Tiêu Thần ở phía sau nhìn bóng lưng hai lão quái, hiển nhiên Thần Cơ tử nắm giữ một ít tư liệu của thần miếu nhưng hắn hoàn toàn nắm trong tay, cũng không có ý chai xẻ với kẻ khác. Tội Ác Quân Chủ cũng khám phá điểm này, trong nội tâm nhất định bất mãn. Hiện tại hai bên nhìn như bình thản nhưng đến thời cơ thích hợp thì bất mãn tích lũy tới điểm giới hạn sẽ bộc phát. Mà hai lão bất tử bất hòa lại có lợi cho hắn, bởi như vậy hắn có cơ hội hành sự theo hoàn cảnh.
Trong lúc tiếp tục tiến lên, lại qua một lát thông đạo phía trước xuất hiện thay đổi, một chỗ rẽ nằm trong tầm mắt.
Một phương bên trái, một phương bên phải.
Thần Cơ tử dừng bước đầu tiên, hắn cau mày nhìn phía trước, hắn nhìn hai lối rẽ suốt nửa ngày, cuối cùng hắn phát ra tiếng thở dài, lắc đầu không nói. Mặc dù hắn không nói lời nào nhưng phương thức này nói với người khác biết lựa chọn thế nào thì hắn không có ý kiến.
Tội Ác Quân Chủ đứng bên cạnh, hắn liếc xéo nhìn gương mặt Thần Cơ tử, nhìn thấy bộ dạng bất đắc dĩ của hắn thì cảm thấy có dối trá, hắn thật muốn vươn tay xé rách cái gương mặt giả nhân giả nghĩa kia, cũng muốn biết nội tâm hắn đang nghĩ gì.
Nhưng sự thật chứng minh những chuyện này chỉ nằm trong suy nghĩ của hắn mà thôi, hiện tại là thời khắc mấu chốt cho nên hắn không muốn xé rách da mặt vớiThần Cơ tử. Chẳng qua hiện nay đã có lối rẽ, dù thế nào cũng phải lựa chọn. Hai con đường, một đầu có khả năng thông tới chủ điện, một cái có khả năng liên kết với thâm uyên tử vong, hoặc có lẽ cả hai cái cùng đi tới một nơi... Nhưng mấu chốt ở chỗ hiện tại nhất định phải lựa chọn. Bởi vì chuyện thần miếu rất quan trọng với hắn phải thận trọng, là trái hay phải đều không quan trọng, bởi vì không ai nói trước phía trước có cái gì.
- Thần Cơ tử đạo hữu không biết sẽ chọn con đường nào, hai người các ngươi chọn con đường nào?
Tội Ác Quân Chủ lên tiếng, tuy hắn nói chuyện bình tĩnh nhưng lọt vào tai của người khác lại mang theo đùa cợt không chút che giấu. Hắn không quay đầu lại nhưng ý nghĩa của nó cực kỳ rõ ràng.
Liệt Nguyên ngẩng đầu lên, sắc mặt hắn ngưng trọng nhưng ngưng trọng cũng không có chút tác dụng gì, bởi vì hắn không biết nên lựa chọn thế nào, hơn nữa trong loại tình huống này, nhất là trước mặt Thần Cơ tử và Tội Ác Quân Chủ thì hắn cảm giác mình tốt nhất nên im lặng thì hơn, từ đó tránh có chuyện ngoài ý muốn sinh ra, cho nên hắn dứt khoát lắc đầu, hắn thật không dám nói nhiều một câu vì sợ chọc phiền toái.
Ánh mắt Tội Ác Quân Chủ nhìn sang người của hắn, trong mắt mang theo trào phúng nhàn nhạt, thầm nghĩ khó trách trước đây thật lâu ngươi có thể cùng nổi danh với bổn tọa và Thần Cơ tử nhưng hôm nay ha người chúng ta đều đạt tới Đạp Thiên cảnh, mà ngươi vẫn dậm chân tại chỗ như vậy, với tính tình nhu nhược không đảm đương như thế, đời này còn muốn tiến lên được hay sao? Liệt Nguyên phát giác ánh mắt đùa cợt của lão quái nhưng trên mặt hắn chưa từng lộ ra chút dị sắc nào, hắn hơi cúi đầu, bộ dạng phong khinh vân đạm việc không liên quan tới mình.
