Đạo (Dịch) – Chương 2593

Dọc theo con đường bên trái là thông đạo rất dài, nó vô cùng yên tĩnh, bên tai chỉ còn lại tiếng bước chân của bọn họ vọng tới, trong hoàn cảnh yên tĩnh thậm chí tịch mịch này lại chỉ nghe tiếng bước chân vang lên bên tai càng làm bọn họ cảm thấy chói tai, làm tâm thần mọi người căng cứng dần dần sinh ra cảm giác lạnh cả người. Cho nên khi nghe âm thanh của thông đạo vọng tới, bọn hắn không có cảm thấy khẩn trương, nội tâm ngược lại thở ra một hơi, vào lúc bọn họ phát hiện nơi phát ra âm thanh này, sắc mặt bọn họ biến thành khẩn trương.

Đây là tu sĩ, nói cho đúng hơn là nữ tu si của nhiều năm trước, nhưng hôm nay biến thành quái vật người không ra người, quỷ không ra quỷ, thân thể có lồi có lõm như cũ, quần áo tổn hại, thân thể mềm mại uyển chuyển lộ ra, trên huyết nhục của nàng lại sinh ra tầng tầng vẩy rắn màu đen, nó sinh ra hào quang kim loại sáng bóng. Chỉ có một tấc huyết nhục trên cổ mới có màu da sáng bóng, cũng chứng tỏ cách đây thật lâu đây là một nữ tu xinh đẹp mê người. Nếu toàn thân đều là lân giáp có lẽ sẽ có mỹ cảm khác nhưng đầu lâu của nàng là đầu rắn dẹp, đôi mắt dài hẹp sinh ra hàn quang lãnh khốc, cái lưỡi rắn thật dài thỉnh thoảng đưa ra khỏi miệng rắn, cái lưỡi đỏ như máu.

Đầu rắn thân người lại sinh lân giáp, đôi mắt dài hẹp nhìn lên người tu sĩ, ánh mắt dò xét thân thể Thần Cơ tử cùng Tội Ác Quân Chủ, hiển nhiên cảm giác hai người cường đại nhưng không có nghĩa nàng sẽ rút đi, dừng lại trong thần miếu lâu nhưng nàng không có cảm giác đói khát nhưng lại vô cùng hoài niệm hương vị huyết nhục thơm ngon, cho nên nàng lập tức ra tay! Miệng rắn mở ra, ngay sau đó một tầng sương xám bay ra ngoài và khuếch tán dọc theo thông đạo. Không biết sương mù xám là gì, tốc độ lan tràn của nó kinh người, căn bản không cho bọn họ thời gian phản ứng, lúc này sương mù xám đã bao phủ bọn họ.

- Cẩn thận, sương mù có độc!

Thần Cơ tử quát lớn, ý niệm khẽ động và một ánh huỳnh quang sinh ra ngăn cản sương xám bên ngoài. hai người Tội Ác Quân Chủ, Liệt Nguyên không dám khinh thường, dù sao nơi này cũng là thần miếu, mặc dù tu vi bọn họ cường đại cũng phải bảo trì cẩn thận và phòng bị, nếu không cẩn thận có khả năng lâm vào cảnh vạn kiếp bất phục ngay tại đây.

Sắc mặt Tiêu Thần không thay đổi, hắn chỉ sử dụng một tầng bảo hộ nhưng trong lòng cũng không quá sợ hãi. Khí lực cường đại, huyết nhục màu vàng cho nên hắn không sợ đại đa số kịch độc trên thế gian, mặc dù thân thể không thể chống lại cũng còn có kim ấn trong nguyên thần. Trên đời này không có độc tố mà kim ấn không thể giải, mặc dù có thì trước mắt hắn cũng không gặp được, cũng không tin độc của xà nữ có thể làm hắn bị tổn thương.

Bọn họ hoặc có tu vi cường đại hoặc có chỗ dựa cho nên không sợ chất độc màu xám, bốn tên tu sĩ Sáng Thế đỉnh phong đi theo lại không có vận khí như thế. Bọn họ có thể trở thành cường giả thanh danh hiển hách trong tội ác tinh vực hoặc là đại thiên giới, thậm chí có thể khai cương toái thổ hùng cứ một quốc gia.

