Đạo (Dịch) – Chương 2594

Đi tới ba ngã rẽ, sắc mặt đám người Thần Cơ tử, Tội Ác Quân Chủ, Tiêu Thần cùng Liệt Nguyên biến thành khó coi, lúc trước đã gặp hai ngã rẽ, từ đó nội tâm của bọn họ sinh ra cảm giác không ổn, quả nhiên hiện tại dự cảm đã được nghiệm chứng. Ba lối rẽ chỉ có một con đường tiếp tục tiến lên, hai con đường khác không biết đi tới nơi nào. Làm bọn họ bất đắc dĩ là có thể nhìn thấy lối rẽ khác trong con đường sẽ chọn. Nói cách khác nói không chừng con đường này sẽ tiếp tục phân nhánh, con đường sai lầm không ngừng phân liệt, số lượng lối rẽ càng ngày càng nhiều, có thể sẽ đạt tới số lượng cực kỳ khủng bố. Nếu muốn từ số lượng lối rẽ khổng lồ như thế tìm được con đường đi chủ điện không thể nghi ngờ là chuyện cực kỳ khó khăn, hoặc có thể nói gần như bằng không.

- Chuyện này có phần không đúng, hiện tại chúng ta trên đường đi tới chủ điện thần miếu hay đang ở trong chủ điện?

Vẻ mặt Tội Ác Quân Chủ khó coi, thần miếu gần như hóa thành mê cung, hắn có tu vi cường đại cũng không có đất dụng võ, nếu không tìm được đường ra, phải chăng ý nghĩa từ nay về sau sẽ bị vây khốn ở nơi này không được thoát thân. Nghĩ đến khả năng này làm sắc mặt lão quái biến thành âm trầm, nếu chuyện này như hắn suy nghĩ, ba người Thần Cơ tử, Tiêu Thần, Liệt Nguyên không có lý do gì lại bỏ sót, lúc này không ai lên tiếng, hào khí biến thành quỷ dị.

Trong lúc trầm mặc như vậy, Thần Cơ tử đã lên tiếng đánh vỡ, hắn chậm rãi nói:

- Chúng ta không thể lưu lại nơi này, chỉ có không ngừng lục lọi mới tìm được con đường rời đi, nếu không chỉ có thể bị vây ở nơi này.

Lão quái nói chuyện không có thâm ý gì, hiện tại mấu chốt phải lựa chọn chính xác. Nếu hãm sâu vào mê cung sẽ không có chút cơ hội thoát thân, chỉ có thể gửi gắm vào vận khí của mình và không ngừng thăm dò mới có thể tìm được con đường rời đi.

Sau khi im lặng một lúc, đề nghị này được trực tiếp thông qua, nếu không biết đi con đường nào thì cứ đi thẳng, sau khi lựa chọn đơn giản liền trực tiếp rời đi. Trong lúc tiến lên phía trước nội tâm bọn họ biến thành ngưng trọng, cũng không ai lên tiếng nói gì, trong không khí tràn ngập khí tức ngưng trọng, cũng may lần này không qua baoa lâu, thông đạo trong tầm mắt trở nên thoáng đạt. Nội tâm mọi người chấn động, chẳng lẽ đánh bậy đánh bạ ngược lại xâm nhập vào trong chủ điện? Mặc dù là Tội Ác Quân Chủ lạnh lùng cũng sinh ra vài phần vui sướng. Tốc độ bốn người không ngừng tăng lên nhưng sự thật nhanh chóng chứng minh vui sướng này không được lâu.

Đột nhiên khoáng đạt là có hang động cực lớn, nó lớn chừng trăm dặm, ánh mắt nhìn thấy sáu hang đá ở ngay phía trước, bọn họ chỉ có đi vào một thông đạo trong đó. Sau khi thấy tình hình hang đá, một tia hi vọng trong lòng mọi người biến mất. Cũng may bốn người đều là thế hệ tu vi thâm hậu, tâm tình vô cùng kiên định, tuy có thất vọng nhưng không thể dao động suy nghĩ trong lòng của bọn họ. Nếu là mê cung thì sẽ có đường ra, chỉ cần tìm được đường ra, mặc kệ nó che dấu bao sâu, nhẫn nại đi tìm cũng sẽ tìm được mà thôi.

