Đạo (Dịch) – Chương 2602

Hai bàn tay mục nát khô héo của thây khô dùng tốc độ nhanh kinh người lập tức bắt lấy cánh tay của hắn, nó như kìm sắt, mặc cho Liệt Nguyên toàn lực giãy dụa thế nào cũng không thể thoát khỏi bàn tay của thây khô, trên mặt lão quái mang theo sợ hãi.

Vào lúc này miệng thây khô há rộng như muốn gào thét nhưng không phát ra âm thanh, bờ môi khô quắt lộ ra hàm răng trắng bệch, cúi người cắn vào cổ của Liệt Nguyên và dùng sức xé mạnh, từ đó xé rách một đám lớn huyết nhục, ngay sau đó máu tươi bắn ra tung tóe. Thây khô dùng sức nhai nuốt huyết nhục tươi mới, huyết thủy bắn ra bốn phía cũng bị thây khô hấp thu vào người, thân thể của hắn như thây khô, sau khi hấp thu huyết nhục đã sống lại thật nhanh. Thông qua miệng vết thương trông suốt ở giữa ngựa có thể nhìn thấy trái tim bị răng nanh đâm xuyên qua và miệng vết thương khô héo có một tia huyết sắc.

- Ah!

Liệt Nguyên gào rú thảm thiết, ánh mắt của hắn nhìn huyết nhục của mình bị thây khô cắn nuốt, trong mắt mang theo sợ hãi nồng đậm, hơn nữa miệng vết thương trên cổ bị thây khô cắn xé không ngừng truyền tới cảm giác đau đớn khủng bố, hôm nay sau đó biến thành chết lặng, phạm vi chết lặng nhanh chóng khuếch tán khắp toàn thân của hắn, trong cảm giác chết lặng này là pháp lực gần như ngừng trệ, hắn cũng không thể sinh ra ưửa điểm phản kháng. Nếu không thể mau chóng giãy dụa, một khi đợi đến lúc cảm giác chết lặng trên cổ lan khắp toàn thân, chờ đợi hắn chính là tử vong, thậm chí cả thân thể của hắn sẽ bị thây khô cắn nuốt sạch sẽ!

Hắn thét lớn và vận chuyển pháp lực toàn thân bộc phát, thân thể giãy dụa và cuộn mình đá một cước vào ngực của thây khô.

Oanh!

Tiếng nổ vang lên, nương theo âm thanh xương cốt vỡ vụn chói tai, miệng vết thương do răng nanh huyết sắc lưu lại của thây khô bị đập nát, một đoạn bắp chân của Liệt Nguyên chui vào trong lồng ngực thây khô.

Tuy vết thương này với tu sĩ khác chính là chí mạng nhưng không tạo thành ảnh hưởng với thây khô, hắn vẫn không ngừng nhai nuốt huyết nhục, đôi mắt khô quắt của hắn nhìn chằm chằm Liệt Nguyên, trong mắt mang theo tham lam, khát máu và điên cuồng không che giấu.

Trong mắt của thây khô, Liệt Nguyên chính là mỹ vị ngon nhất trên đời. Vào lúc này đôi mắt Liệt Nguyên mở to, trong mắt sợ hãi quá nặng, bắp chân của hắn chọc vào ngực của thây khô, hiện tại bị ngăn cản và sinh ra cảm giác nóng rực, ngay sau đó cảm giác đau đớn thống khổ bao phủ toàn thân, qua một lúc thân thể của hắn chết lặng không cảm ứng được chút thống khổ gì. trong cảm giác chết lặng này lại có thể cảm ứng rõ huyết nhục bản thân đang tan rã giống như băng tuyết tan rã dưới ánh mặt trời, tốc độ nhanh kinh người.

Thây khô cúi người cắn khối huyết nhục thứ hai trên cổ Liệt Nguyên xuống, toàn thân của hắn đau đớn khó nhịn, hắn triệt để lâm vào kinh hoàng và sợ hãi, hắn đang cầm răng nanh huyết sắc đâm vào trong vai thây khô.

- Chết đi, ngươi chết đi!

Phốc!

Âm thanh trầm đục vang lên, răng nanh đâm vào đầu vai của thây khô, miệng hắn vẫn gào thét thảm thiết, cánh tay bị thương dùng lực thật mạnh đánh bay răng nanh huyết sắc trong tay Liệt Nguyên, nó cắm vào mặt đất cứng rắn của thần miếu.

