Trong tiếng gào thét, khí tức trong người Trấn Nam Vương tăng vọt vô cùng nhanh chóng, uy áp của Sáng Thế chí cường giả phóng lên trời, dẫn động phong vân biến sắc, phía chân trời biến thành âm u. Hắn đạp mạnh mặt đất dưới chân, mặt đất lập tức sụp đổ vỡ vụn, thân ảnh hắn hóa thành hào quang bay vào trong đại trướng.
Ngay sau đó hắn bay ngược trở ra với tốc độ nhanh hơn, hắn bị đánh bay mấy trăm trượng mới rơi xuống mặt đất, mặt đất xuất hiện một cái hố sâu, ở biên giới hố sâu có khe nứt như mạng nhện lan ra khắp bốn phương tám hướng.
Ở trung tâm hố sâu là Trấn Nam Vương tóc tai bù xù, hoa phục tôn quý trên người tổn hại nhiều chỗ, hình tượng chật vật đến cực điểm, nửa gương mặt khác của hắn bị đánh sưng, hắn lại bị tát bay ra khỏi đại trướng.
- Ah ah ah ah! Bổn vương nhất định phải giết ngươi!
Hắn gào thét như dã thú, Trấn Nam Vương đỏ mắt đầy sát khí, đột nhiên thân thể của hắn cứng ngắc, cũng không dám nhúc nhích nửa điểm.
Một ánh mắt mang theo sát cơ lạnh như băng nhìn hắn, ánh mắt kia làm tâm thần hắn lạnh buốt, toàn thân như đang ở trong băng nguyên, lửa giận đang bốc cháy bị dập tắt. Sát cơ này đặc biệt âm lãnh, hắn không chút nghi ngờ, nếu dám tiếp tục vọng động thì sau đó hắn sẽ chôn vùi tính mạng.
Đại trướng bị đẩy sang một bên, Tiêu Thần cất bước ra ngoài, ánh mắt nhìn lên người Trấn Nam Vương sau đó nói:
- Nếu như ngươi còn dám nói thêm lời nào, bổn vương liền sẽ làm ngươi hồn phi phách tán, vĩnh viễn không thể siêu sinh.
Lời nói như băng giá mùa đông, Trấn Nam Vương không nhịn được run rẩy.
Vào lúc anfy hắn không chút nghi ngờ Tiêu Thần thật động sát cơ sẽ giết hắn.
Hiện tại chỉ thiếu lý do ra tay mà thôi.
Trấn Nam Vương triệt để tỉnh táo lại, nội tâm vẫn oán hận xấu hổ nhưng sau lưng lại đổ mồ hôi lạnh ướt nhẹp quần áo dinh dính rất khó chịu. HIện tại hắn không dám nói thêm lời nào.
- Chuyện bình định Nhung quốc không có chuyện của ngươi, chạy trở về lãnh địa của ngươi đi, hoặc là đi Kế đô tìm bệ hạ cáo trạng.
Trấn Nam Vương cảm thấy áp lực tản đi, ánh mắt của hắn đầy oán độc nhìn Tiêu Thần, hắn quay người bước đi, không quan tâm tu sĩ dưới trướng, lập tức xé rách không gian rời đi.
Tiêu Thần đưa mắt nhìn hắn rời đi, ánh mắt sinh ra hàn mang, chậm rãi hít khí lạnh và áp chế sát khí trong lòng xuống. Hôm nay vì ngăn ngừa phiền toái còn không lấy mạng hắn nhưng ngày sau Trấn Nam Vương còn dám trêu chọc, Tiêu Thần sẽ có lý do giết hắn, lúc đó hắn không có nương tay.
Hôm nay hắn sớm phát hiện địch ý của Trấn Nam Vương, tuy còn không rõ cho lắm nhưng nội tâm đã xem hắn là địch nhân, nếu đã là địch nhân, làm việc phải điều chỉnh một chút, Tiêu Thần lập tức ra tay bức hắn rời đi. Như hắn nói, bình định Nhung quốc là việc nhỏ, tranh đoạt quốc khí chí bảo trong viễn cổ tiên vực là chuyện lớn, đến lúc đó cường giả tám nước hội tụ, không cẩn thận sẽ lâm vào cảnh vạn kiếp bất phục, hắn cũng không muốn bên cạnh có tai họa ngầm.
Hành động hôm nay xem như ngang ngược nhưng là lựa chọn tốt nhất.
Cả đại doanh biên quân không ai lên tiếng, uy áp của Trấn Nam Vương khủng bố như thần linh làm nội tâm mọi người chấn động! Nhưng Trấn Nam Vương cường đại như vậy ở trước mặt Tiêu Thần lại không có lực ngăn cản, sau khi bị đánh hai cái tát liền sinh sinh dọa lùi.