Đúng vào lúc này Tiêu Thần hơi cúi đầu, hắn nhíu mày suy nghĩ. Hai giây sau sắc mặt Thần Cơ tử, Tội Ác Quân Chủ biến hóa, bỗng nhiên quay đầu nhìn chằm chằm vào môt thông đạo trong đó, trong bốn người kẻ phát hiện không ổn cuối cùng chính là Liệt Nguyên.

Ba!

Ba!

...

Trên mặt đất có tiếng bước chân vang lên, âm thanh nặng nhẹ và mất trật tự chứng minh người đến hẳn không phải một người. Suy nghĩ của bọn họ được nghêệm chứng nhanh chóng, năm đạo thân ảnh xuất hiện trong tầm mắt. Trong đó có xà nữ lân giáp màu đen quen thuộc, sau khi nàng đi vào hang đá liền nhìn chằm chằm vào Tiêu Thần, ánh mắt âm lãnh như băng tiễn, hận không lập tức cắn xé huyết nhục của hắn.

Bên cạnh nàng có bốn tên nam tử, hai tên trong đó bộ dạng nửa người nửa thú, một người là sói, một người là báo, tình hình hóa thú của bọn chúng kém hơn xà nữ, bởi vì trừ cái đầu thú ra, thân hình đã không khác gì người thường. Hai tên nam tử đi trước dáng người khôi ngô, mặt ngoài nhìn không khác gì người thường. Tình huống hóa thú bao nhiêu đại biểu thực lực của chúng mạnh yếu thế nào, xà nữ yếu nhất, nam tử đầu sói kế tiếp, đầu báo thứ hai, hai tên nam tử nửa người nửa thú là mạnh nhất.

Ánh mắt năm con yêu vật lạnh lùng mang theo sát cơ, hiển nhiên lai giả bất thiện.

- Kẻ khinh nhờn xâm nhập thần miếu đều phải chết!

Hai tên nam tử cường tráng lên tiếng, cơ bắp to lớn, bàn tay vừa thô vừa to, lời nói của hắn bình tĩnh nhưng lại giống dã thú gào thét, trong lời nói của hắn sinh ra hàn ý đáng sợ. Khí tức cường hãn mà lãnh khốc phá thể mà ra, nó như đao phong cuốn tới làm cho lòng người cảm thấy nghiêm túc, tiếp theo sinh ra sợ hãi vô tận.

Gương mặt Tội Ác Quân Chủ ngưng trọng, trong mắt của hắn sinh ra thần quang chói mắt, hắn nói:

- Bổn tọa không ngờ trong thần miếu trong thần miếu vẫn còn có thần miếu kẻ hủy diệt biết nói chuyện, nếu như bắt các ngươi là có thể biết được thông đạo đi thông chủ điện ở đâu! Nếu như vậy các ngươi đừng mơ tưởng rời đi.

Thần Cơ tử cũng không lên tiếng, hắn bước tới một bước, ngay sau đó uy áp Đạp Thiên cảnh bộc phát cho thấy thái độ của hắn. Đối mặt mê cung đầy hiểm cảnh, bất cứ cái gì có thể trợ giúp bản thân thoát khốn đều phải bắt lấy.

- Sát!

Một tên nam tử cường tráng quát lớn, giọng nói của hắn như hổ gào thét, tự nhiên có chứa uy áp của vương giả, trong lúc gào to đã sinh ra sát khí lạnh như băng, đại chiến lập tức bộc phát! Song phương từ lúc bắt đầu đã đứng ở mặt đối lập, mâu thuẫn không thể điều hòa, chém giết là lựa chọn duy nhất của hai bên hiện tại. Nếu như thế cũng không cần thiết phải trì hoãn thời gian làm gì. Người thắng còn sống, kẻ yếu chết đi!

Trong lúc gào thét, nam tử kia bước tới một bước, thân ảnh lao nhanh về phía Tội Ác Quân Chủ, mi tâm của hắn sinh ra hào quang óng ánh và lộ ra chữ “Vương như ẩn như hiện, cuối ngón tay của hắn chính là lợi trảo vô cùng sắc bén, hắn xé mạnh một cái chính là năm đạo trảo phong sắc bén, cùng lúc đó nam tử còn lạo lao tới.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...