Tiêu Thần cầm Đa Thiên La Bàn trong tay của mình, hắn phá giải phong ấn và khôi phục nguyên vẹn.
- Yến Hàn bị thứ này dọa lùi.
Ánh mắt Quang Chiếu sinh ra vài phần dị sắc, tuy số lần Đa Thiên La Bàn xuất hiện trong đại thiên giới không nhiều nhưng có lẽ uy năng không thể uy hiếp tu sĩ Đạp Thiên cảnh, chẳng lẽ Tiêu Thần có thể cải biến Đa Thiên La Bàn?
Hắn không nói nhiều, gật gật đầu, nói:
- Hiện tại ta trả lời hoang mang của ngươi, Yến Hoàng không để ý quy tắc, trực tiếp điều tu sĩ Đạp Thiên cảnh trong thánh địa chặn giết ngươi, từ đó có thể nhìn ra hắn kiêng kị ngươi. Trong tình hình như vậy, trừ phi ngươi phản Đại Yến, nếu không hắn sẽ không cho ngươi rời khỏi Kế đô, hoặc ngươi có nắm chắc cải biến ý niệm của hắn?
Tiêu Thần trầm mặc không nói.
Quang Chiếu tiếp tục nói:
- Nếu không thể rời đi, lão phu không ngại thuận theo tâm ý của Yến Hoàng, lại làm hắn tăng thêm vài phấn tín nhiệm với ta, như vậy ngày sau ta làm việc trợ giúp ngươi có chỗ tốt thật lớn. Hơn nữa nhân cơ hội này ta đề nghị sắc phong vương tước cho ngươi cũng đã xác lập ngươi là tông thất Đại Yến, ngày sau nếu có khả năng sẽ kế vị Yến Hoàng.
- Nhưng thụ phong vương tước chỉ là hư vị, có thân phận vương tước không dễ dàng rời khỏi Kế đô, như vậy chẳng phải ta bị vây ở đây, vẫn ở dưới Yến Hoàng áp chế, như vậy làm sao có hi vọng quật khởi.
Tiêu Thần chậm rãi lên tiếng,
- Ta nghĩ chuyện này trưởng lão biết rõ hơn ta.
Quang Chiếu cười mà không nói, vẻ mặt cao thâm mạt trắc.
Nội tâm Tiêu Thần chấn động,
- Hẳn là trưởng lão đã có kế sách ứng phó?
- Ha ha! Yến Hoàng một lòng muốn lưu ngươi lại Kế đô, cho nên lão phu đề nghị sách phong vương tước hắn mới không cự tuyệt, ngược lại sẽ càng đồng ý. Nhưng lúc này ta sẽ làm hắn nhanh chóng hối hận vì việc này, bởi vì trong Nhung quốc sắp có một khối mảnh vỡ viễn cổ tiên vực xuất hiện! Nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, trong mảnh vỡ viễn cổ tiên vực này có một kiện bảo vật quan trọng đủ để tám đại đế quốc tranh đoạt điên cuồng. Mảnh vỡ viễn cổ tiên vực đang ở trạng thái cực đoan, không cho phép tu sĩ Đạp Thiên cảnh tiến vào, nếu không sẽ bị kích thích vượt qua phạm vi thừa nhận và sụp đổ, tất cả sẽ bị hủy diệt! Cho nên có thể tiến vào mảnh vỡ viễn cổ tiên vực tranh đoạt bảo vật chỉ có tu sĩ dưới Đạp Thiên cảnh mà thôi. Mà ngươi lại là nhân tuyển tốt nhất của Đại Yến, nếu như Yến Hoàng muốn bảo vật, sau khi cân nhắc sẽ phái ngươi đi, mà khi đó lão phu tự có biện pháp giúp ngươi rời khỏi Kế đô, thậm chí một lần hành động đạt được lãnh địa to lớn.
Gương mặt Tiêu Thần lộ ra vẻ vui mừng lẫn sợ hãi, dùng tu vi Quang Chiếu đã nói thì chắc chắn có nắm chắc.
- Nếu như vậy ta kiên nhẫn chờ tin tốt lành của trưởng lão.
- Ngươi cứ yên tâm, không qua ba tháng sẽ có tuyên triệu ngươi gặp hắn.
Quang Chiếu đứng dậy, nói:
- Trong khoảng thời gian này vì ngăn ngừa phiền toái, ta sẽ không gặp ngươi, cáo từ.
- Trưởng lão đi thong thả.
Quang Chiếu bước vào trong hư không, hắn lập tức biến mất không thấy gì nữa
...
