Vào lúc cấm chế rơi vào lỗ thủng, trong gạch đá có một tia khí tức màu vàng câấn động bộc phát! Một quyền vô hình bỗng nhiên xuất hiện đánh thẳng vào tu sĩ bố trí cấm chế! Quyền ý trải qua vô số năm tháng vẫn lưu lại, mọi người có cảm giác như bị đỉnh núi áp xuống, hoàn toàn không thể sinh ra ý niệm ngăn cản.
Sắc mặt Thần Cơ tử biến hóa, hắn phất tay áo và ngưng tụ lực lượng to lớn trong hư không muốn ngăn cản quyền ý. Qua một giây lực lượng này bị quyền ý vô hình đánh nát, không dừng lại chút nào, nó giắng thẳng vào tu sĩ Thần Cơ tông đang sinh ra ánh mắt tuyệt vọng.
Trong tiếng trầm đục vang lên, tu sĩ Thần Cơ tông bị đánh thành thịt nát, mặt đất chấn động và lạc ấn dấu quyền ấn lên sàn nhà.
Thần Cơ tử hừ nhẹ một tiếng, sắc mặt của hắn cực kỳ khó coi, sắc mặt Tội Ác Quân Chủ cũng có biến hóa, ánh mắt của hắn mang theo kiêng kị, năm đó người lực đánh nát một góc thần miếu có tu vi như thế nào, tàn lưu một tia quyền ý đã cường đại như thế
Vào lúc này sắc mặt hai người biến hóa, ánh mắt nhìn lên người tu sĩ Thần Cơ tông bị đánh chết, máu của hắn chảy ra thẩm thấu vào trong nền đất.
Trong lòng đất có âm thanh sạt sạt vang lên, tiếng nổ càng ngày càng làm mặc đất rung đông lắc lư liên tiếp.
Ba!
Đột nhiên mặt đất rung động và nghiền nát, một cốt trảo vươn ra khỏi lòng đất và dùng sức đè mặt đất, nó chậm rãi đứng lên, lúc này đầu lâu thiếu con mắt xuất hiện, nó há miệng gào thét, toàn thân sinh ra khí tức hung tàn táo bạo.
Chiến đấu bộc phát không báo trước, chưa từng cho tu sĩ tiến vào có thời gian phản ứng, quái vật khô lâu xuất hiện từ mặt đất vùng lên, tốc độ nhanh như bôn lôi, hoàn toàn đối lập với dáng vẻ to lớn nhìn như chậm chạp của nó.
Phốc! Đôi tay bằng xương trắng hóa một đám hào quang màu đen đâm thẳng vào người tu sĩ tán tu.
Oanh!
Có thể tham gia hành trình tiến vào thần miếu không có kẻ nào là người tầm thường, tán tu bị tập kích quát lớn, hắn bước lên phía trước một bước vung tay đánh ra một chưởng. Không gian chấn động và hư ảnh chưởng ấn xuất hiện.
Oanh!
Một chưởng của tán tu đánh quái vật rơi xuống mặt đất.
Quái vật khô héo bị đánh lui nhưng không có nghĩa chiến đấu sẽ chấm dứt, lúc này lại có công kích như triều dâng xuất hiện.
Ba!
Ba!
...
Đây là âm thanh mặt đất vỡ vụn nhanh chóng, nó vang lên liên tiếp như bước lên cành khô, lọt vào tai mọi người lại biến thành âm thanh kỳ quái đáng sợ, nội tâm rung động và sinh ra sợ hãi khó hiểu.
Từng con quái vật khô héo xuất hiện trên mặt đất, chúng gầm lên và lao thẳng vào những tu sĩ tiến vào trong thần miếu.
Ba phương tu sĩ liên tục ra tay đánh lui đám quái vật xuất hiện, cuối cùng chỉ có thể đánh lui chúng mà thôi, những quái vật này không có bị thương, ngã xuống đất lại đứng lên thật nhanh, ngay sau đó chúng lại cuồng bạo tiến lên lần nữa, trong mắt bắn ra hào quang bạo ngược hung tàn.
- Hộ vệ thần miếu! Là hộ vệ thần miếu!
- Hộ vệ thần miếu đạt được lực lượng thần miếu che chở nên rất khó chém giết bọn chúng! Tội Ác Quân Chủ đạo hữu, thỉnh cùng bổn tông tiến lên mở đường, Liệt Nguyên đạo hữu, thỉnh ngươi bọc hậu ngăn cản!
