Đạo (Dịch) – Chương 2578

- Ý Thần Cơ tông đạo hữu nói tu sĩ dưới trướng bổn tọa kíp nổ vòng xoáy nguyên lực rơi vào kết cục đột tử.

Tội Ác Quân Chủ lạnh lùng lên tiếng, ánh mắt của hắn lạnh như băng nhìn chung quanh, thần thức phá thể ra ngoài dò xét nhưng không phát hiện cái gì.

- Thật không phải bổn tông cho rằng như vậy, từ hiện trường mà nhìn đúng là như vậy.

Thần Cơ tử lên tiếng, hắn biết được tâm tình của Tội Ác Quân Chủ không tốt, vào lúc này không phải lúc chọc hắn giận dữ.

Ánh mắt Liệt Nguyên nhìn vào một điểm và nói:

- Vãn bối cho rằng Thần Cơ tử đại nhân nói không sai.

Nói xong hắn vẫy tay, ngay sau đó một đạo nguyên lực chấn động bao phủ cốt trảo xuất hiện, hơi cảm ứng cũng biết cốt trảo này không tầm thường.

Thần Cơ tử cầm qua, nói:

- Đây là Liệt Cốt Trảo, là bảo vật tiếng tăm lừng lẫy của Phệ Nguyên Tông, cốt trảo này trải qua vô tận tuế nguyệt còn bảo tồn hoàn hảo, hiển nhiên nó không phải vật tầm thường, dẫn động tham niệm tranh đoạt tạo thành kết quả như thế cũng không kỳ lạ quý hiếm.

Tội Ác Quân Chủ hừ nhẹ một tiếng, sắc mặt của hắn tuy lạnh lùng nhưng thừa nhận cách Thần Cơ tử giải thích.

- Vì bảo vật này mà Tội Ác Chi Thành tổn thất tính mạng năm tu sĩ, vật này quy cho Tội Ác Quân Chủ đạo hữu.

Thần Cơ tử giao Liệt Cốt Trảo ra.

- Hiện tại ngày giờ không nhiều, chúng ta nhanh chóng đi tới cửa vào thần miếu. Thần Cơ tông ta suy diễn sẽ không sai lầm nhưng thế sự vô thường, một khi xuất hiện ngoài ý muốn sẽ không xong.

Nói xong hắn lập tức quay người rời đi.

Liệt Nguyên hành lễ với Tội Ác Quân Chủ sau đó quay người đi theo.

Ánh mắt Tội Ác Quân lạnh như băng đảo qua chung quanh, chẳng biết tại sao hắn có cảm giác việc này kỳ quặc, dường như có đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào bọn họ, tuy chưa từng phát giác có dị thường nhưng nội tâm của hắn âm thầm phòng bị, hừ lạnh sau đó phất tay rời đi.

...

Ba người rời đi không lâu, thân ảnh Tiêu Thần xuất hiện ở xa xa, nhìn hướng ba lão quái rời đi và cau mày.

Ba lão quái kia không phải đèn cạn dầu, tuy hắn làm việc này cực kỳ hoàn mỹ, chế tạo ra cảnh tượng tranh đoạt bảo vật dẫn động vòng xoáy nguyên lực tạo thành biểu hiện giả dối, bọn họ vẫn có vài phần hoài nghi trong lòng.

Suy nghĩ một phen liền áp chế suy nghĩ này xuống, trong mắt hắn lại sinh ra thần thái kiên định.

Bất kể như thế nào, hắn sẽ không bỏ qua lần thần miếu viễn cổ mở ra lúc này, cho dù là đầm rồng hang hổ thì hắn cũng phải xông vào một lần.

Bước tới một bước, thân ảnh của hắn hóa thành hào quang đuổi theo hướng ba lão quái rời đi.

...

Thời gian thần miếu mở ra càng gần, tu sĩ ba phương thế lực tụ tập, trừ năm tên tu sĩ Tội Ác Chi Thành vì tranh đoạt bảo vật cho nên vẫn lạc ra, Thần Cơ tông và tán tu không hao tổn gì, tán tu còn khắc chế chưa từng lộ dị sắc, tu sĩ Thần Cơ tông không có khách khí như vậy, ánh mắt mang theo giễu cợt, sắc mặt tu sĩ Tội Ác Chi Thành âm trầm không nói một lời, trong không khí mang theo cảm giác khó chịu.

Cũng may song phương vẫn còn khắc chế cho nên không sinh ra xung đột.

