Tiêu Thần nhìn phủ đệ vương tước trước mặt, nội tâm hắn cảm khái không nhỏ, lúc phi thăng đại thiên giới chưa từng nghĩ tới có thể phong vương Đại Yến, dưới một người trên vạn vạn người. Hôm nay hắn là vương gia, dưới Đạp Thiên cảnh ít có địch thủ, những chuyện hữu tâm vô lực lúc trước, hôm nay cũng nên giải quyết nhanh chóng.
Hồi Cốt nước phụ thuộc Đại Đường, quốc sư Càn Nguyên Tử!
Lúc ở tiểu thiên giới bốn vị kiều thê bái ông ta làm thầy, phi thăng đại thế giới hôm nay thế nào?
Chờ thế cục đã ổn hắn sẽ đi Đại Đường, dùng hắn hiện tại tu vi, không nói tung hoành đại thế giới, thực sự có nghênh hồi trở lại các nàng tư cách!
Có thể cảm giác được tâm tư của Tiêu Thần thay đổi, hắn thông minh im ngay không nói, kính cẩn đứng phía sau, ánh mắt đảo qua chung quanh để tránh có người quấy rầy. Vào lúc này có một tên sai vặt áo xanh chạy tới, chưa tới gần đã bị quản gia ngăn cản, hắn dừng bước lại.
Tiêu Thần thở ra một hơi, với tu vi của hắn có thể cảm ứng hoàn cảnh chung quanh, hắn nói:
- Có chuyện gì?
Quản gia vội vàng vẫy tay, tên sai vặt chạy tới và nói:
- Bẩm vương gia, thống lĩnh Ngự Lâm quân Yến Minh Nguyệt cầu kiến.
Vẻ mặt Tiêu Thần hòa hoãn, khóe miệng mỉm cười vui vẻ, hôm nay tu sĩ Đại Yến đều nhìn ra Yến Hoàng có ý áp chế hắn, hắn cũng không biết tránh hiềm nghi lại chủ động tới tìm. Vốn muốn cự tuyệt nhưng hơi trầm ngâm một lúc liền noi:
- Dẫn hắn tới thư phòng gặp ta.
Nếu đã tới cho dù lựa chọn không gặp thì Yến Hoàng cũng có thể nhận được tin tức, ngược lại sẽ có cố ý ngăn cản, nếu thế cứ thuận theo tự nhiên.
Quản gia dẫn Tiêu Thần đến thư phòng sau đó hành lễ rời đi.
Không lâu sau cửa thư phong mở ra, Yến Minh Nguyệt mặc thường phục tiến vào, chắp tay hành lễ:
- Hạ quan Yến Minh Nguyệt, tham kiến Tiêu vương gia!
Tiêu Thần cười lắc đầu, nói:
- Nếu ngươi nói thêm nửa câu, có tin ta ném ngươi ra ngoài hay không?
Nội tâm Yến Minh Nguyệt buông lỏng, hắn mỉm cười vui vẻ, nói:
- Đương nhiên ta tin, Tiêu vương gia lực áp ba gã Sáng Thế chí cường giả đã truyền khắp Đại Yến, trong thiên hạ ai không biết, ta cũng không dám chọc ngài.
- Ngươi đã biết rõ, tốt nhất trung thực một ít, hiện tại tới chẳng lẽ không sợ mang phiền toái, có lẽ bệ hạ sẽ bất mãn với ngươi đấy.
- Bệ hạ chính là thiên hạ chung chủ, sao hắn không có được chút độ lượng như thế chứ. Chúng ta là người quen cũ, hôm nay thụ phong vương tước, ta phải tới gặp ngươi đây là đạo lý phải làm.
Yến Minh Nguyệt lại nói:
- Ta chỉ có phần hiếu kỳ, rốt cuộc ngươi tu luyện như thế nào, năm đó ở Nhung quốc ta tự nhận tu vi tương đương ngươi, nhưng hôm nay chỉ trăm năm ngắn ngủi ta mới củng cố Hư Sáng Thế cảnh đã là tiến bộ không nhỏ, so sánh với ngươi ta có cảm giác mình là đồ ngu dốt.
Tiêu Thần cười nhạt một tiếng, nói:
- Nếu ngươi muốn giống như ta, có thể đi nếm thử một chút, có lẽ trong tội ác tinh vực có cơ duyên thuộc về ngươi.
Yến Minh Nguyệt liên tục khoát tay, nói:
- Ta không có thuộc tính nghịch thiên như ngươi, không cẩn thận còn chôn cái mạng trong đó. Kỳ thật thật lâu trước kia ta đã nghĩ thông suốt, không nên so sánh với biên thái, đó là tự tìm phiền não cho mình.
Nửa canh giờ sau Yến Minh Nguyệt đứng dậy cáo từ.
