Không có khí tức chấn động sinh ra, nương theo động tác của hắn, năm tên tu sĩ Tội Ác Chi Thành đang lui về phía sau liền dừng lại, trên người cơ thể sinh ra linh quang áp chế, bọn họ không thể nhúc nhích nửa điểm.
Cả không gian nương theo động tác của Tiêu Thần hóa thành một thế giới bất động tuyệt đối! Trong thế giới này không có người nào ngoài hành có thể hành động tự do, tất cả tồn tại đều bị trấn áp tuyệt đối.
Cổ lực lượng này đến từ Hỗn Độn giới!
Hỗn Độn vô cùng, nó có thể bao dung vạn vật!
Hỗn Độn vô cực có thể trấn áp hàng tỉ sinh linh!
Ánh mắt Tiêu Thần mang theo vẻ hài lòng, năm tên tu sĩ này đều có tu vi Sáng Thế đỉnh phong, nếu trước khi mở thần quốc, hắn muốn ứng phó một người trong đó cũng phải dùng toàn lực ứng phó, nếu năm người liên thủ, sợ rằng hắn phải thi triển tất cả át chủ bài mới có thể bảo toàn bản thân, sau đó bản thân lâm vào kết quả vô cùng chật vật. Vào lúc này hắn chỉ tùy ý ra tay, mượn nhờ Hỗn Độn giới chi lực là có thể trấn áp năm người, từ đó có thể nhìn thấy uy năng khủng bố của Hỗn Độn giới một hai. Hôm nay chiến lực của hắn mạnh sinh ra biến hóa nghiêng trời lệch đất, biên độ tăng lên đâu chỉ gấp mười lần.
Đối phó năm người chỉ dùng dao mổ trâu cắt tiết gà làm cho Tiêu Thần cũng cảm ứng đại khái tu vi bản thân, hắn hít khí lạnh và áp chế nội tâm của mình, lúc này ngẩng đầu nhìn năm người kia, ánh mắt hắn sắc bén như đao.
Vươn người đứng dậy, hắn bước tới một bước, thân ảnh đã xuất hiện bên cạnh tu sĩ vừa ra tay, hắn không quan tâm ánh mắt sợ hãi cầu xin của đối phương, hắn vươn tay điểm vào trán đôi phương, thần thức mênh mông rót vào trong nguyên thần người này. Thân thể tên tu sĩ run rẩy rất mạnh, đôi mắt mở to, gân xanh hiện ra trên cổ, từ đó chứng minh hắn thống khổ dữ dội. Loại thủ đoạn cưỡng ép sưu hồn này có ưu điểm là có thể dò xét tất cả che giấu trong nguyên thần đối phương nhưng tu sĩ bị Tiêu Thần sưu hồn không chết cũng tổn thương nguyên thần nghiêm trọng, lúc nãy hắn ra tay muốn giết Tiêu Thần cho nên đây là kết quả hắn phải thừa nhận!
Qua vài giây sau Tiêu Thần buông tay, trong mắt mang theo hào quang vui mừng.
Viễn cổ thần miếu!
Rời khỏi tội ác tinh vực!
Tên tu sĩ Tội Ác Chi Thành bị hắn sưu hồn không biết quá nhiều tin tức cụ thể nhưng tin tức nhận được đủ làm hắn vui mừng. Hôm nay có thể xác định một điểm, điểm cuối Phệ Nguyên Thâm Uyên có ẩn dấu một tòa viễn cổ thần miếu, nếu thông qua khảo nghiệm của thần miếu là có thể nhân cơ hội này rời khỏi tội ác tinh vực.
Như vậy là đủ rồi!
Đạp phá thiết hài vô mịch xử, hắn vui mừng khi phát hiện việc này, tâm tình Tiêu Thần rất tốt! Hắn vẫn áp chế vui vẻ trong nội tâm, hắn cau mày, ý niệm không ngừng hoạt động.
