Đạo (Dịch) – Chương 2603

Nơi này lâm vào yên tĩnh, lại qua một lát, trong một thông đạo có hào quang tỏa sáng, thân ảnh Tiêu Thần đi mà quay lại, tuy nguyên thần cảm ứng thây khô đã rời đi nhưng ánh mắt nhìn thấy mới yên tâm. Trên mặt đất còn lưu lại vết máu chưa khô, trừ xương nát và mùi máu tươi đã không còn lại gì. Tiêu Thần khẽ nhíu mày, Liệt Nguyên tu vi Sáng Thế chí cường cũng là đại năng trên thế gian, hiện tại hắn đã vẫn lạc trong thần miếu, bị thây khô cắn nuốt sạch sẽ, trong lòng của hắn cảm khái, lúc này âm thầm nghiêm túc và kiêng kị! Thần miếu là vùng đất đại hung, làm việc cần cẩn thận, nếu có nửa điểm vô ý sẽ lâm vào hoàn cảnh vạn kiếp bất phục! Hắn hít sâu một hơi và bình phục nổi lòng, ánh mắt nhìn răng nanh huyết sắc cách đó không xa. Hôm nay thây khô đã đi, Liệt Nguyên vẫn lạc, răng nanh cũng rơi vào trong tay hắn.

Cất bước đi đến bên cạnh răng nanh, hắn cúi người cầm vào trong tay, thoáng dùng sức rút răng nanh cằm lên xem xét. Thoáng cảm ứng Tiêu Thần phát hiện răng nanh khủng bố, hơn nữa vừa rồi Liệt Nguyên sắp chết giãy dụa dễ dàng dùng răng nanh đâm vào người thây khô, việc này hắn tận mắt nhìn thấy.

Răng nanh sắc bén không thể nghi ngờ! Nhưng lúc cầm lấy răng nanh thì hắn sinh ra cảm ứng, thông qua răng nanh hắn phát hiện có thứ gì đó đang di động rát nhanh, lại nghe được tiếng gào thét nào đó. Thoáng nhíu mày, Tiêu Thần đã đoán được thứ đang di động hẳn thây khô rời đi không thể nghi ngờ, hiện tại hắn rời đi nhanh như thế, hắn đang đi nơi nào?

Ánh mắt của hắn dần dần sáng ngời. Trong thần miếu, nương theo hắn không ngừng xâm nhập, lực lượng thủ hộ càng lúc càng mạnh, ban đầu là hộ vệ thần miếu, cho tới bây giờ xuất hiện thần miếu hủy diệt giả, từ đó chứng minh suy nghĩ của hắn là đúng, thân phận của thây khô thần bí nhưng hắn thể hiện lực lượng vượt qua Liệt Nguyên có thể chống cự, cũng vượt xa cấp độ của tả hữu hai điện của thần miếu, trong thần miếu có được lực lượng như vậy cũng chỉ có chủ điện mà thôi!

Vừa nghĩ như vậy tâm thần Tiêu Thần không thể giữ vững bình tĩnh, tuy hắn không xác định việc này nhưng thây khô đang tiến lên, vô cùng có khả năng đi tới chủ điện! Cảm ứng thây khô tiến lên phía trước, hắn khẽ cắn môi, ánh mắt mang theo thần sắc kiên định, bỗng nhiên ngẩng đầu chui vào thông đạo thây khô vừa đi, hắn nhanh chóng tiến lên phía trước! Mặc kệ suy đoán có chính xác hay không, hắn đều phái thử một phen, có lẽ thành công sẽ có cơ hội rời đi, nếu thất bại sẽ đối mặt với thây khô đuổi giết.

Chuyện trên thế gian là như thế, cái gì cũng có giá của nó nhưng TIêu Tâần không muốn bỏ qua cơ hội này.

Chủ điện thần miếu đứng trong thiên địa, uy nghiêm nghiêm túc và trang trọng, khí thế bàng bạc, một cầu thang từ đại điện kéo dài xuống dưới, nó hợp với nhau tạo thành đại điện nguy nga, trên đỉnh đầu là bầu trời đen kịt, trong đen kịt này là ngôi sao sáng ngời, thời gian trôi qua chúng tỏa ra hào quang sáng chói mắt, dường như nó có thể rơi xuống ngay sau đó, càng tăng thêm phần yên tĩnh trong thần miếu.

