Cảm giác này tới đột nhiên, không có một chút căn cứ nào nhưng Tiêu Thần lại biết đây là cảnh cáo.
Sắc mặt hắn ngưng trọng, ánh mắt nhìn vào sâu trong tinh vực, cảm ứng được khí tức này làm hắn bất an, hơn nữa no truyền tới từ hướng đó.
Ngay sau đó Tiêu Thần thở ra một hơi, đôi mắt hắn dần dần khôi phục kiên định, hắn cũng áp chế cảm xúc bất an và nôn nóng vào đáy lòng.
Con đường tu đạo có khi nào bằng phẳng?
Chờ nguy cơ hàng lâm và đánh tan nó là được.
Nếu ngay cả việc này cũng không làm được thì không thể đi xa trong con đường tu đạo.
Tiêu Thần thu hồi thạch tháp, hắn phất tay xé rách không gian đi Kế đô.
...
Trong Kế đô, Thượng Thanh tửu quán.
Lầu ba, Tiêu Thần ngồi một mình một bàn.
Quay về Kế đô, hắn cũng không nóng lòng hiện thân, hắn im lặng đi trong đô thị phồn vinh này, cảm thụ tiếng huyên náo và phồn hoa của nó, đồng thời trong nội tâm không ngừng suy nghĩ con đường của mình.
Tu sĩ áo trắng chặn giết, Tiêu Thần không có chứng cớ, cũng không cần chứng cớ, bằng vào trực giác hắn biết kẻ sau màn là ai.
Xem ra Đại Yến chi chủ cao cao tại thượng đã cảm nhận nguy cơ tới từ hắn, quyết định không tiếc trả giá lớn phải giết hắn.
Nếu không có Đa Thiên La Bàn trong tay, chỉ sợ mưu tính của hắn đã thực hiện được.
Nội tâm Tiêu Thần hiểu rõ, tuy hắn có lực lượng cường đại, trong tay có Đa Thiên La Bàn uy hiếp Đạp Thiên cảnh nhưng lực lượng chân chính của hắn không thể sánh bằng Yến Hoàng, dù hắn nắm giữ tội ác tinh vực! Bởi vì Yến Hoàng có tất cả chính là lãnh thổ Đại Yến mênh mông, hơn nữa sau lưng còn có thánh địa tâần bí! Trong thánh địa còn có vô thượng Hồng Mông.
Không cần quá nhiều, chỉ điểm này đã đủ rồi.
Đơn giản mà nói, hiện tại Tiêu Thần còn chưa có tư cách và lực lượng xé rách da mặt với Yến Hoàng.
Cho nên hắn phải tạm thời nhẫn nhịn.
Hiện tại hắn không muốn lưu lại Kế đô nhưng vẫn phải xử lý tốt quan hệ với Yến Hoàng, dù thần phục chỉ là biểu hiện cũng phải làm. Nếu không hắn sẽ không có chỗ đứng trong Đại Yến, càng không có trợ lực trong Đại Yến.
Hắn chỉ có thể tự bảo vệ mình mà thôi, nếu như chuyện này không thể giải quyết, hắn không có lực chống cự, kết quả xấu nhất là bỏ chạy mất dạng.
Cho dù bị buộc bất đắc dĩ nhưng hắn không muốn đi con đường này.
- Mấu vị đại nhân mời, phòng đã được chuẩn bị sẵn.
Chưởng quầy dẫn vài tu sĩ đi lên lầu, tuy bọn họ thu liễm khí tức nhưng ánh mắt thỉnh thoảng xuất hiện tinh quang, cử chỉ sinh ra khí tức uy nghiêm làm người ta không dám khinh thường, cũng là kẻ không tầm thường.
Trong vài tu sĩ này có một người nhìn sang lầu ba, ánh mắt nhìn thân ảnh áo xanh tại nơi hẻo lánh, bỗng nhiên thân thể cứng đờ, gương mặt hắn kích động, đôi mắt như đỏ lên..
- Minh Nguyệt huynh như thế nào?
Tu sĩ bên cạnh ngạc nhiên hỏi thăm.
Bọn họ là đồng liêu quen biết đã lâu, biết hắn xưa nay luôn tươi cười, biểu hiện ở chung hòa hợp nhưng lại là người lòng dạ sâu như biển, hỉ nộ dấu diếm không hiện ra, hiện tại hắn có cảm xúc như vậy quá hiếm gặp.
Yến Minh Nguyệt hít sua một hơi, hắn nói với mấy người bên canh:
Nói xong hắn chắp tay đi tới nơi hẻo lánh của lầu ba.
