Một người sau lưng là nam tử dáng người cao lớn, thân cao gần như hai trượng, khí tức cường hãn quanh thân như ẩn như hiện, khí tức chấn động tối nghĩa đều ẩn chứa lực lượng hủy diệt vô tận.
- Di Thiên Vương, chúng ta đã đến, phía trước là đô thành Nhung quốc, chúng ta thật chờ đợi người Yến quốc tới?
Thiên Yêu Vương trầm giọng nói, hắn ẩn ẩn mang theo kính cẩn với Di Thiên Vương.
Di Thiên Vương gật gật đầu, nói:
- Thời gian trôi qua, ta nhìn thấy dòng sông thời gian phát sinh chuyện tương lai, tuy không có nhìn rõ ràng, ta lại phát hiện có uy hiếp từ Đại Yến. Lúc này tranh đoạt mảnh vỡ viễn cổ tiên vực, Đại Yến là đối thủ cường lực của chúng ta! Tuy bổn vương nhìn thấy hình ảnh chưa hẳn phát sinh chân chính, nhưng trực giác nói cho ta biết tốt nhất nên xóa đi uy hiếp từ Yến quốc trước khi tranh đoạt.
Nội tâm Thiên Yêu Vương rùng mình, chưởng khống giả thời gian bổn nguyên, nắm giữ lực lượng vô số kỷ nguyên, có thể thông qua dòng sông thời gian nhìn thấy chuyện tương lai, không thể nghi ngờ là thủ đoạn kinh khủng nhất.
Hiện tại Di Thiên Vương không cách nào nắm giữ chiêu thức này nhưng có thể nhìn thấy mơ hồ.
Hắn đã nói Yến quốc là uy hiếp thì không sai.
- Nhung quốc phản loạn, trước khi mảnh vỡ viễn cổ tiên vực sẽ mở ra, Đại Yến sẽ bình định phản loạn. Mà bình định phản loạn phải lựa chọn đánh chết Nhung quốc chủ, không thể nghi ngờ là lựa chọn tốt nhất, chúng ta ở đô thành chờ bọn chúng.
Hắn cất bước xé rách không gian tiến lên phía trước.
...
Con thoi màu vàng xé rách hư không, hào quang tỏa sáng, thân ảnh Tiêu Thần cùng Tiêu Việt Vương xuất hiện.
Vào lúc này ánh mắt hắn nhìn lên tu chân tinh, đột nhiên tâm thần sinh ra rung động, lông mày cau có và nói:
- Cẩn thận một chút không có gì sai cả.
Sắc mặt Tiêu Việt Vương biến hóa, tuy hắn không nhận thấy có gì không ổn nhưng thực lực Tiêu Thần mạnh hơn hắn, hắn không thể xem thường.
- Đông Yến Vương, ngươi phát giác có gì không ổn?
Sắc mặt Tiêu Thần hơi ngưng trọng, nghe vậy chậm rãi gật đầu, nói:
- Bổn vương cảm ứng nguy cơ rất nhạy, trên tu chân tinh này ẩn chứa lực lượng làm ta kiêng kị.
Ánh mắt Tiêu Việt Vương âm trầm, hắn lạnh lùng nói:
- Tu sĩ Triệu quốc?
- Có lẽ chính là bọn chúng, xem ra trước khi mảnh vỡ viễn cổ tiên vực xuất hiện, chúng ta phải đấu với bọn chúng một hồi.
- Hừ! Dám can đảm ra tay thu nước phụ thuộc Đại Yến, trong trận chém giết này phải để bọn chúng có đi không về!
Ánh mắt Tiêu Việt Vương mang theo sát khí, khí tức quanh thân lạnh giá.
Tiêu Thần gật đầu, nói:
- Như vậy chiếu cố bọn chúng, xem rốt cuộc là ai đang chờ chúng ta trong Nhung quốc.
Hai người liếc nhau sau đó tiến lên, lúc này trước mặt bọn họ là hoàng cung xa hoa của Nhung quốc.
Tiêu Việt Vương cười lạnh một tiếng, hắn trở tay đánh xuống một chưởng.
Biết rõ đô thành Nhung quốc có tu sĩ Triệu quốc che chở, một chưởng của hắn dùng toàn lực, hắn không giữ lại chút nào. Bầu trời bắt đầu âm u, cuồng phong gào thét, đám mây bị xé nát. Một chưởng ấn ngưng tụ lớn ngàn dặm như thần ma ra tay, nó nện thẳng xuống mặt đất.