Nơi này là viễn cổ thần miếu, là một trong những nơi cường đại và kinh khủng nhất thế gian, cho nên tu vi của bọn họ không đủ bảo hộ tính mạng. Bọn họ kêu gào thảm thiết nhưng không có ai ra tay trợ giúp bọn họ, cũng không phải là không thể mà là vô dụng. Trước khi những tu sĩ này tiến vào thần miếu cũng đã bị đánh lạc ấn pháo hôi, là tồn tại nhất định phải hi sinh, mặc dù cứu được nhất thời nhưng không cách nào bảo hộ bọn họ, sớm muộn gì cũng phải chết, nếu như thế không bằng chết sớm tốt hơn.

Tiếng gió vang lên bên tai, đột nhiên nội tâm Tiêu Thần sinh ra cảm giác lạnh khắp người, hắn không do dự đánh ra một quyền về phía trước, lực lượng Hỗn Độn giới bộc phát ngay lập tức, thân ảnh tiến vào phạm vi này trì trệ, tuy chỉ dừng lại ngay lập tức nhưng đủ rồi. Nắm đấm thuận lợi đánh vào lân giáp cứng rắn nhưng lạnh buốt, dường như đánh vào thân rắn chân chính. Ngay sau đó là tiếng gào thét thê lương vang lên, xà nữ bị Tiêu Thần đánh lui.

Sương mù xám xuất hiện nhanh nhưng biến mất cũng nhanh, chỉ vài giây ngắn ngủi đã khôi phục như cũ, thân ảnh xà nữ biến mất không thấy gì nữa, trên mặt đất chỉ còn lại vài khối lân giáp, từ đó chứng minh sự tồn tại của nàng, thậm chí cũng chứng minh nàng vừa đánh lén. Ánh mắt Tiêu Thần nhìn sang hai lão quái Thần Cơ tử, Tội Ác Quân Chủ, vẻ mặt của bọn họ bình tĩnh nhưng trong lòng thì cười lạnh. Vừa rồi xà nữ đánh lén, với tu vi của hai lão quái này hiển nhiên có phát giác, thậm chí có thể đánh lui nàng trước khi nàng kịp đánh lén nhưng sự tình kết quả bọn họ lựa chọn im lặng, thờ ơ lạnh nhạt nhìn nàng đánh lén. Nếu như tu vi Tiêu Thần hơi yếu, Hỗn Độn giới không cách nào trấn áp xà nữ thì hiện tại đã lâm vào bất trắc, hiển nhiên những lão quái muốn mượn đao giết người, tâm này đáng tru.

Vẻ mặt Thần Cơ tử bình thản, ánh mắt nhìn sang người bốn tên tu sĩ chết đi, thân thể của bọn họ có từng mụn nước màu đỏ nổi lên, hiển nhiên trúng kịch độc, hắn thản nhiên nói:

- Chúng ta đi thôi, tiếp tục tiến lên.

Từ đầu tới cuối vẻ mặt Tội Ác Quân Chủ không có chút biến hóa, hắn theo sát phía sau tiến lên phía trước.

Khóe miệng Liệt Nguyên nở nụ cười khổ, hắn nhìn rõ tao ngộ của Tiêu Thần và có cảm giác một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ, hôm nay đối phó là Tiêu Thần, khó tránh sẽ có lúc sinh ra sát ý với hắn. Mà hắn cười khổ cũng làm Tiêu Thần chú ý, từ đó càng có ý liên thủ với hắn.

Tiêu Thần khẽ gật đầu với hắn, hai người cất bước đi lên phía trước.

Ngay sau khi đám người Tiêu Thần rời đi không lâu, xà nữ lại xuất hiện lần nữa, trên đầu rắn có dấu quyền, mấy mảnh lân giáp vỡ vụn tróc ra, phía dưới lân giáp vỡ vụn có máu tươi chảy dài. Ánh mắt nàng nhìn hướng đám người Tiêu Thần rời đi, trong ánh mắt dài hẹp mang theo thần thái oán độc. Nàng nhanh chóng cúi đầu xuống, phất tay sinh ra một đám gió đen cuốn lấy thi thể bốn tên tu sĩ.

...

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...