Đạo (Dịch) – Chương 2600

Tiêu Thần lắc đầu, hắn không thể nói rõ toàn bộ với Liệt Nguyên, bởi vì có nguyên thần cho nên hắn cảm ứng động tĩnh phạm vi lớn, không chỉ không có gặp đơn giản như vậy, mà là con đường đi tới phía trước, nguyên thần của cảm thụ tất cả thần miếu hủy diệt giả đều biến mất không thấy tung tích. Chỉ sợ chuyện này không đơn giản như thế.

- Cuối cùng ta có cảm giác không đúng, kế tiếp chúng ta vẫn phải cẩn thận hơn mới được.

Sắc mặt của hắn ngưng trọng, chỉ có thể dùng phương thức này nhắc nhở.

Liệt Nguyên nghiêm túc gật đầu, Tiêu Thần trịnh trọng như thế làm nội tâm hắn không nhịn được nói thầm, dù sao cẩn thận một ít sẽ không sai, ở trong nơi như thần miếu này phải cẩn thận là không thừa.

Sau khi dừng lại ngắn ngủi hai người tiếp tục đi tới, lại trôi qua một ngày nhưng không gặp phải bất cứ thần miếu hủy diệt giả nào khác, sắc mặt Tiêu Thần càng ngày càng ngưng trọng, nội tâm của hắn dần dần sinh ra cảm giác không ổn, hiển nhiên Liệt Nguyên cũng đã ý thức được điểm này, sắc mặt dần dần trở nên âm trầm.

Đúng vào lúc này có khí tức làm người ta kinh hãi hàng lâm, nó bao phủ tâm thần hai người. Thân thể Tiêu Thần cùng Liệt Nguyên cứng đờ, sắc mặt hai người biến thành tái nhợt, cảm giác đáng sợ kia duy trì trong vài giây và biến mất. Hai người quay đầu nhìn nhau, trong mắt mang theo sợ hãi khó giấu! Vừa rồi đối diện với khí tức đáng sợ như thế, hiển nhiên không phải hư ảo, nó thật sự có thật và bao phủ bọn họ. Sắc mặt hai người cực kỳ không tốt, ánh mắt dò xét chung quanh, hiển nhiên tâm niệm trong đầu thay đổi thật nhanh.

- Tiêu Thần đạo hữu...

Liệt Nguyên muốn nói lại thôi.

Tiêu Thần cũng hiểu ý của hắn, chậm rãi lắc đầu, thấp giọng nói:

- Mặc kệ xảy ra chuyện gì, có thể làm chúng ta sinh ra báo động tuyệt đối không phải lương thiện. Ta nghĩ chúng ta mau chóng tìm biện pháp rời khỏi nơi đây, nếu không tình hình sẽ không ổn.

Liệt Nguyên gật đầu, hiển nhiên hắn cũng đồng ý với cái nhìn của Tiêu Thần.

Hai người tiếp tục tiến lên phía trước, tốc độ cũng tăng lên không ít. Phát sinh chuyện vừa rồi làm hai người không còn muốn nói chuyện gì nữa, hào khí dần dần trở nên ngưng trọng. Thần miếu thủ hộ giả quỷ dị đột nhiên hàng lâm làm hai người kinh sợ, lúc này sợ rằng có liên hệ không biết. Đúng như Tiêu Thần nói, chuyện quan trọng hiện tại là rời khỏi nơi này, tiếp tục trì hoãn thì tình hình sẽ phát triển tới mức không cách nào đoán trước.

Bá!

Bá!

Cầu vồng lóe lên, thân ảnh hai người đi xa.

Trong lúc tiến lên phía trước, thân ảnh Tiêu Thần dừng lại, quay đầu nhìn thông đạo hơi nghiêng, hắn cau mày nhìn nơi này, trong thông đạo xa xa hắn cảm ứng có khí tức chấn động quỷ dị vô cùng ảm đạm, như ẩn như hiện. Nếu không phải hắn vẫn cẩn thận tìm kiếm con đường rời đi, sợ rằng hắn không có phát hiện ra chấn động này.

- Tiêu Thần đạo hữu, ngươi có phát hiện gì không?

Liệt Nguyên thấp giọng nói.

Tiêu Thần nói:

- Hiện tại không có phát hiện, nguyên thần của ta ẩn ẩn cảm ứng có khí tức chấn động đang hướng về phía chúng ta.

Nói xong hắn dẫn đầu cải biến phương hướng, lúc này lập tức đi vào trong thông đạo.

