- Là ta sơ sẩy, nhất thời kích động quên gâấu diếm thay ngươi, lúc này mới bạo lộ hành tung.
Nhìn thấy vài tên tướng lãnh Ngự Lâm quân sớm rời đi, hắn tự nhiên không khó nghĩ thông suốt việc trong đó.
Tiêu Thần nói:
- Không sao, mặc dù không có ngươi, ta cũng không thể giấu quá lâu trong Kế đô, tai mắt của bệ hạ vượt qua ngươi tưởng tượng. Hơn nữa ta đã trở lại thì phải quang minh chính đại. Dù bệ hạ không triệu thì ta cũng tiến cung gặp hắn, đây là chuyện sớm muộn.
Tiếng bước chân dồn dập vang lên, một gã tùy tùng bước tới bàn và hành lễ, nói:
- Tiêu Thần đại nhân, bệ hạ tuyên ngài lập tức vào cung.
Đại Yến đế cung.
Yến Hoàng ghế trên cửu trọng vương vị, ngồi bên cạnh là Quang Chiếu địa vị cao cả, hắn không thấp hơn Yến Hoàng bao nhiêu, phía dưới là Đại Yến đế sư Nhạc Nghị cùng các trọng thần của Đại Yến đều ở đây, nhân số không nhiều nhưng lại đại biểu lực lượng của cả Đại Yến.
- Bệ hạ, Tiêu Thần đại nhân đã đến.
Tùy tùng đi vào diện và thi lễ bẩm báo.
Ánh mắt Yến Hoàng lóe sáng, ánh mắt đảo qua hai bên trái phải, gương mặt triều thần ngưng trọng, trong nội tâm cũng có phần âm trầm nhưng không biểu hiện, hắn nói:
- Tuyên!
- Tuyên Tiêu Thần đại nhân nhập điện!
Giọng nói của tùy tùng bén nhọn, thân ảnh Tiêu Thần cất bước tiến vào đại điện, gương mặt hắn bình tĩnh, đi vào trong điện chắp tay nói:
- Thần Tiêu Thần, tham kiến Yến Hoàng bệ hạ!
Cử chỉ mang theo đúng mực và kính trọng, dùng bày tỏ thần phục Yến Hoàng.
Gặp Đế Hoàng không quỳ là đặc quyền của Sáng Thế chí cường, đại thiên giới công nhận như thế, không ai cảm thấy không ổn, Tiêu Thần biểu hiện hoàn mỹ vô khuyết.
Yến Hoàng thoáng trầm mặc, đột nhiên nhoẻn hắn cười nói:
- Tiêu khanh không cần đa lễ, mau mau đứng dậy.
Mặc dù không biết trong lòng của hắn nghĩ như thế nào nhưng ít ra mặt ngoài không có gì không ổn.
Tiêu Thần nói:
- Tạ bệ hạ!
- Tiêu khanh tiến vào tội ác tinh vực, có thể trong trăm năm thoát thân rời đi thật là chuyện khó có được, từ tin tức xem ra, Tiêu khanh trong trăm năm có cơ duyên khác, nếu không một thân tu vi làm sao tăng vọt nhanh như vậy.
Việc ở ngô cung tinh vực đã truyền vào cao tầng Kế đô, tuyệt không phải là bí mật gì, Tiêu Thần lấy một địch ba, trọng thương ba gã Sáng Thế chí cường giả, từ đó hắn có chỗ đứng trong hàng ngũ đỉnh phong của đại thiên giới.
Tiêu Thần chắp tay nói:
- Thần cửu tử nhất sinh, chỉ may mắn thoát thân mà thôi, mới có thể có thu hoạch. Việc này phải cảm tạ bệ hạ, nếu không có bệ hạ, thần cũng không có khả năng tăng tu vi trong thời gian ngắn, ngày sau sẽ tận trung với Đại Yến, hiệu lực vì bệ hạ.
Ánh mắt Yến Hoàng sinh ra phiền muộn, hắn không biết Tiêu Thần nói có ý gì, là thật thần phục hay mượn cớ công nhiên đùa cợt hắn.
Dù sao chuyện năm đó ai cũng rõ.
Hiện tại cử chỉ của Tiêu Thần cung kính, hắn cũng không thể trở mặt, nói:
- Đây là phúc duyên của ngươi, không quan hệ với trẫm, nếu như mỗi người tiến vào tội ác tinh vực đều có thu hoạch như vậy, chỉ sợ tội ác tinh vực đã sớm bị người ta san bằng rồi.
Nói tới điểm này hắn trầm ngâm.
- Tiêu khanh, ngươi đã thoát ra khỏi tội ác tinh vực, như ậy tội ác lúc trước đều miễn, trẫm nói đáng tin, ngày sau ngươi có thể bình yên ở lại Đại Yến.
