Áp lực và oán hận trong đáy lòng tích lũy vô số năm cũng bộc phát, Hô Lôi gào thét như dã thú.
- Ngươi nên biết, lúc trước Tiêu Thần là ta nâng lên, cho nên đến cuối cùng ngươi vẫn diệt vong trong tay ta! Thôn Nguyên, ngươi gặp báo ứng rồi.
Trong mắt Nhung quốc chủ sinh ra sát cơ.
- Cô vương biết rõ ngươi không quên chuyện năm đó, ta sớm có lẽ đã giết ngươi! Hôm nay cô vương sẽ chết nhưng ngươi cũng phải chết cùng.
Đột nhiên hắn đứng lên, trên người bộc phát hào quang nhưng lúc này gương mặt hắn tái nhợt, hào quang trên người hắn ảm đạm.
Hắn quay đầu nhìn về phía vương hậu, trong mắt tràn đầy thần thái không thể tin được!
- Năm đó là ngươi dùng độc dược mưu sát phụ vương ta, cướp đoạt vương vị của hắn, chiếm lấy ta, hủy tất cả của ta, hôm nay ta cũng dùng một chén độc dược kết thúc ngươi.
Vương hậu chậm rãi lên tiếng, nàng nhìn về phía Nhung quốc chủ với ánh mắt oán độc vô tận.
PHỐC!
Nhung quốc chủ ngửa đầu phun máu đen.
- Tiện nhân!
Hắn gào thét giãy dụa, thân thể lại cứng ngắc. Một thanh trường kiếm đâm xuyên tim hắn, lực lượng cường đại tiêu diệt toàn bộ sinh cơ của Nhung quốc chủ.
Nhung quốc chủ há hốc mồm, chỉ có máu đen tanh hôi chảy ra, đầu hắn nghiêng sang một bên chết đi, trong mắt mang theo không cam lòng.
Hô Lôi rút trường kiếm ra và nói với vương hậu:
- Theo ta đi.
Vương hậu cười lắc đầu,nói:
- Ta đã nhiều lần tưởng tượng muốn rời đi cùng ngươi nhưng tới hôm nay ta phát hiện mình không làm được.
Tuy nàng cười nhưng miệng chảy máu đen.
- Thôn Nguyên rất cẩn thận, nếu như ta không trúng độc trước thì làm sao có thể lừa gạt hắn. Hơn nữa ta chung quy là thê tử của hắn, hôm nay giết hắn báo thù vì phụ thân, hiện tại cũng chết cùng hắn để kết thúc tất cả.
Thân thể vương hậu mềm nhũn ngã xuống đất, khí tức của nàng trôi qua rất nhanh.
Hô Lôi như trúng trọng kích, hắn liên tục lui về phía sau vài bước, bờ môi run nhè nhẹ nhưng không nói thành lời, chậm rãi quay người nện bước chân trầm trọng đi vào đại điện, trực tiếp quỳ rạp xuống đất và hô to:
- Nhung quốc chủ phản nghịch đã bị tru sát.
Nhung quốc chủ chết, Hô Lôi đại soái dẫn đầu vương đô đầu hàng, Nhung quốc phản loạn đã bình định.
Chủ điện vương cung, đại thần Nhung quốc bị triệu tập tới nơi này, khuôn mặt tái nhợt và sợ hãi, lo sợ khó có thể bình an. Quốc chủ phản loạn, bọn họ là phụ thuộc, nếu như truy cứu thì ai cũng khó thoát tội.
Ánh mắt Tiêu Thần nhìn bọn họ và nói:
- Bổn vương phụng chỉ lệnh Yến Hoàng bệ hạ trấn áp Nhung quốc phản loạn, các ngươi theo Thôn Nguyên phản loạn Đại Yến, tội vốn không thể tha nhưng bệ hạ nhân từ, bổn vương cũng không nguyện tạo nhiều giết chóc, lần này tạm ghi nhớ tội các ngươi, ngày sau làm đúng phận sự thì bỏ đi, nếu như cố tình gây rối, kẻ phạm tội tịch thu gia sản, liên luỵ thập tộc!
Hô Lôi cung kính quỳ xuống:
- Khấu tạ bệ hạ nhân từ, tạ Đông Yến Vương ân không giết!
- Tạ bệ hạ, tạ Đông Yến Vương!
Hô Lôi quỳ xuống, đại thần cả triều văn võđều quỳ xuống, sợ hãi trong nội tâm giảm đi một nửa.
- Từ ngày hôm nay, trong đại thiên giới không còn Nhung quốc, lãnh thổ Nhung quốc tự động trở thành phong địa của bổn vương, các ngươi từ nay về sau là tu sĩ dưới trướng bổn vương, chỉ cần tận tâm tẫn trách làm việc cho bổn vương sẽ được ban thưởng.