Tiêu Thần quay người, hắn tươi cười nói:
- Yến huynh, đã lâu không thấy, hôm nay có nguyện uống cùng ta?
Bờ môi Yến Minh Nguyệt run nhè nhẹ, hắn gật gật đầu trực tiếp ngồi xuống, lúc này vươn tay ngoắc chưởng quầy.
- Đưa rượu lên!
Nói xong hắn nhìn về phía Tiêu Thần,
- Hôm nay phải uống cho thống khoái.
- Tự nhiên như thế!
Hai người đối mặt cười cười, lão hữu gặp lại là chuyện vui mừng.
Lúc này mấy tu sĩ đi cùng Yến Minh Nguyệt nhìn rõ hình dạng Tiêu Thần liền khiếp sợ.
Mấy người liếc nhau, đều không tiếp tục lưu lại nơi này, lập tức quay người rời đi.
Chưởng quầy là nhân vật tâm tư lung linh, thấy thế cũng biết thân phận khách nhân tại lầu ba không tầm thường, không dám lãnh đạm. Hắn tự mình dâng hai đàn trân nhưỡng lúc này mới cẩn thận cáo lui, lại lưu một tên tiểu nhị ở lầu ba, khi nào khách cần cứ gọi hắn.
Hai người yên tĩnh đối ẩm, sau vài chén Yến Minh Nguyệt nói:
- Những năm qua ngươi thế nào?
Tiêu Thần thoáng trầm mặc, lập tức cười nói:
- Khá tốt.
Yến Minh Nguyệt gật gật đầu, hắn hiểu chuyện sẽ không đơn giản như Tiêu Thần nói nhưng đối phương không nói nhiều thì hắn không hỏi.
Sau đó sắc mặt của hắn lo lắng, lập tức hỏi:
- Thật thoát ra khỏi tội ác tinh vực trong trở về, dựa theo quy định có thể miễn trừ tất cả tội lỗi, nhưng chuyện của ngươi không ổn, ở lại nơi này sẽ có hung hiểm.
- Rốt cuộc thế nào, quyền lựa chọn không nằm trong tay ta, ngươi hiểu mà.
Tiêu Thần cười nói.
- Ngươi yên tâm, ta đã dám trở lại thì ta có chuẩn bị.
Nội tâm Yến Minh Nguyệt thả lỏng, Tiêu Thần dám nói thế tự nhiên có chừng mực.
- Đạo Hiền thức tỉnh sau một năm ngươi rời đi, ta cũng giao ngọc giản ngươi lưu lại cho hắn, hắn ở Kế đô một tháng sau đó lặng lẽ rời đi.
Tiêu Thần gật gật đầu, năm đó trước khi đi hắn từng lưu một viên ngọc giản, an bài việc bên người, Đạo Hiền rời khỏi Kế đô cũng tuân theo hắn phân phó.
- Thời gian gần trăm năm, lúc ta có mặt lãnh địa của ta có yên bình?
Yến Minh Nguyệt lắc đầu, nói:
- Ước chừng sáu mươi năm trước, Nhung quốc chủ đã kềm nén không được nên ra tay, nhưng ta đã nghe nói bộ chúng dưới trướng của ngươi sớm nhận được tin tức, bọn họ không hao tổn tiến vào trong man hoang. Những năm qua Nhung quốc chủ có tâm vây quét nhưng không thành công.
- Có thể ẩn nhẫn ba mươi năm đã vượt qua dự đoán của ta.
Vẻ mặt Tiêu Thần bình tĩnh, trước khi hắn bị đưa vào tội ác tinh vực đã sớm biết điểm này. Tuy hắn có an bài trước đây, hơn nữa có Tuyền tồn tại, có lẽ không có lực chống lại Nhung quốc nhưng đủ tự bảo vệ mình, nếu dám ra tay với hắn thì phải chuẩn bị tốt thừa nhận lửa giận của hắn, Nhung quốc chủ nho nhỏ không đáng lọt mắt hắn hiện tại.
Yến Minh Nguyệt nhạy cảm cảm ứng được ngữ khí của Tiêu Thần lăng lệ ác liệt, hắn khẽ lắc đầu, cũng biết kết cục của Nhung quốc chủ.
Đối địch với Tiêu Thần là chuyện ngu nhất trên đời.
Vào lúc này Tiêu Thần nhìn lên hư không, hắn nói:
- Xem ra tính tình của vị bệ hạ kia thật nôn nóng.
Vẻ mặt Yến Minh Nguyệt biến hóa, nhìn sang hướng Tiêu Thần nhìn, qua vài giây sau đã có một đội thị vệ cung đình xuất hiện trong tầm mắt, bọn họ đang tiến tới nơi này.
Bình luận