Với tư cách đế sư, hắn nắm chắc tâm tư của Yến Hoàng, cho nên hắn nói chính là tín hiệu.
- Bệ hạ thánh minh!
Đế sư mở miệng, triều thần đều lên tiếng, cũng không có dị nghị gì.
Yến Hoàng thoả mãn gật đầu, nói:
- Các vị ái khanh bình thân, Tiêu khanh, không biết phong thưởng như vậy có làm người thỏa mãn?
Trong khi nói chuyện, ánh mắt của hắn nhìn lên người Tiêu Thần nhưng trong lòng đã có quyết định, bất kể như thế nào, nhất định phải lưu Tiêu Thần ở lại Kế đô, như vậy mới có thể áp chế không để hắn quật khởi.
Ánh mắt Tiêu Thần nhìn lên người Quang Chiếu, thấy hắn bộ dạng phong đạm vân khinh, mặc dù trong nội tâm khó hiểu nhưng không do dự hành lễ.
- Thần không dị nghị, đa tạ bệ hạ phong thưởng!
- Ha ha! Tốt! Truyền chỉ lệnh của trẫm, hôm nay sắc phong Tiêu Thần là An Thuận Vương của Đại Yến, lập phủ đệ tại đông thành khinh viên, đổi tên An Thuận vương phủ, từ nay về sau hưởng tôn vị vương tước Đại Yến, văn võ triều thần gặp phải hành lễ.
- Hạ quan bái kiến vương gia!
Lúc này các triều thần đều hành lễ với Tiêu Thần.
...
An Thuận vương phủ sửa chữa chỉnh đốn, quy cách thiết lập vương tước, cải cách cần thời gian, Yến Hoàng hạ chỉ lưu An Thuận Vương tại đế cung, vẫn có thể ở Ngân Các.
Lúc này khác ngày xưa, lúc trước bị cấm kỵ đủ điều, hiện tại có vương tước Đại Yến nên địa vị tôn sùng.
Ngân Các tu kiến gần hồ, ven hồ có dương liễu đong đưa, cành lá bay trong gió, gió mát phơ phất làm tâm thần buông lỏng và buồn ngủ.
Tiêu Thần ngồi trong Ngân Các, hắn tựa vào ghế dựa, bộ dạng tiêu sái thích ý.
Hắn càng an nhàn hưởng thụ thì Yến Hoàng càng yên tâm, hắn không ngại làm nhiều một ít.
Phu nhân tiến nhanh vào trong điện, nàng khóa tay đuổi thị nữ ra ngoài.
Trong điện có nữ tử ung dung, mặc ngũ hà nghê thường, trang điểm tinh xảo, khí độ tôn quý, tuy gương mặt giữ bình tĩnh nhưng sâu trong mắt mang theo chờ mong và lo lắng.
- Vân di, hắn. . . Thực trở lại?
Ngữ khí của thiếu nữ lúc nói chuyện run run.
Phu nhân vui vẻ nói:
- Nương nương yên tâm, Thanh Vân Công thật sự rời khỏi tội ác tinh vực, hôm nay tu vi tăng vọt đến Sáng Thế chí cường giả, được bệ hạ sách phong vương tước, địa vị tôn sùng vô thượng!
Thành Thành che miệng, giày vò lo lắng gần trăm năm cũng tan biến. Nàng tươi cười nhưng nước mắt chảy xuống.
Phu nhân lau lau khóe mắt, nội tâm thở ra một hơi. Những năm gần đây thiếu nữ cố nén bi thương miễn cưỡng tươi cười trước mặt Yến Hoàng, cũng không làm ai nhìn ra dị thường, nàng lại có thể phát giác không ổn trong đó, sớm đã âm thầm lo lắng. Cũng may hôm nay Tiêu Thần quay về làm oán hận trong nội tâm tiểu thư biến mất rất nhiều, sẽ không làm hành động nguy hiểm. Nàng chỉ muốn tiểu thư bình an mà thôi.
- Vân di, ta muốn đi gặp hắn, dù chỉ một hồi..
Phu nhân lộ ra vẻ làm khó nhưng trong ánh mắt chờ mong cầu khẩn của thiếu nữ lại không đành lòng cự tuyệt.
- Nương nương, hiện tại ngài không thích hợp gặp Tiêu vương gia, nếu không sẽ bị người ta công kích, còn mang phiền toái cho vương gia. Nô tài đã nhận được tin tức chính xác, bệ hạ sẽ tổ chức thịnh yến sắc phong vào ba ngày sau, đến lúc đó triều đình trọng thần, tôn thất quyền quý đều tham gia, dùng thân phận và ân sủng của nương nương sẽ có một vị trí trong thịnh yến, đến lúc đó tự nhiên có thể gặp Tiêu vương gia.