Sau khi bị thương, thây khô càng bạo ngược hơn trước, hắn gào lớn và đè Liệt Nguyên xuống đất, mười ngón tay như cây định cắm vào người Liệt Nguyên, cũng không để thân thể hắn nhúc nhích nửa điểm, đánh tan tất cả lực lượng giãy dụa của đối phương, pháp lực hỗn loạn căn bản không cách nào tụ hợp được nữa. Thây khô nằm trên người hắn, miệng không ngừng cắn xé thật mạnh.

- Tiêu Thần đạo hữu cứu ta! Cứu ta!

Thân thể Liệt Nguyên run rẩy rất mạnh, hắn chưa bao giờ cảm thấy sợ hãi như ngày hôm nay, bị thây khô thức tỉnh đè lên người, cảm giác sợ hãi và tử vong bao phủ tầm thần, hiện tại có năng lực cứu hắn cũng chỉ có Tiêu Thần mà thôi, nếu như đối phương ra tay thì hắn còn có một đường sinh cơ.

Bên ngoài hang đá, sắc mặt Tiêu Thần ngưng trọng nhìn thây khô đè lên người Liệt Nguyên, trong mắt khó dấu vẻ sợ hãi. Vào lúc này thây khô ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh như băng nhìn về phía Tiêu Thần, miệng của nó vẫn nhai nuốt huyết nhục không gián đoạn, trong miệng hắn có huyết thủy đặc dính sinh ra, gò má khô quắt, bị thây khô nhìn thẳng, đột nhiên nội tâm Tiêu Thần sinh ra cảm giác nguy cơ mãnh liệt, cảm giác nguy cơ này giống như đặt mình vào trong biển máu, lông tơ toàn thân hắn dựng đứng. Thây khô này rất nguy hiểm, nó có thể đả thương hắn trí mạng.

Sau một khắc bên ngoài cơ thể Tiêu Thần sinh ra linh quang sáng ngời, hắn không chút do dự rời đi. Hắn nghe Liệt Nguyên kêu cứu nhưng tuyệt đối không cứu đối phương mà đưa thân vào hiểm cảnh. Hơn nữa nội tâm của hắn có trực giác, cho dù thây khô nhìn như suy yếu nhưng hắn ra tay chưa chắc đánh chết đối phương. Nếu như thế hắn càng không mạo hiểm.

- Dừng lại! Chớ đi! Chớ đi!

Liệt Nguyên hữu khí vô lực gào lên, hắn chảy quá nhiều máu cho nên hắn mệt mỏi, toàn thân chết lặng, hắn càng ngày càng suy yếu, mắt thấy Tiêu Thần rời đi liền mất đi hi vọng cuối cùng, ánh mắt của hắn ảm đạm, nội tâm đầy tuyệt vọng. Vào lúc này nội tâm Liệt Nguyên tràn ngập hối hận, chuyện đã xảy ra có hối hận cũng muộn rồi, hắn phải trả cái giá lớn vì lòng tham lam của bản thân.

Thây khô đưa mắt nhìn Tiêu Thần rời đi, trong mắt nó do dự nhưng cuối cùng vẫn buông tha đuổi giết, nó cúi đầu tiếp tục nuốt huyết nhục.

Trong hang đá yên tĩnh chỉ có tiếng xé rách huyết nhục, âm thanh cắn xương cốt vang lên... Nương theo cắn nuốt huyết nhục, thân thể thây khô khoi phục nhanh chóng, huyết nhục khô quắt lại sinh ra sinh cơ, thây khô khôi phục trong thời gian ngắn, hắn đã hóa thành tu sĩ cường trắng, mặt không biểu tình, trong mắt mang theo hàn quang.

Hắn đưa khối huyết nhục cuối cùng lên miệng và nuốt xuống, Liệt Nguyên đã biến mất khỏi thế gian, lúc này chỉ còn lưu lại xương cốt và bãi máu. Thây khô biến thành tu sĩ vươn tay cầm trường bào của Liệt Nguyên lưu trong máu tươi, tiện tay mặc lên người, sắc mặt không có chút dị trạng, hắn chậm rãi ngẩng đầu nhìn răng nanh cách đó không xa, ánh mắt lạnh như băng của hắn lần đầu tiên sinh ra oán độc.

Đột nhiên sắc mặt của hắn thay đổi, hắn quay người hóa thành huyết ảnh và trực tiếp chui vào trong một thông đạo, thân ảnh biến mất không thấy gì nữa.

Chương 2603vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...