Nói xong Thần Cơ tử, Tội Ác Quân Chủ đồng thời tiến lên một bước, hắn vung chưởng tấn công phía trước, một kích đánh bay rất nhiều hộ vệ thần miếu, thân thể chưa rơi xuống nhưng trực tiếp sụp đổ và hóa thành tro bụi.
Tu sĩ Đạp Thiên cảnh ra tay, loại hộ vệ thần miếu cấp thấp như thế này không thể ngăn cản, con đường phía trước đã bị dọn sạch không còn bóng dáng quái vật.
- Đi!
Thần Cơ tử khẽ quát một tiếng, lúc này cả đám tu sĩ không ngừng tiến thẳng vào đại môn, Liệt Nguyên chủ động đi sau cùng bọc hậu.
Thần miếu hung hiểm là chuyện ai cũng biết, nhưng hung hiểm đến loại trình độ này đã vượt qua mọi người đoán trước. Nhưng hôm nay đã tiến vào trong thần miếu thì không có lý do lui lại, bất kể như thế nào cũng phải tiến lên phía trước.
Thần thông gào thét, tiếng va đập trầm đục như sấm, mặc dù có Thần Cơ tử, Tội Ác Quân Chủ, Liệt Nguyên ba người ra tay nhưng vẫn có một tu sĩ Thần Cơ tông không kịp chuẩn bị đã trúng một kích của đám hộ vệ, cốt trảo cắm vào trong huyết nhục của hắn, ngay sau đó cốt trảo sinh ra lực lượng to lớn xé thân thể tên tu sĩ này thành nhiều mảnh, ngay sau đó huyết nhục văng đầy trời bị đám quái vật tranh giành cắn xé.
Cảnh tượng thảm thiết như vậy làm ba lão quái Thần Cơ tử biến sắc.
Sau khi chết tổn thương ba tên tu sĩ, ba thế lực lúc này cũng tiến tới trước cửa, Tội Ác Quân Chủ phất tay áo mở cánh ưửa đóng kín trước mặt, lúc này đoàn người không dừng bước, khống chế độn quang xông thẳng vào cánh cửa.
Đám hộ vệ thần miếu phía sau không ngừng đuổi giết tới gần, nhưng chẳng biết tại sao chúng tới gần cửa thần miếu liền dừng bước không tiến lên, chúng nhìn đám người Thần Cơ tử tiến lên phía trước nhưng cũng không dám tiến lên nửa bước, dường như bị lực lượng nào đó chế ước.
Trong ánh mắt cả đám tu sĩ, cánh cửa vừa mở ra đã đóng lại che chắn đám hộ vệ thần miếu ở bên ngoài, tiếng gào thét bên tai cũng im lặng. Sắc mặt Thần Cơ tử, Tội Ác Quân Chủ khó coi, sắc mặt tu sĩ phía sau bọn họ tái nhợt nhưng trong nội tâm ẩn ẩn có cảm giác sợ hãi, vừa mới vào thần miếu liền gặp phải hung hiểm như vậy, đoạn đường phía sau dài như thế, bọn họ còn phải trải qua nhiều hung hiểm còn hơn xa thế này!
Lúc này lật tay cầm một viên ngọc giản, thần thức Thần Cơ tử thăm dò bên trong và nói:
- Hiện tại chúng ta đang đứng ở quảng trường thần miếu, trong quảng trường có lẽ không có nguy hiểm, xuyên qua quảng trường sẽ xông vào tiền điện của thần miếu, chúng ta đi vào thôi.
Nói xong hắn thu hồi ngọc giản và tiến lên phía trước.
Tội Ác Quân Chủ hơi cúi đầu xuống, trong mắt lại mang theo dáng vẻ âm trầm, hiển nhiên Thần Cơ tử đã khống chế một phần địa đồ của thần miếu nhưng hắn cũng không lấy ra chia xẻ với mọi người, mà là khống chế trong tay của hắn. Lúc này hắn không nói nhiều lời, lách mình mang theo tu sĩ Tội Ác Chi Thành đuổi kịp.
Nhìn thấy quảng trường vô cùng to lớn, cả đám tu sĩ nhỏ bé như con sâu cái kiến, bọn họ xuất phát đi vào thần miếu nguy nga.
...
Phệ Nguyên Thâm Uyên, thân ảnh Tiêu Thần xuất hiện, hắn xuyên thấu qua lỗ thủng nhìn vào trong thần miếu, khuôn mặt ngưng trọng.
Bình luận