Đạo (Dịch) – Chương 2601

Hai người im lặng không nói gì, càng giống như không phát hiện ra việc này. Nếu trước kia bởi vì có chung lợi ích cơ sở cho nên hai người mới hợp tác, một khi hai người tranh chấp lợi ích thì hợp tác cũng tan rã!

Răng nanh huyết sắc, lợi ích khác nhau.

Liệt Nguyên trầm giọng nói:

- Tiêu Thần đạo hữu, bổn tọa không muốn khó xử ngươi nhưng răng nanh phải do ta thu. Nếu như đạo hữu có thể đáp ứng việc này, như vậy quan hệ hợp tác giữa chúng ta vẫn tồn tại, sau đó lão phu sẽ đền bù tổn thất cho ngươi, cũng ước định làn sau có bảo vật xuất hiện liền do đạo hữu thu, lão phu tuyệt không nhúng tay vào nửa điểm, không biết đạo hữu nghĩ như thế nào?

Tiêu Thần cười lạnh một tiếng, trong mắt mang theo hàn quang, hắn nói:

- Liệt Nguyên đạo hữu dự tính thật tốt, răng nanh này không phải là vật tầm thường, rơi vào trong tay ngươi và ta, có thể gia tăng lực lượng thật lớn, chỉ một vật này đủ chống đỡ trăm ngàn bảo vật. Đạo hữu cho rằng mình có thể đền bù tổn thất gì? Về sau chúng ta sẽ tìm được chí bảo như vậy? Đạo hữu nói thế không cảm thấy mình có chút quá mức bá đạo, quá mức tự tin sao!

- Lão phu nói thế thôi, nếu như đạo hữu không muốn, chúng ta lại đấu một hồi, dùng thắng bại phán đoán ai là chủ của răng nanh này.

Ánh mắt Liệt Nguyên có hàn mang lưu chuyển, hắn quay người đối mặt Tiêu Thần, khí tức trong người hơi dừng lại, trong nháy mắt tiếp theo lại bành trướng! Chỉ trong vài giây khí tức Sáng Thế chí cường giả bộc lộ không bỏ sót, so sánh với lúc trước còn mạnh hơn nhiều lắm! Ánh mắt lão quái lạnh như băng, lại ẩn chứa đầy đủ tự tin cường đại! Tuy Tiêu Thần hiển lộ lực lượng tuy mạnh nhưng trong tay hắn nắm chắc bài, hắn ẩn giấu lực lượng kinh người! Hơn nữa với tư cách là lão quái sống vô số năm trong tội ác tinh vực, trong tay của hắn nắm giữ át chủ bài có thể liều mạng phản kích, một khi ra tay, tuy bản thân bị trọng thương thậm chí thương tổn khó khôi phục, hắn có thể trong thời gian ngắn đạt được lực lượng vô hạn tới gần tu sĩ Đạp Thiên cảnh!

Nếu như Tiêu Thần thức thời, tốt nhất thối lui thì tốt, nếu không liền đừng trách hắn ra tay vô tình! Cho dù như thế nào, răng nanh này phải thuộc về hắn! Về phần ân cứu mạng lúc trước, Liệt Nguyên xem ra là Tiêu Thần vì giữ gìn lợi ích bản thân nên lựa chọn như vậy, giữa hai người chỉ là quan hệ hợp tác thuần túy, hắn không cần cảm ơn, cho dù xé rách da mặt cũng không có chút áy náy gì.

Vẻ mặt Tiêu Thần biến đổi, trong mắt mang theo khiếp sợ làm như không ngờ tới Liệt Nguyên lại che dấu nhiều lực lượng như vậy, hắn lui về phía sau một bước, hàn ý trong mắt giảm đi rất nhiều, hiển nhiên nội tâm của hắn không cứng rắn như ban đầu.

Liệt Nguyên thấy thế âm thanh lạnh lùng nói:

- Tiêu Thần, lão phu không muốn không nhớ kỹ ân tình của ngươi, đạo hữu tốt nhất không nên ép ta ra tay, nếu không kết quả cuối cùng do đạo hữu tự chịu.

- Răng nanh này giao cho Liệt Nguyên đạo hữu thu, Tiêu mỗ không hề nhúng tay!

- Nếu như thế xin mời đạo hữu ra khỏi hang đá.