Một lúc sau tầm mắt rộng rãi, loại chuyện này bọn họ trai qua vô số lần, tự nhiên không vì thế mà vui mừng. Khí tức chấn động mơ hồ truyền ra từ nơi này, khí tới gần khí tức vẫn cực yếu rất khó bị phát giác. Hiển nhiên Liệt Nguyên cũng bắt được một tia chấn động này, ánh mắt của hắn nhìn sang người Tiêu Thần và mang theo kiêng kị thật sâu. Vào lúc đi vào hang đá hắn có thể phát giác được chấn động ở nơi này, mà Tiêu Thần ở cách rất xa đã phát hiện ra, chênh lệch giữa cả hai không phải chỉ kém nhau một hai lần.

Ở bên ngoài hang đá, Tiêu Thần, Liệt Nguyên trước sau dừng dừng chân nhìn về phía trước, vừa rồi cất bước đi vào trong này bởi vì cảm ứng được khí tức tối nghĩa làm hai người kiêng kị, hai người biểu hiện cẩn thận, cũng đã làm tốt chuẩn bị ứng phó. Nhưng sau một khắc bọn họ nhìn rõ tình hình trong hang đá, thân thể của bọn họ cứng đờ, đồng tử co rút lại khó dấu khiếp sợ! Cả hang đá đã thừa nhận lực lượng hủy diệt cực kỳ khủng bố, hang đá bị ăn món từng mảng lớn và nứt ra. Từ dấu vết tổn hại tràn ngập khí tức tuế nguyệt lưu chuyển, hiển nhiên nó đã tồn tại từ cách đây rất lâu rồi. Kinh người một điểm là, ở giữa hang đá có một cột đá mọc lên, một thân ảnh bị răng nanh đỏ tươi xuyên thấu qua trái tim đóng đinh lên cột đá. Cột đá, mặt đất, đều nhiễm huyết dịch đã khô cạn, máu tươi đỏ sậm nhưng hơi xám, hiển nhiên trước khi thây khô chết đi đã thừa nhận tra tấn thống khổ không thuộc về mình.

Sau khi tiến vào trong thần miếu, hai người Tiêu Thần, Liệt Nguyên đã biết rõ hang đá cực kỳ cứng rắn tới kinh người, cho dù hủy diệt cũng sẽ khôi phục, bên trong hang đá này, hiển nhiên vách tường thừa nhận lực lượng khủng bố tới cực điểm, tạo thành tổn thương không thể chữa trị, có thể làm được điểm này phải có lực lượng khủng bố, tất nhiên đã vượt xa tưởng tượng của bọn họ!

Lúc này hai người chú ý tới thây khô, nói cho đúng là chú ý tới răng nanh đỏ rực cắm vào tim của thây khô. Thây khô đã chết đi không biết bao nhiêu năm tháng, cả thân thể sớm đã khô quắt nhưng chẳng biết tại sao không hủ hóa, trên xương cốt bao phủ một tầng da mỏng có màu xám trắng, nó chẳng khác gì cỏ dại trên hoang nguyên rét lạnh, nhìn vào nó làm người ta sợ hãi.

Huyết nhục tại lồng ngực của hắn bị răng nanh cưỡng ép xé rách xuyên thấu trái tim, xuyên thủng về phía sau, lại đâm vào trong cột đá. Răng nanh này đã tồn tại không biết bao nhiêu năm tháng, hôm nay nó vẫn có tơ màu nhàn nhạt giống như huyết thủy thuần túy tinh tế đánh bóng mà thành. Trên đó có một tia khí tức tối nghĩa phát ra từ răng nanh này.

Tiêu Thần im miệng không nói, ánh mắt của hắn nhìn sang, hắn xác định răng nanh này là bảo vật khó lường, khoảng cách gần đứng ở chỗ này và cẩn thận cảm ứng, có thể làm tâm thần của hắn đông cứng sinh ra cảm giác sợ hãi, dường như sau một khắc răng nanh này đâm xuyên qua ngực hắn, cũng đóng đinh hắn vào cột đá cùng thừa nhận thống khổ mới chết đi. Răng nanh này là một kiện bảo vật, một kiện bảo vật cực kỳ trân quý!

Hắn có thể cảm ứng được răng nanh bất phàm, Liệt Nguyên cũng có thể phát giác, tuy lão quái cực lực bảo trì bình tĩnh nhưng sâu trong mắt lại mang theo nóng bỏng và tham lam, từ đó ghi rõ suy nghĩ trong nội tâm của hắn lên mặt.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...