Bầu trời mông lung bụi bậm nhìn như thủy triều màu đen, cả thiên địa vô cùng yên tĩnh, từng nắm đất có thi khí bốc lên, hương vị mục nát bao phủ không gian.
Đây là nơi Thi tộc ngủ say, mà ngủ say đối với Thi tộc mà nói là tu dưỡng, cũng là tu luyện.
Táng thi chi địa có phạm vi rộng lớn, tất nhiên có Đế Thi ngủ say ở đây!
Lúc này có một thân ảnh bước tới, bước sinh ra âm thanh nhàn nhạt. Hắn đang mặc áo đen, đôi mắt và tóc màu đen, bờ môi hơi mỏng có máu tươi, hắn mỉm cười khắc nghiệt.
Nam tử này chính là Di Thần Nguyên.
- Người nào! Dám can đảm tư xông nơi Đế Thi đại nhân ngủ say!
Hơn mười tên tu sĩ Thi tộc bỗng nhiên quay đầu lên, bọn chúng quát lớn.
- Ha ha.
Di Thần Nguyên cười lớn, hắn tiện tay đánh một kích, trong hư không sinh ra từng đám lực lượng bao phủ tu sĩ Thi tộc.
Thủ hộ nơi này đều là Thi tộc cấp độ Tạo Vật, bọn họ gào thét nhưng không có lực chống cự cho nên bị sợi dây màu đen chui vào cơ thể, thân thể bọn họ cứng ngắc, trong mắt của bọn họ mang theo sợ hãi không cách nào ngăn cản.
Sau một khắc hơn mười tu sĩ Thi tộc tan rã, dường như bị thôn phệ! Đợi bọn họ biến mất lại có từng sợi khói đen lơ lửng, thể tích của chúng bành trướng gấp đôi lúc trước.
Di Thần Nguyên hít sâu một hơi, hắn dung nhập những sợi màu đen vào trong người, khí tức của hắn mạnh hơn vài phần.
Hắn ngẩng đầu nhìn táng thi chi địa, trong mắt mang theo lửa nóng bước vào bên trong.
Hắn đi xuyên qua từng nấm mồ, theo thời gian trôi qua, trước mặt hắn là một tòa mộ địa nguy nga với thi khí nồng đậm.
Di Thần Nguyên cất bước đi vào bên trong, lúc này bên tai hắn có tiếng nổ vang như lôi đình vang lên, tiếng gào thét to lớn vang lên.
- Là ai tự tiện xông vào nơi bổn tọa ngủ say?
- Người thu tính mạng của ngươi.
Lực lượng màu đen nồng đậm chui vào trong nấm đất, cũng têến vào trong quan tài.
Qua một lúc chiến đấu chấm dứt, sắc mặt Di Thần Nguyên tái nhợt, khóe miệng còn có vết máu, máu này có màu đen chướng mắt nhưng hắn vui vẻ nhàn nhạt, trước mặt hắ là sương mù màu đen lơ lửng, hắn không ngừng hút chúng vào người và chữa trị thương thế, gia tăng tu vi.
Sau khi thôn phệ lực lượng của Đế Thi, khí tức của Di Thần Nguyên quỷ dị hơn trước, trên người mang theo hương vị tà ác cực đoan, bất cứ sinh vật nào cảm thụ cũng sinh ra sợ hãi.
Hắn leo vào trong thạch quan của Đế Thi ngủ say, hắn nằm trong đó và nói nhỏ:
- Tiêu Thần, chờ ta tiêu hóa lực lượng nơi táng thi chi địa, lực lượng của ta sẽ mạnh hơn vài lần, hi vọng sau đó không lâu ngươi có lực lượng chống lại ta, bằng không ta sẽ cảm thấy không thú vị.
Nói xong thạch quan đóng lạingay sau đó mặt đất chung quanh thạch quan trồi lên, sau đó nơi này biến thành nấm mồ to lớn.
...
Man Hoang tinh vực.
Với tư cách là khu vực tám đại đế quốc chưa từng chạm đến, nơi này có vô số bộ lạc lớn nhỏ đang giãy dụa tại nơi cằn cỗi này.
Hơn trăm năm trước có một thế lực cường đại quật khởi ở biên giới Man Hoang tinh vực, bộ lạc của bọn họ bị lực lượng này đánh tan, vô số chiến sĩ cường đại tử vong trước đại quân.
Người thần phục có thể đạt được tất cả, người phản kháng chết hầu như không còn!
Đây cũng là nguyên tắc bọn họ vận hành.
Bình luận