Trong mắt Thành Thành mang theo vài phần thất vọng, nàng muốn gặp hắn nhưng trong nội tâm hiểu làm theo Vân di nói mới là tốt nhất, cũng tốt cho nàng và không mang phiền toái cho Tiêu Thần.
- Tốt, vậy thì chờ đến ba ngày sau.
...
Hưởng thụ an nhàn suốt ba ngày.
Tiêu Thần cũng không lo lắng an nguy của mình trong đế cung, nếu không Yến Hoàng nhất định khó thoát tội trạng, cũng làm thiên hạ nghi vấn, huống hồ Quang Chiếu cũng trong đế cung, nếu thật không ổn thì hắn sẽ xuất thủ cứu giúp.
Qua một lát thịnh yến cũng cử hành.
Trong đế cung sự vụ khẩn trương, trong thời gian ba ngày đã chuẩn bị tước phục cho hắn, Giao Long gia thân, tơ vàng tinh xảo xa hoa. Mặc vương phục, kích thước lưng áo cao ngất, càng làm khí thế Tiêu Thần tăng cao.
Sớm có tùy tùng đứng chờ bên ngoài Ngân Các, thấy Tiêu Thần xuất hiện liền hành lễ và dẫn đường.
Thịnh yến thiết trí tại Trường Xuân cung, Tiêu Thần chưa vào điện đã có người hô lên.
- Yến An Thuận Vương đến!
Âm thanh vang lên liền hấp dẫn vô số ánh mắt, nhìn vào cửa đại điện. Tiêu Thần cất bước đi vào, hắn nhìn chung quanh và hiển thị đủ uy thế.
- Hạ quan tham kiến vương gia.
Trong đại điện đại thần đã tới đủ và hành lễ, thần thái cung kính, không dám có chút lãnh đạm. Phong vương tuy là hư tước nhưng dựa vào tu vi của Tiêu Thần chỉ là dệt hoa trên gấm, mặc dù không có cũng đủ làm đại thần trong nơi này kính sợ.
- Các vị đại nhân không cần thi lễ, đứng lên đi.
Tiêu Thần tươi cười chắp tay, ánh mắt nhìn vào trong điện, hắn nhìn thấy Trương gia Trương Long, Trương Hinh, Trương Hoàn ba người, bọn họ dùng ánh mắt phức tạp nhìn hắn, có oán hận có sợ hãi, bị ánh mắt của hắn đảo qua liền cúi đầu không dám nhìn.
Tiêu Thần chưa từng để ý tới ba người, lão tổ Trương gia bị phế một tay, nếu đủ thông minh sẽ không chọc hắn, về sau tuyệt đối không khó xử hắn. Hơn nữa hắn cũng không cho rằng Trương gia có thể là đối thủ của hắn trong tương lai.
Nếu như vậy không cần quan tâm tới bọn chúng.
Được tùy tùng dẫn dắt, Tiêu Thần ngồi vào thủ vị, hắn không nhiều lời, một đám người muốn bắt chuyện nhưng do dự bỏ qua ý niệm này.
Ngồi xuống không lâu, tùy tùng lại hô vang:
- Bệ hạ giá lâm, Đức phi nương nương đến, lương phi nương nương đến, Huyền phi nương nương đến.
Người trong điện đứng lên, kính cẩn hành lễ.
- Chúng thần tham kiến bệ hạ, tham kiến ba vị nương nương.
Yến Hoàng có tư thế long hổ, hắn cất bước leo lên cửu trọng đế vị, bên trái là Đức phi, Lương phi vị, phía bên là Huyền phi, sau khi ngồi xuống liền nhìn chung quanh.
- Cácvị ái khanh miễn lễ, đứng dậy nhập tọa.
Các đại thần tạ lễ, lúc này ngồi vào chỗ của mình.
- Thịnh yến hôm nay chính là chúc mừng Tiêu khanh thụ phong An Thuận Vương, Đại Yến ta lại xuất hiện chí cường giả, đây là phúc của Đại Yến! Trẫm đề nghị chúng ta nâng chén, chung chúc vận mệnh Đại Yến hưng thịnh kéo dài.
Người trong điện nâng chén lên.
Thành Thành đang mặc trang phục lộng lẫy, ánh mắt nhìn lên người Tiêu Thần, nội tâm rung động, đột nhiên cảm giác trong mắt chua xót vội vàng cúi đầu dùng tay áo che mặt, mượn thời điểm uống rượu che mắt người khác.
Bình luận