Tiêu Thần uống một hơi cạn sạch, cảm ứng ánh mắt khác thường của mọi người, đôi mắt nhìn lên người Thành Thành, thấy nàng đã là Huyền phi, có thể đặt song song với Đức phi, Lương phi đủ thấy Yến Hoàng sủng hạnh rất nhiều.
Có lẽ sinh hoạt trước mắt không phải sở cầu của nàng nhưng đối với Thành Thành mà nói xem như nơi quy túc tốt nhất.
Yến ẩm tiến hành, sau khi uống rượu ngon, hào khí yến hội dần dần náo nhiệt, sau khi ca múa, Lương phi Ô Nhã Tư đột nhiên đứng dậy thi lễ với Yến Hoàng, nàng vốn dung mạo tuyệt mỹ, Yến Hoàng đặc lệnh cho nàng mặc quần áo và trang sức Hung Nô, tất nhiên là có hương vị khác.
- Bệ hạ, thiếp thân nghe nói năm đó Huyền phi từ Nhung quốc tiến vào Đại Yến từng bị tu sĩ Đại Tần, Đại Ngụy chặn giết, toàn bộ bằng An Thuận Vương gia liều chết cứu giúp mới có thể bình yên ngăn cản Kế đô, không biết chuyện có thật không?
Yến Hoàng cười gật đầu, nói:
- Lương phi nói không sai, năm đó Huyền phi thật sự bị người ta đuổi giết, An Thuận Vương bảo hộ Huyền phi không việc gì, công cao chí vĩ.
Gương mặt Ô Nhã Tư lộ ra nụ cười ngọt ngào.
- Nô tì cũng từng nghe nói lúc ở Nhung quốc, An Thuận Vương gia rất chiếu cố Huyền phi, nghĩ đến đều là người quen biết cũ, khó trách lại không để ý an nguy cứu Huyền phi như vậy. Huyền phi muội muội, không biết tỷ tỷ nói đúng hay không?
Trước kia trong nội cung liền nghe đồn Huyền phi có liên hệ với Tiêu Thần, đơn giản là vì Tiêu Thần tiến vào tội ác tinh vực cho nên việc này dần lắng xuống nhưng hôm nay lại bị Ô Nhã Tư nhác lại lần nữa, hiển nhiên không đơn thuần là hiếu kỳ mà thôi. Nếu có thể dẫn tới Yến Hoàng hoài nghi, sủng hạnh với Huyền phi bị cắt giảm, mà một khi thất sủng, đối với phi tần mà nói chẳng khác bì đánh vào tuyệt cảnh. Tranh đấu trong hậu cung nhìn như tầm thương nhưng vô cùng hung ác.
Thành Thành khẽ cười một tiếng, nói:
- Xem ra Lương phi tỷ tỷ thật sự quan tâm muội muội, một ít chuyện cũ năm đó cũng tìm hiểu kỹ càng như vậy. Nhưng tỷ tỷ nói đúng, muội muội thật sự tính là quen biết với An Thuận Vương gia. Chắc hẳn tỷ tỷ có lẽ biết được muội muội xuất thân Nhung quốc Uy Viễn Hầu phủ, ta phi thăng từ tiểu thiên giới, lúc ở giới uyên có gặp qua An Thuận Vương gia, hơn nữa mua được một khối Hỏa Long ngọc trong tay vương gia. Muội muội trước kia thân có hàn độc, lúc ban đầu toàn bộ nhờ vào khối Hỏa Long ngọc này mới có thể bảo toàn tánh mạng bản thân. Kỳ thật mỗi người đều nói An Thuận Vương gia hộ tống bổn cung vào Đại Yến lúc, từng cứu mạng của bổn cung nhưng không biết rõ ràng bổn cung thiếu An Thuận Vương gia hai cái mạng.
Nói xong nàng quay sang nhìn về phía Yến Hoàng,
- Bệ hạ, thiếp thân từ trước tới nay vẫn mang lòng cảm kích An Thuận Vương gia. Nếu không có Vương gia, thiếp thân cũng không có khả năng vào được đế cung, quanh năm làm bạn bên cạnh bệ hạ. Thịnh yến hôm nay kính xin bệ hạ cho phép thiếp thân tự mình kính An Thuận Vương gia một chén rượu, dùng tỏ cảm kích với vương gia.
Yến Hoàng cười nói:
- Những việc này trước kia Huyền phi đã từng nói qua với trẫm, cho nên khi tin tức cung đình năm đó trẫm tự mình hạ lệnh trượng đánh chết ba mươi bảy tên nô tài trong nội cung, Lương phi không cần để bụng chuyện này.