Nhưng có một chuyện, trẫm cần hỏi thăm ngươi, ngày đó trên Thanh Liễu tinh ngươi tạật trọng thương Hối Thông Thương Hào Đồng Bão Sơn?
- Không sai!
Tiêu Thần trực tiếp thừa nhận, nói:
- Ngày đó Đồng Bão Sơn dựa vào bối cảnh Hối Thông Thương Hào cưỡng đoạt bảo vật trong tay ta, càng ý đồ liên hợp lão tổ Trương gia, Hoan Hỉ cung chủ gây bất lợi với ta, nếu như thần bị thua, hôm nay đã chết rồi, hiện tại phế một tay đã là hạ thủ lưu tình với chúng.
Yến Hoàng nhíu mày, nói:
- Ngươi nên biết lực lượng và bối cảnh Hối Thông Thương Hào, trêu chọc bọn chúng không phải cử chỉ sáng suốt.
- Thần hiểu nhưng tình thế lúc đó không thể né tránh, như không ra tay sẽ bị kẻ khác giết. Nếu như việc này mang phiền toái cho bệ hạ, thần nguyện một mình gánh chịu tất cả phiền toái, tuyệt không làm bệ hạ khó xử.
Tiêu Thần trầm giọng nói.
- Trẫm không phải có ý này, chuyện ngày đó chung quy là Hối Thông Thương Hào đuối lý trước, mặc dù sinh ra phiền toái, chúng không thể làm gì. Thần tử Đại Yến chúng ta cũng không phải ai cũng mặc sức đắn đo.
Yến Hoàng nghiêm túc nói:
- Việc này Tiêu khanh không cần phải lo lắng, nếu như thương hào muốn gây phiền toái, trẫm sẽ gánh thay ngươi.
- Như vậy đa tạ bệ hạ.
Yến Hoàng hơi chút trầm ngâm, nói:
- Tu vi Tiêu khanh hôm nay lực áp Sáng Thế chí cường giả, dựa theo quy định nên có ban thưởng tương xứng mới có thể hiển lộ rõ tâm mời chào của Đại Yến chúng ta.
Nói xong hắn nhìn sang Quang Chiếu.
- Không biết ý của trưởng lão nên xử lý việc này thế nào?
Đôi mắt Quang Chiếu khép hờ, trên mặt bình thản, từ đầu đến cuối hắn không lộ ra chút dị sắc. Vào lúc này nghe xong liền mở mắt ra, nói:
- Bệ hạ, theo ý kiến của ta, dùng tu vi của Tiêu Thần đủ phong thưởng cao nhất. Tước vị tạm định phương vương, thế nào?
Phong vương!
Trong Đại Yến chỉ có cường giả đỉnh phong chân chính và có công lớn với Đại Yến mới có thể được phong vương tước, mỗi người đều có địa vị tôn sùng, tay cầm lãnh thổ to lớn, có địa vị gần với Yến Hoàng trong Đại Yến, thậm chí còn tần phi trong hậu cung gặp mặt còn phải hành lễ.
Cả triều đình yên tĩnh, trọng thần trong triều im lặng. Tuy bọn họ có quyền hành nhưng chuyện sắc phong vương tước cũng đã vượt qua phạm vi quyền hạn của bọn họ, căn bản không có tư cách can thiệp việc này.
Yến Hoàng thản nhiên nói:
- Trưởng lão nói thế chắc hẳn có đạo lý, không ngại nói nghe một chút.
Quang Chiếu nói:
- Trong người Tiêu Thần có huyết mạch tôn thất Đại Yến, hơn nữa có thể nói là lực lượng đỉnh phong dưới Đạp Thiên cảnh, có được tư cách phong vương tước. Xét thấy gần đây có ân oán với Hối Thông Thương Hào, có thể tạm thời lưu Tiêu Thần ở Kế đô, được hưởng địa vị vương tước, về phần đất phong ngày sau bàn lại.
Nội tâm triều thần buông lỏng.
Thì ra chỉ là vương tước hữu danh vô thực nhưng cũng làm bọn họ giật mình.
Lọa vương tước này, ở trong Kế đô cũng có mấy người, mặc dù sắc phong nhưng chỉ có dịa vị nhưng không có nửa điểm thực quyền. Sau khi sắc phong vương tước này, ngày sau còn muốn đạt được đất phong là chuyện xa vời.
Ánh mắt Yến Hoàng tỏa sáng, hắn gật đầu, nói:
- Trưởng lão suy nghĩ chu toàn, trẫm cũng không dị nghị.
Lúc này đế sư Nhạc Nghị tiến lên một bước, hắn nói:
- Thần cho rằng Tiêu Thần đại nhân có được tư cách phong vương tước, bệ hạ xử trí thánh minh!
Bình luận