Mặc kệ trong lòng của hắn có thật bình tĩnh như vẻ nòoài hay không, ít nhất biểu hiện ra công phu dưỡng khí khó lường.
Tiêu Thần không để ý đến hao khí giữa hai người, hắn thoáng trầm mặc sau đó cười nói:
- Thần Cơ tử đại nhân đã nắm giữ một ít tư liệu thần miếu trong tay, hắn là người có quyền uy lựa chọn nhất, trước kia lựa chọn đột phá tả điện của thần miếu, tuy tổn thương không nhẹ nhưng cuối cùng chứng minh Thần Cơ tử đại nhân sớm có chuẩn bị, ngay cả bảo vật động phủ đẳng cấp cao nhất của Thần Cơ tông cũng mang theo trong người, dẫn dắt chúng ta thuận lợi đến nơi này. Ta nghĩ hiện tại nên do Thần Cơ tử đại nhân lựa chọn mới là tốt nhất.
- Tiêu Thần đạo hữu nói không sai, vãn bối hoàn toàn đồng ý.
Không biết có phải bị Tội Ác Quân Chủ kích thích hay không, Liệt Nguyên vội vàng mở miệng, hắn sớm cho thấy thái độ của mình.
Tội Ác Quân Chủ cau mày, ánh mắt của hắn nhìn sang người Tiêu Thần và nói:
- Bổn tọa không có dị nghị gì, nếu là mục đích chung, như vậy lần này mời Thần Cơ tử đạo hữu ra tay, cũng chọn con đường chúng ta tiến lên.
Cái gọi là mục đích chung chính là chỉ người có quyền lên tiếng ở nơi này, còn có bốn gã tu sĩ ở chỗ này nhưng không có ai quan tâm cảm thụ của bọn họ. Có lẽ chính bọn họ cũng biết rõ, lúc mới bắt đầu tiến vào thần miếu chính là sai lầm, cho dù bọn họ hiện tại không chết thì về sau cũng sẽ vẫn lạc, cho nên bọn họ cúi đầu xuống, sắc mặt hôi bại.
Ánh mắt Thần Cơ tử hiện tại xuất hiện một tia lãnh ý, hắn có thể cảm ứng được ba người Tội Ác Quân Chủ, Tiêu Thần, Liệt Nguyên đã bắt đầu tỏ vẻ bất mãn với hắn, mà loại bất mãn này bắt nguồn từ việc hắn che giấu và độc hưởng tin tức. Nhưng nghĩ đến sau đó không lâu sẽ xảy ra chuyện gì, hắn không muốn tự nhiên đâm ngang sinh ra chuyện khác, trên mặt của hắn không xuất hiện một tia cảm xúc gì, khẽ gật đầu, nói:
- Nếu như các vị có lòng tin vào bổn tông như vậy, bổn tông liền không khách khí. Lúc chọn tả hữu hai điện chúng ta chọn tả điện, hiện tại chọn bên trái lần nữa thì thế nào?
Đề nghị tự nhiên đạt được thông qua, Thần Cơ tử dẫn đầu cất bước tiến lên, trong mắt Tội Ác Quân Chủ sinh ra dị sắc, hắn cũng tiến bước theo sau lão quái, hai bên đã giữ khoảng cách nhất định nhưng lại là khoảng cách có hạn, có thể bảo đảm khi có tình huống ngoài ý muốn sẽ theo sát thân ảnh Thần Cơ tử, không đến mức ngoài ý muốn nổi liền không thể thoát thân.
Biểu hiện của lão quái cũng lọt vào mắt hai người Tiêu Thần cùng Liệt Nguyên nhưng bọn họ không theo sát dối phương, ngược lại tận lực rớt lại phía sau vài bước, cũng kéo giãn khoảng cách với hai lão quái. Tội Ác Quân Chủ dám can đảm không để ý tới Thần Cơ tử đang tức giận mà theo sau hắn là vì hắn có tu vi cường đại, tận lực bỏ qua lửa giận trong lòng Thần Cơ tử, hai người bọn họ không có dũng khí và tư cách này, đành phải tự giác về phía sau hai bước, bằng không một khi vượt qua giới hạn sẽ chết không chỗ chôn.
Đoàn người tiếp tục tiến lên.
Bình luận