Vào lúc này có tiếng hừ lạnh vang lên như lôi đình nổ vang, nó như tiếng sấm gào thét truyền vào trong tai tu sĩ.
Ngay sau đó mũi tên màu đen nghịch thiên bay tới xuyên qua chưởng ấn, chui vào trong mây và biến mất không thấy gì nữa.
Chưởng ấn bị xuyên thủng và sụp đổ thật nhanh, vào lúc này nguyên lực khủng bố như thủy triều bạo phát truyền ra khắp bốn phương tám hướng.
Trên tầng mây có gió mạnh thổi qua.
Một tên nam tử đứng trên vương cung, lưng đeo túi đựng tên, trong tay cầm hắc cung đang chấn động, ánh mắt của hắn lạnh như băng sinh ra hàn ý giống như mũi tên bắn thẳng vào Tiêu Thần.
Đồng tử Tiêu Việt Vương hơi co rút lại, hắn thấp giọng hô:
- Thiên Yêu Vương!
Trong khi lên tiếng, sắc mặt của hắn cực kỳ khó coi.
Trong lúc đó bàn tay của Thiên Yêu Vương rút mũi tên màu đen, hắn kéo trường cung thành trăng rằm, trực tiếp buông tay, mũi tên phá không phát ra âm thanh chói tai và hóa thành tia chớp màu đen bắn thẳng vào Tiêu Thiên Vương.
Thiên Yêu Vương bắn mũi tên, nếu bắn trúng, mặc dù là Sáng Thế chí cường giả không chết cũng trọng thương.
Tiêu Việt Vương cảm thấy chấn động, hắn vươn tay điểm về phía trước, một đạo hào quang màu vàng đất xuất hiện trong tay hắn, trong hư không xuất hiện hư ảnh ngọn núi liên miên không dứt, hơn nữa ngưng thực với tốc độ kinh người.
Vào lúc này sắc mặt hắn thay đổi, trong hư không có hư ảnh núi cao chấn động sau đó mỏng manh. Không phải hắn áp chế thần thông, mà là tất cả đều trở lại quá khứ, là thần thông nghịch chuyển biến thành vô hình.
- Di Thiên Vương!
Tiêu Việt Vương gào thét, ánh mắt mang theo sợ hãi ngập trời.
- Đông Yến Vương ra tay cứu ta!
Tiêu Thần biến sắc, đây là lần đầu tiên hắn gặp đối thủ có thời gian bổn nguyên cho nên thế cục không cho phép hắn có thời gian suy nghĩ quá nhiều, nếu không trong nháy mắt tiếp theo Tiêu Việt Vương sẽ bị mũi tên xuyên thủng mi tâm.
Hắn tiến lên một bước, Tiêu Thần vươn tay bắt mũi tên! Một trảo này hắn dùng lực lượng Hỗn Độn bổn nguyên cho nên lực lượng phong trấn cường đại bao phủ không gian.
Vào lúc này ánh mắt sinh ra dáng vẻ tàn khốc, lực lượng Hỗn Độn trấn áp làm tốc độ giảm xuống, thực sự không phải là bị áp chế, mà là lực lượng Hỗn Độn bị thời gian làm chậm.
Lực lượng không biết tên không có tiếng động cải biến Hỗn Độn giới!
Nội tâm Tiêu Thần chấn động, ánh mắt của hắn ngưng trọng, đây cũng là lực lượng của thời gian bổn nguyên, quả nhiên khủng bố! Nếu không thể giãy giụa khỏi phạm vi thời gian bổn nguyên bao phủ chỉ có thể bị đùa giỡn trong tay, quyền sinh sát trong tay đối phương.
Lực lượng Hỗn Độn bổn nguyên nội liếm bắn ra lực lượng trấn áp, trong thời gian ngắn phóng xuất ra lực lượng vô cùng khủng bố và hình thành biển gầm, nó không ngừng càn quét tất cả. Sau một khắc hóa thành lực lượng tiếp xúc không thể chạm vào nhau nhưng nó lại tồn tại thật sự. lực lượng này chính là thời gian bổn nguyên, bởi vì sự tồn tại của nó cho nên mới có thể làm thần thông quay ngược trở về.
Ngũ nành tụ âm dương, âm dương diễn Hỗn Độn!
Hỗn Độn bổn nguyên có thể bao dung tất cả, trấn áp tất cả, mặc dù là thời gian bổn nguyên cũng có thể trấn áp.
Bình luận