- Đúng rồi, thiếu chút nữa quên nói cho ngươi một sự kiện, ta và Vân Liêm đã kết thành đạo lữ nhưng thiếu nợ ngươi một chầu rượu, chờ mọi việc ổn định chúng ta sẽ uống sau.
Nhìn bóng lưng hắn rời đi, Tiêu Thần mỉm cười vui vẻ.
Khá tốt trong Kế đô vẫn còn có một bằng hữu.
Sau khi biết Yến Minh Nguyệt kết thành đạo lữ với Vân Liêm làm ý niệm trong nội tâm của hắn cảm thấy bức thiết, quả muốn bỏ qua tất cả lập tức rời khỏi Kế đô đi tới Hồi Cốt, mang về Tử Yên bốn nữ trở về, từ nay về sau không rời xa nhau.
Thừa nhận quá nhiều ly biệt khổ sở, lúc này cũng không nên bỏ qua lần nữa.
...
Kế đô tu chân tinh có được ba mặt trời chiếu xuống, có thể nói là không có bóng đêm, chỉ dựa theo ngôi sao lưu chuyển sinh ra ánh sáng biến hóa.
Tiêu Thần an tọa trong thư phòng, hắn suy nghĩ tâm sự của bản thân, phân phó không cho phép kẻ nào tới qâấy rầy, xuyên thấu qua cửa sổ, căn cứ ánh sáng biến hóa thì thời gian đã qua hai ngày.
Hắn đang chờ đợi, đang đợi một lời giải thích.
Đã qua hai ngày nhưng hắn không lo lắng.
Vào lúc này ngón tay Tiêu Thần khẽ nhúc nhích, hắn chậm rãi ngẩng đầu lên, hắn nhìn thấy trong thư phòng chỉ có mình hắn nhưng hôm nay đã có thêm khách nhân.
Ánh mắt Quang Chiếu nhìn sang, trong mắt khó che giấu vui mừng, thấp giọng nói:
- Tiêu Thần, quả nhiên ngươi không làm ta thất vọng, thậm chí có thể nói vượt qua ta dự đoán. Cơ duyên đầy đủ, có lẽ tương lai có một ngày ngươi có thể đặt chân Hồng Mông sớm hơn lão phu, đến lúc đó tả yến nhất mạch của chúng ta lo gì không thịnh vượng.
- Trưởng lão yên tâm, Tiêu Thần xuất thân tả yến nhất mạch, tự nhiên sẽ không quên báo thù cho tộc quần.
Tiêu Thần kính cẩn lên tiếng.
- Hiện tại ta muốn nghe ngài giải thích vì sao lưu ta tại Kế đô?
Quang Chiếu chung quy là tu sĩ Đạp Thiên tam bộ, khoảng cách vô thượng Hồng Mông chỉ còn kém một đường, tu vi tâm tính sớm vững như bàn thạch, lúc này hắn khôi phục tâm tình, nghe vậy cười nhạt một tiếng, nói:
- Ta biết ngươi sẽ hỏi việc này, tự nhiên cũng giải thích với ngươi.
Vào lúc nói chuyện hắn tự ngồi xuống, nhìn thẳng Tiêu Thần và nói:
- Trước đó ngươi cần trả lời ta một việc, trên đường quay về Kế đô có bị người ta chặn giết?
- Có!
Tiêu Thần trực tiếp gật đầu không có giấu diếm.
Quang Chiếu nhíu mày, nói:
- Ngươi biết thân phận người ra tay không? Tu vi ra sao?
- Thân mặc áo bào trắng, tóc trắng đôi mắt màu đen, tu băng hàn thần thông, tu vi là Đạp Thiên nhất bộ, thân phận cụ thể không biết nhưng có lẽ quan hệ với Yến Hoàng.
Ở trước mặt hắn Tiêu Thần nói thẳng ra suy đoán của mình.
Sắc mặt Quang Chiếu âm trầm, chậm rãi gật đầu,
- Ngươi đoán không sai, tu sĩ ra tay là người thánh địa Đại Yến, tên Yến Hàn, tu vi Đạp Thiên nhất bộ đỉnh phong, thực lực không kém. Không nghĩ tới Yến Hoàng lại vận dụng lực lượng thánh địa, muốn sớm gạt bỏ ngươi! Chuyện này lão phu nhớ kỹ, ngày sau có cơ hội sẽ đòi công đạo cho ngươi.
Nhắc tới điểm này ánh mắt của hắn mang theo vài phần dị sắc, hắn nói:
- Ta cũng rất ngạc nhiên, ngươi dùng loại thủ đoạn nào thoát khỏi hắn chặn giết. Dùng tu vi của ngươi không thể chiến thắng Đạp Thiên, tại sao có thể bức Yến Hàn rút lui.
Bình luận