Ô Nhã Tư rùng mình, mặc dù Yến Hoàng cười nhưng nàng cảm thấy lạnh cả đời, sắc mặt biến thành tái nhợt. Ánh mắt nhìn sang Đức phi, đã thấy nàng cúi đầu uống trà căn bản không nhìn mình chút nào, trong nội tâm thầm hận, cũng không dám nhiều lời, lập tức cúi đầu xác nhận.
- Huyền phi tri ân đồ báo (*có ơn tất báo), tấu thỉnh trẫm đồng ý, kính An Thuận Vương một chén đi.
Thành Thành đứng dậy, nói:
- Đa tạ bệ hạ.
Lúc này có thị nữ bên cạnh rót một chén rượu, nàng chậm rãi kéo vạt áo dài đi xuống dưới.
Tiêu Thần sớm đã đứng dậy, nói:
- Thần là thần tử Đại Yến, là thần tử của bệ hạ, hộ tống nương nương tiến vào Đại Yến là chuyện nên làm, không đáng kể công.
- An Thuận Vương gia trung thành và tận tâm với bệ hạ như vậy, một lòng vì nước, bổn cung xem ra hai lần cứu mạng ta là ân đức cả đời khó quên! Kính xin vương gia uống một chén để bổn cung tỏ lòng biết ơn.
Thành Thành hơi thi lễ, chén rượu đưa lên ngang mặt.
Tiêu Thần chắp tay hoàn lễ, nói:
- Nếu như thế bổn vương cảm tạ nương nương.
Nói xong hắn uống cạn chén rượu.
Thành Thành lại thi lễ sau đó xoay người trở về.
Hai người từ đầu đến cuối chưa từng lộ ra vẻ gì khác thường.
Một hồi thịnh yến kéo dài hai canh giờ mới tan.
An Thuận Vương phủ đã sửa chữa thích đáng, có thể nghênh đón tân chủ vào ở. Tiêu Thần thừa cơ cáo từ, Yến Hoàng đáp ứng, sai người tiễn đưa An Thuận Vương quay về phủ đệ.
Vương phủ tọa lạc tại phía đông thành, hoàn cảnh đẹp và tĩnh mịch, kiến tạo xa hoa đại khí, vương hầu uy nghi ập vào mặt làm người ta sợ hãi thán phục.
Trước khi Tiêu Thần quay về, vương phủ đã đạt được tin tức từ sớm, giờ phút này tổng quản dẫn dắt người đi ra nghênh đón. nhìn thấy khung xe dừng lại, tất cả tôi tớ cung kính quỳ rạp xuống đất hô:
- Cung nghênh vương gia!
Tiêu Thần xuống xe, ánh mắt nhìn chung quanh, hắn bình tĩnh nói:
- Đều đứng lên đi.
- Tạ vương gia.
Những nô bộc này được nội cung chuẩn bị thỏa đáng, tự nhiên tố chất vô cùng tốt nhưng chưa hẳn không có tai mắt Yến Hoàng bố trí, ở trước mặt bọn họ cần phải cẩn thận một chút.
- Vương gia, nếu ngài không có gì phân phó khác, hạ quan cáo từ về phục mệnh với bệ hạ.
Thủ lĩnh thị vệ cung đình lên tiếng.
Tiêu Thần gật gật đầu, sau khi bọn họ thi lễ liền hóa thành hào quang bay đi.
- Vương gia, mời!
Tổng quản cúi đầu xuống, giọng điệu kính cẩn.
Tiêu Thần cất bước đi vào cửa lớn vương phủ, nói:
- Tản ra đi, ngày sau làm tốt bản phận trong vương phủ là được rồi.
Tổng quản phất phất tay, lúc này cất bước đi theo sau hắn.
An Thuận Vương phủ chiếm diện tích thật lớn, trong phủ đệ vương tước cũng thuộc về phẩm cấp cao nhất, mỗi một nơi đều tu kiến tráng lệ, một gạch một ngói, một núi một nước mang theo quý khí.
Tổng quản đi sau lưng, hắn không ngừng giới thiệu kiến trúc trong vương phủ, hắn không nói nhiều, chỉ nói những phần chính yếu nhưng rất rõ ràng, cũng không làm người ta sinh ghét, phương diện nắm chắc nhân tâm vô cùng chừng mực.
Bình luận