chém giết đối phương. Dù cuối cùng nhất thắng được nhưng bản thân đừng mơ tưởng toàn thân trở ra, nếu không cẩn thận còn lâm vào hiểm cảnh. Ý niệm của hắn nghĩ như thế, nội tâm Di Thiên Vương bắt đầu sinh thoái ý.

Hắn đến Nhung quốc là vi tranh đoạt quốc khí chí bảo trong viễn cổ tiên vực, nếu như bị thương thì làm sao tranh đoạt với cường giả của các quốc gia khác. Huống hồ Nhung quốc phản loạn Đại Yến đầu nhập vào Triệu quốc, cũng đã chặt đứt quan hệ với Đại Yến, mặc dù hôm nay bị Yến quốc đoạt lại, trong khoảng thời gian ngắn cũng không cách nào mượn nhờ thực lực quốc gia và số mệnh áp chế tu sĩ các nước còn lại, từ đó mọi người bằng vào thủ đoạn tranh đoạt bảo vật trong viễn cổ tiên vực, như vậy đã đủ rồi, tác dụng của Nhung quốc cũng đạt tới, tự nhiên nó không còn giá trị lợi dụng.

Nếu như có thể sớm xóa bỏ Yến quốc uy hiếp, Di Thiên Vương tất nhiên sẽ không nương tay, nếu không làm được thì hắn không dây dưa. Một tên cường giả chính thức quyết đoán phải xem xét thời thế, tuyệt không thể bị tâm tình ảnh hưởng quá nhiều.

- Nghĩ đến Đông Yến Vương cùng Tiêu Việt Vương tới đây bình định Nhung quốc phản loạn, bổn vương không muốn ngươi sống ta chết với hai vị hiện tại, từ đó để kẻ khác chiếm tiện nghi khi tranh đoạt quốc khí. Hôm nay cáo từ trước, ngày sau gặp lại trong viễn cổ tiên vực, bổn vương nhất định sẽ không lưu thủ, đến lúc đó lại đấu với hai vị một hồi.

Di Thiên Vương nói xong cũng không dừng lại, quay người bước vào không gian biến mất không thấy gì nữa.

Thiên Yêu Vương thu hồi cự cung và rời đi.

Hai tên cường giả Yến, Triệu trải qua giao thủ lúc ban đầu, không ai nắm chắc lưu đối phương, dùng Triệu quốc Di Thiên Vương, Thiên Yêu Vương tạm thời lui bước. Loại lui bước này không phải sợ hãi, mà là xem xét thời thế sau đó lựa chọn tốt nhất.

Nội tâm Tiêu Việt Vương thả lỏng, tuy hắn có thực lực cường đại nhưng không nguyện đối mặt với tổ hợp khủng bố như Di Thiên Vương cùng Thiên Yêu Vương, hắn hiểu hai người lui bước là vì nhìn thấy Tiêu Thần thể hiện thực lực cường đại mà thôi.

Sắc mặt Tiêu Thần không thay đổi, ánh mắt nhìn hai người Di Thiên Vương rời đi, gương mặt càng ngưng trọng.

Trong Triệu quốc chỉ có một Di Thiên Vương đã kinh khủng như vậy, chờ tới lúc mảnh vỡ viễn cổ tiên vực mở ra, cường giả tám nước tranh đoạt chém giết thì trình độ hung hiểm vượt xa tưởng tượng! Mặc dù với tu vi Tiêu Thần hôm nay cũng khó tránh không bị thương. Khó trách Yến Hoàng lại phái hắn ra tay, chỉ sợ cũng không có biện pháp, muốn tranh đoạt quốc khí thì phải để hắn rời khỏi Kế đô, nếu không phái người khác ra tay, Đại Yến nhất định không có nửa điểm hi vọng.

...

Trong vương cung, Nhung quốc chủ gào thét tuyệt vọng, hắn bộc phát khí thế đáng sợ bao phủ khắp hoàn cung.

Trong điện tất cả tỳ nữ, tùy tùng đều gào thét thảm thiết, nguyên thần bị khí thế cường đại xé nát, thất khiếu bọn họ đổ máu mà chết. Người có thể bình yên vô sự chỉ còn Hô Lôi đại soái và vương hậu bên cạnh hắn.

- Hô Lôi, điều động đại quân, phát động hủy thiên diệt địa trận, cô vương muốn nhìn Tiêu Thần có dám ra tay với bản vương hay không.

Nhung quốc chủ thở hổn hển, đôi mắt đỏ thẫm mang theo điên cuồng và bạo ngược.

Hô Lôi ngẩng đầu nhìn vào chu điện, nam tử này áp chế hắn vô số năm, trong mắt dần dần sinh vẻ phức tạp, có vui mừng, có oán hận, có tiếc nuối, hắn im lặng và nói:

- Thôn Nguyên, hôm nay ngươi chắc chắn diệt vong, cần gì phải kéo hai tỷ tướng sĩ cùng chôn cùng với ngươi chứ.

Đột nhiên Nhung quốc chủ ngẩng đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào người hắn.

- Hô Lôi, ngươi muốn phản bội cô vương?

- Phản bội? Không, ngươi nói sai rồi.

Gương mặt Hô Lôi dần dần đỏ lên, hắn gào lên:

- Là ngươi năm đó phản bội ta, thừa dịp ta xuất chinh cướp đoạt vương vị thuộc về ta, chiếm lấy nữ nhân ta yêu mến! Những năm gần đây ta chịu nhục trước mặt ngươi là tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục, muốn nhìn một ngày ngươi gặp báo ứng. Mà ngày hôm nay là báo ứng của ngươi.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...