Trong lúc đó tại điểm cuối Phệ Nguyên Thâm Uyên tối đen như mực có một đạo khí tức chấn động khác thường sinh ra. Biến cố này hấp dẫn tu sĩ khác chú ý, cũng không quan tâm chuyện lúc trước.

Ánh mắt ba lão quái Thần Cơ tử, Tội Ác Quân Chủ, Liệt Nguyên mang theo kích động, bởi vì việc này đại biểu thần miếu mở ra.

Hào quang màu đen chấn động càng ngày càng mạnh, phạm vi bao phủ khuếch tán chung quanh, cùng lúc đó góc phòng màu đen chậm rãi mở ra, toàn thân màu xanh đậm, mỗi viên gạch và ngói mang theo khí chất trang nghiêm túc mục, khí tức tuế nguyệt nồng đậm bạo phát, chỉ có trải qua tuế nguyệt trường hà cọ rửa mới có thể lạc ấn khí tức tuế nguyệt lâu như vậy. Chỉ một góc phòng rách nát đơn giản nhưng làm người ta có cảm giác như vậy, nội tâm mọi người sinh ra kính sợ khó nói thành lời.

Sở dĩ xưng nó là góc phòng rách rưới là vì nó bị người ta đánh nát lộ ra lỗ thủng là dấu quyền cực lớn! Cho dù trải qua vô số năm, dấu quyền khảm vào gạch đá vẫn mang theo uy áp đáng sợ, nó làm nội tâm mọi người nghiêm túc, trong đầu xuất hiên hình ảnh không biết bao nhiêu vạn năm trước, bên ngoài thần miếu có thân ảnh khôi ngô đang đứng, hắn quát lớn và xuất ra một quyền đánh nát một góc thần miếu nguyên vẹn.

Vì sao oanh phá từ bên ngoài?

Bởi vì từ lỗ thủng của gạch đá thì có thể nhìn rõ dấu quyền từ bên ngoài đánh vào trong.

Im lặng ngắn ngủi, Thần Cơ tử trầm giọng nói:

- Các vị, sau khi tiến vào thần miếu có nguy cơ trùng trùng, trước khi xuất hiện lợi ích cực lớn, hi vọng các vị có thể chân thành hợp tác với nhau.

Tội Ác Quân Chủ, Liệt Nguyên nghe vậy gật đầu, việc này cũng là suy nghĩ của bọn họ. Tiến vào thần miếu đều có sở cầu, trước khi xuất hiện vật đặc thù thì liên thủ mới là lựa chọn tốt nhất. Một khi không thể không xé rách da mặt, bọn họ cũng không do dự nửa điểm, từ góc độ nào đó mà nói, tu sĩ đều là một đám người rất hiện thực, bọn họ làm tất cả đều lấy lợi ích bản thân làm điều kiện tiên quyết.

- Xuất phát!

Thần Cơ tử lên tiếng, ánh mắt lão quái kiên định, hắn dẫn đầu tu sĩ Thần Cơ tông đi vào góc phòng thần miếu bị đánh nát. Sau lưng là Tội Ác Quân Chủ, Liệt Nguyên, bọn họ nhanh chóng tiến lên đuổi theo.

Trong thần miếu khắp nơi đầy nguy cơ, trong nguy cơ vẫn ẩn chứa cơ duyên, bọn họ cũng không muốn chậm hơn kẻ khác..

Tu sĩ ba phương thế lực chỉ mất vài giây đã vào bên trong.

Đứng bên ngoài nhìn thấy là góc phòng nghiền nát, nhưng tiến vào trong đó mới phát hiện bọn hojd dang đứng trong không gian to lớn, vừa nhìn đã thấy nó lớn vạn dặm, cánh cửa lớn nguy nga nằm ở đằng xa.

Thần Cơ tử hơi đưa tay, bên cạnh có một tu sĩ gật đầu xác nhận, quay người nhìn về phía góc phòng nghiền nát trên đỉnh đầu, hắn vung tay điểm vào hư không, kéo lê một hoa văn cấm chế, sau đó hắn bố trí một cấm chế nguyên vẹn bao phủ lỗ thủng. Cấm chế này không có tính công kích nhưng nếu có tu sĩ muốn đi vào thần miếu sẽ làm nó tồn hại.

Từ điểm đó có thể nhìn ra tâm tư Thần Cơ tử cực kỳ kín đáo.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...