Nội tâm Liệt Nguyên vui vẻ nhưng trên mặt không biểu hiện ra cái gì.

Tiêu Thần theo lời rời đi, Liệt Nguyên thu hồi ánh mắt, hắn dùng ánh mắt cuồng nhiệt nhìn răng nanh trước mặt. Răng nanh này là đại sát khí, nếu hắn thu vào tay sẽ gia tăng rất nhiều lực lượng. Đến lúc đó hắn càng có lực lượng tự bảo vệ mình trong thần miếu. Về phần Tiêu Thần, hôm nay hắn không phải đối thủ, sau khi thu răng nanh thì gia tăng lực lượng rất nhiều, hắn càng thêm không đủ gây sợ, chỉ có thể bị hắn khống chế trong tay! Ý niệm trong đầu suy nghĩ như vậy hắn tiến về phía thây khô.

Bên ngoài hang đá, trên mặt Tiêu Thần lộ ra vẻ không cam lòng nhưng trong mắt hắn sinh ra đùa cợt. Liệt Nguyên che dấu tu vi của mình, Tiêu Thần cũng chưa bao giờ hoàn toàn kích phá Hỗn Độn giới chi lực ra ngoài, nếu thật buông tay chém giết, hắn chưa chắc sẽ sợ người này! Hiện tại hắn lựa chọn tránh lui không phải răng nanh không đủ trân quý, mà là sau khi tiến vào hang đá hắn cảm thấy có nguy cơ nhàn nhạt, mà nguy cơ này phát ra từ thây khô trong hang đá! Thần thức đảo qua, mặc dù đã xác định thây khô đã chết không thể chết lại nhưng nguyên thần cảm ứng có nguy cơ làm Tiêu Thần không dám vọng động. Cho nên sau khi suy nghĩ trong thời gian ngắn hắn đã ra quyết định nhân nhượng, nếu ngươi đã muốn thu thì ta sẽ để ngươi thu.

Nhìn bóng lưng Liệt Nguyên, nhìn thấy hắn đang nhìn chằm chằm vào răng nanh, trong mắt Tiêu Thần dần dần sinh ra vẻ mặt ngưng trọng, rốt cuộc thây khô có gì kỳ dị, có thể làm hắn cảm giác nguy cơ sẽ được công bố nhanh chóng.

Trong tay cầm răng nanh, tất cả vô cùng thuận lợi, không có xuất hiện cái gì không ổn. Nội tâm Liệt Nguyên thả lỏng nhưng ánh mắt nóng bỏng, hắn hít sâu một hơi sau đó hơi dùng sức rút ra. Nương theo âm thanh là răng nanh rút ra ngoài, rút ra chậm rãi, răng nanh ma sát với da thịt của thây khô phát ra âm thanh “Sàn sạt rất nhỏ, vào lúc âm thanh này biến mất, răng nanh cũng ra khỏi ngực của thây khô, đó là lỗ thủng trong suốt, có thể nhìn thấy rõ ràng, có thể nhìn thấy huyết nhục khô quát và cột đá phía sau.

Trước mắt Liệt Nguyên chỉ chú ý tới răng nanh trong tay mình, nó dài gần hai thước, mũi nhọn uốn cong lên một chút, ánh mắt nhìn liền có cảm giác hoàn mỹ, một tầng máu tươi hội tụ trên răng nanh tạo thành hoa văn xinh đẹp, khí tức cường hãn. Chính thức cầm răng nanh trong tay mới biết được nó cường đại tới mức nào, Liệt Nguyên không biết răng nanh xuất phát từ vật gì nhưng nội tâm của hắn có dự cảm, cho dù là tu sĩ Sáng Thế chí cường bị răng nanh đâm trúng cũng khó thoát khỏi cái chết, thậm chí còn tạo thành uy hiếp với tu sĩ Đạp Thiên cảnh!

Loại uy năng này vô cùng khủng bố.

Trên mặt Liệt Nguyên mang theo điên cuồng, vào lúc này dị biến sinh ra, thây khô trên cột đá đột nhiên mở mắt ra, trong hốc mắt là đôi mắt khô quắt nhưng chưa từng biến mất, ánh mắt đục ngầu mang theo bạo ngược và lạnh lùng. Sắc mặt Liệt Nguyên đại biến, chân của hắn dùng sức lui về phía sau nhưng đã muộn!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...