Nếu không tận mắt nhìn thấy cảnh này, bọn họ không dám tin đường đường Sáng Thế chí cường giả, Trấn Nam Vương uy danh hiển hách trong quân của Đại Yến lại lâm vào kết cục như vậy..
Vào lúc này trong quân doanh có vô số ánh mắt rung động nhìn sang, bọn họ cực kỳ kính sợ.
Trong quân sùng bái cường giả, chỉ một trận chiến đã làm uy danh của Tiêu Thần tăng lên mức cao nhất! Chân đạp lên người cường giả chính là con đường tắt nhanh nhất.
Tiêu Thần quay người, trong mắt nhiều người kính sợ, hắn cất bước đi vào trong đại trướng. Mấy tên hộ vệ bên cạnh Trấn Nam Vương không còn trấn định như cũ, sắc mặt tái nhợt, trong mắt mang theo sợ hãi không yên, cúi đầu bày ra cung kính, bọn họ như chó nhà có tang hốt hoảng rời đi, không dám ở lâu hơn một lát.
Gương mặt Tiêu Việt Vương cứng ngắc, lúc Tiêu Thần trở về làm nội tâm hắn căng thẳng, cũng sinh ra sợ hãi, vội vàng đứng dậy thu liễm ánh mắt, đồng thời hắn âm thầm lo lắng, dù hắn không tham dự chuyện Trấn Nam Vương nhưng khó thoát nghi ngờ tọa sơn quan ỏổ đấu, nếu như Tiêu Thần bởi vậy giận chó đánh mèo cũng hợp tình hợp lý.
May mắn lúc này Tiêu Thần ngồi xuống, cũng không có dây dưa việc này, thản nhiên nói:
- Tiêu Việt Vương, hôm nay Trấn Nam Vương đã đi, nơi này chỉ còn lại hai chúng ta, làm việc thế nào sẽ do chúng ta thương nghị.
Nội tâm Tiêu Việt Vương khẽ buông lỏng, Tiêu Thần làm thế có phần đuối lý, hắn nói:
- Trong ý chỉ bệ hạ có nói, lần này ra tay dùng Đông Yến Vương làm chủ, bổn vương không có dị nghị, tất cả chuyện này do Đông Yến Vương quyết định là được.
- Tốt, thời gian cấp bách, nếu Tiêu Việt Vương nói vậy bổn vương không từ chối, chúng ta lập tức khởi hành đi Nhung quốc!
Tiêu Thần không chối từ, với tu vi của hắn đúng ra nên như thế.
- Tất cả nghe theo Đông Yến Vương an bài.
Có kết cục của Trấn Nam Vương phía trước, Tiêu Việt Vương thu liễm ý niệm trong lòng, hắn cực kỳ phối hợp với Tiêu Thần.
- Trấn Nam Vương chung quy khâm mệnh bệ hạ tới đây, Đông Yến Vương có nên giải thích với đế cung hay không?
Tiêu Thần lắc đầu, nói:
- Trấn Nam Vương bẻ cong ý chỉ của bệ hạ, ý muốn một vốn một lời bất lợi với bổn vương, đã không thích hợp đi Nhung quốc, bổn vương có Tiêu Việt Vương làm chứng, tự nhiên không cần sợ hắn hắn bàn lọng thị phi.
Tiêu Việt Vương âm thầm cười khổ nhưng không dám phản kháng, hắn phải gật đầu.
Sau đó không lâu có con thoi màu vàng rời khỏi biên quân trọng địa của Đại Yến, nó trực tiếp dung nhập vào không gian bay vào lãnh thổ Nhung quốc.
...
Trong hư không có tầng tầng gợn sóng nổi lên, một thông đạo màu đen xuất hiện, hai đạo thân ảnh trước sau xuất hiện tại nơi này, thông đạo phía sau bọn họ biến mất không thấy gì nữa.
Hai gã tu sĩ cầm đầu gầy gò, gương mặt tái nhợt mất tự nhiên, đôi mắt tỏa sáng, một cơn gió nhẹ thổi qua sinh ra tầng tầng gợn sóng, lúc va chạm sinh ra vòng xoáy nhỏ. Mỗi một vòng xoáy như vạn tinh lưu chuyển sinh ra lực lượng vô cùng cường đại. Gương mặt bình tĩnh, phần bình tĩnh này mang theo tự tin cường đại, chỉ có cường giả chân chính mới có phần khí độ này.
Bình luận