Vào lúc này yên tĩnh của thần miếu bị đánh phá, thần thông xuyên thấu trường không, âm thanh thảm thiết vang lên bên tai, đại thế phóng thẳng lên trời.

Trước quảng trường hôm nay biến thành chiến trường, vô sô s thần miếu thủ hộ giả đang bị hai thân ảnh dẫn dắt, chúng tạo thành vòng vây ngăn cản hai người vào trong.

Sắc mặt Thần Cơ tử trắng bệch, chém giết kịch liệt làm lão quái thương tổn nặng nề, trong người cũng có thương thế, ánh mắt của hắn nhìn sang thân ảnh áo đen, tâần thái kiêng kị.

Thần miếu chung kết giả! Đây là tồn tại mạnh nhất trong hệ thống bảo hộ thần miếu, lực lượng chí cường bảo vệ thần miếu! Lực lượng vốn có của hắn đạt tới tu sĩ Đạp Thiên cảnh, hơn nữa chúng được lực lượng thần miếu tăng phúc, thậm chí có được lực lượng chống lại Thần Cơ tử từ chính diện! Chung quanh là thần miếu hủy diệt giả được chung kết giả dẫn dắt vây công tạo thành thần miếu hủy diệt chi trận, phóng xuất lực lượng uy hiếp chí cường, từ đó trấn áp tất cả kẻ khinh nhờn xâm nhập. So sánh ra, song phương chém giết tới hiện tại đã lâm vào giăng co, nương theo thời gian lực lượng sẽ nghiêng về phía thần miếu.

Thân ảnh cao lớn dưới lớp áo đen là thần miếu đại tế sư, đó là một hình thái trong thần miếu chung kết giả, nắm giữ thần thông hắc ám vô cùng khổng lồ, lãnh khốc mà tàn bạo! Hai luồng linh hồn chi hỏa bạo phát trong tầm mắt, từ đó sinh ra cảm giác không ai có thể nhìn thẳng, cũng mang tới áp lực tâm lý cực mạnh, nó không ngừng gào rú thảm thiết nhưng không phát ra chút âm thanh nào, cũng đã phóng xuất nguyên thần vô cùng khủng bố càn quét chung quanh, nó giống như kim châm dễ dàng xé nát nguyên thần đối phương, uy năng cường hãn, trong quá trình này thần miếu đại tế sư cầm quyền trượng khô cốt nện thẳng vào mặt đất!

Tiếng ầm vang lên không nhỏ, hư không sinh ra hỏa diễm màu đỏ thiêu đốt lạnh như băng không có chút độ ấm nào, nó phóng thích khí tức băng hàn đáng sợ. Đây là hỏa diễm có thể thiêu đốt mọi thứ, huyết nhục, nguyên thần cũng bị hỏa diễm đốt thành tro tàn.

Nguyên thần thần miếu đại tế sư đang chạy nước rút tới gần, nương theo hỏa diễm màu đen của nó sinh ra khắp bốn phía nó lao thẳng về phía Thần Cơ tử! Gương mặt lão quái vô cùng ngưng trọng, hàn ý trong mắt quá nặng, trong mắt sinh ra lạnh lùng và sát cơ cực kỳ khủng bố, hắn sớm lĩnh giáo qua thủ đoạn của thần miếu đại tế sư, bất luận là nguyên thần trùng kích hay là hắc ám hỏa diễm đáng sợ, mặc dù tu vi của hắn cũng không dám tiếp xúc chính diện với thứ này, nếu không hơi có chút vô ý thì có thể gia tăng thương thế trong người hắn!

Hôm nay hắn bị thương đều là một mình thần miếu đại tế sư ban tặng! Thần Cơ tử gào thật lớn, tu vi nguyên thần cường hãn bộc phát ngay lập tức, ngưng tụ thành một vỏ trứng mang theo lực lượng thủ hộ cực kỳ cường đại, ngay sau đó âm thanh ba ba ba vang lên, cũng ngăn cản nguyên thần trùng kích của thần miếu đại tế sư ở bên ngoài, cho dù ngăn cản nguyên thần trùng kích của đối phương thì Thần Cơ tử không dừng lại, hắn vỗ về phía trước và nói:

- Vô tận thuỷ vực!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...