- Thuộc hạ tham kiến vương gia.
Tiêu Thần phất tay áo, nói:
- Mảnh vỡ viễn cổ tiên vực sắp mở ra, bổn vương và Tiêu Việt Vương sẽ không ở lại vương đô lâu, trong khoảng thời gian này cường giả các quốc gia tề tụ, các ngươi cẩn thận thu liễm tránh chọc phiền toái.
Nói xong hắn nhìn Tiêu Việt Vương,
- Tiêu Việt Vương, ngươi có chuyện gì khác không?
Tiêu Việt Vương lắc đầu, nói:
- Bổn vương vô sự, tất cả nghe theo Đông Yến Vương an bài là được.
Tiêu Thần gật đầu, nói:
- Nếu thế ngươi theo ta, bổn vương còn có một chuyện cần xử lý, hai người chúng ta sẽ đi Man Hoang tinh vực một lần.
Nói xong hắn và Tiêu Việt Vương đồng thời đứng dậy, bọn họ xé rách không gian rời đi.
Sau khi hai người đi xa, Hô Lôi đại soái ngẩng đầu lên, trong mắt lộ ra vẻ phức tạp. Lúc trước hắn là đại soái Nhung quốc, là cường giả Hư Sáng Thế cảnh, Tiêu Thần tuy vừa mới phi thăng đại thiên giới cũng chỉ là đại tướng dưới trướng của hắn. Hôm nay trăm năm ngắn ngủi hắn dậm chân tại chỗ, Tiêu Thần đã là vương tước Đại Yến, bước vào hàng ngũ tu sĩ đỉnh phong. Địa vị hai người khác nhau một trời một vực.
Có lẽ thế gian này thật sự có người thừa thiên vận mà sinh.
Hô Lôi đại soái xem ra Tiêu Thần là một trong số đó.
...
Man Hoang tinh vực, hai thân ảnh đứng trong hư không.
Người cầm đầu chính là Tiêu Thần, Tiêu Việt Vương theo sau, nhìn bóng người áo xanh trước mặt, nội tâm của hắn sinh ra vài phần nghi hoặc, hôm nay mảnh vỡ viễn cổ tiên vực sắp mở ra, khắp nơi đều chờ đợi trong khẩn trương, vào lúc này tiến vào như vậy Man Hoang chi địa làm cái gì? Tuy khó hiểu nhưng Tiêu Việt Vương cũng không hỏi thăm, Tiêu Thần làm như thế là có đạo lý, hắn đi theo là được.
Sau trận chiến với Đại Triệu Di Thiên Vương, Thiên Yêu Vương đã làm hắn ý thức được chuyến đi viễn ỏổ tiên giới hung hiểm, hắn càng có nhận thức mới về lực lượng của Tiêu Thần. Muốn sống lâu dài, muốn toàn thân trở ra khỏi mảnh vỡ viễn cổ tiên vực chỉ có đi theo bên cạnh hắn. Thời điểm này Tiêu Việt Vương không dám trêu chọc hắn nửa điểm.
Tiêu Thần cũng không biết Tiêu Việt Vương có suy nghĩ gì, bằng vào tâm thần cảm ứng hắn đi vào trong tinh vực, hiện tại cảm ứng càng lúc càng mạnh.
Trước mặt xuất hiện tu chân tinh xinh đẹp, cả tu chân tinh có hơn tám phần diện tích bị rừng nhiệt đới và hải dương bao bọc, tuy thiên địa nguyên lực không nồng đậm nhưng đã sớm khó gặp trong Man Hoang tinh vực.
Tuyền ở chỗ này.
Tiêu Thần cười vui vẻ, đáy mắt mang theo một tia bức thiết, không nói một lời hắn tiến vào bên trong.
Tiêu Việt Vương ngây ngốc, lập tức ý thức được chuyện gì đó, thoáng do dự theo sau Tiêu Thần.
Không gian bị xé rách, một đạo thân ảnh cất bước đi ra, áo bào xanh, đôi mắt đen, ánh mắt nhìn chung quanh sau đó hắn cười nói:
- Các vị, đã lâu không gặp, có mạnh khỏe không?
Tuyền cầm đầu đám người Nhân Tổ, Triệu Lương Đống, Phạm Lâm và các tướng sĩ Tiêu tự bộ, còn có đám người Đạo Hiền, Đạo Ma, Thiên Đỉnh, Địa Lô, Lý Thao Lược, Trương Mãn Cung, Phương Sĩ, Đạc Phong, Vân Dương, Linh Diệt theo hắn từ tiểu thiên giới phi thăng lên đại thiên giới
Tướng sĩ Tiêu tự bộ quỳ xuống kéo dài mấy vạn dặm.
- Tham kiến quốc công đại nhân!
Bình luận