Thần miếu sẽ mở ra vào ngày hôm sau, nếu bỏ qua sẽ phải chờ thêm vạn năm, khoảng thời gian này quá dài, Tiêu Thần không chờ được. Cho nên lúc này thần miếu mở ra, hắn tuyệt đối không thể bỏ qua. Nhưng Thần Cơ tử, Tội Ác Quân Chủ hai lão bất tử dắt tay nhau tới nơi này, Tiêu Thần tự nhận thực lực bành trướng nhưng không phải đối thủ, nếu như bị bọn chúng phát giác được hành tung, tất nhiên sẽ sinh ra phiền toái không cần thiết...
Dù sao Ngụy Trưng đã chết trong tay của hắn.
Cúi đầu trầm ngâm nửa ngày, trong lòng của hắn đã có quyết định! Lần này rời khỏi thần miếu phải làm hoàng tước nấp phía sau. Hôm nay hắn ở nơi này vẫn là bí mật, chỉ cần che dấu hành tung của bản thân, Thần Cơ tử cùng Tội Ác Quân Chủ cũng không biến thành uy hiếp của hắn, ngược lại còn là trợ ưực giúp hắn đi vào thần miếu. Thần miếu hung hiểm, có hai siêu cấp cường giả Đạp Thiên cảnh liên thủ mở đường như vậy tự nhiên không thể tốt hơn.
Nếu như thế năm tên tu sĩ Tội Ác Chi Thành này không thể lưu lại.
Ánh mắt Tiêu Thần sinh ra hàn quang sáng ngời, hắn cũng không phải là thế hệ nhân từ nương tay, nên hạ sát thủ sẽ không do dự nửa điểm nhưng dù thế nào làm năm tên này chết đi không làm kẻ nào hoài nghi tới hắn thì phải suy nghĩ kỹ càng.
Qua vài giây sau hắn cười lạnh, ánh mắt sinh ra hàn quang, hắn phát tay trấn áp năm tên tu sĩ Tội Ác Chi Thành và mang chúng rời đi.
...
Cửa vào thần miếu.
Hai người Thần Cơ tử, Tội Ác Quân Chủ khoanh chân ngồi xuống, Liệt Nguyên kính cẩn đứng hơi nghiêng, tuy hắn là Sáng Thế chí cường giả nhưng ở trước mặt hai tên tu sĩ Đạp Thiên cảnh vẫn phải bảo trì đầy đủ kính cẩn.
Ba người yên lặng không nói lời nào, thời gian một ngày trôi qua, cuối cùng cũng tới thời điểm thần miếu mở ra.
Ba người đang yên tĩnh lại bị đánh vỡ.
Ba lão quái Thần Cơ tử, Tội Ác Quân Chủ, Liệt Nguyên ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn vào sâu trong Phệ Nguyên Thâm Uyên, sắc mặt hơi có vẻ âm trầm. Tại nơi đó có khí tức chấn động rất mạnh sinh ra, bọn họ có thể cảm ứng rõ ràng.
Không ngờ vào ngày cuối cùng lại có ngoài ý muốn xuât hiện, sắc mặt ba lão quái không đẹp mắt chút nào.
Dù vậy ba người đồng thời đứng lên, tuy không biết cụ thể phát sinh chuyện gì nhưng nội tâm lại biết rõ một điểm, chuyện có liên quan tới thần miếu không được tiết lộ ra ngoài. Vừa nghĩ đến đây ba lão quái đồng thời tiến lên, bên ngoài thân thể có hào quang bao phủ, bọn họ tiến về phía phát ra chấn động.
...
Sâu trong thâm uyên có chấn động rất mạnh sinh ra, nó giống như thủy triều đang tàn sát bừa bãi chung quanh. Trong lúc càn quét mọi thứ nguyên lực bộc phát rất mạnh, năm đạo thân ảnh như ẩn như hiện, trên người có nhiều miệng vết thương bị xé rách, máu tươi không ngừng chảy ra ngoài.
Sắc mặt Tội Ác Quân Chủ lúc này cực kỳ khó coi, bởi vì hắn nhìn thấy tiêu chí Tội Ác Chi Thành trên người của năm người, hắn hừ nhẹ một tiếng, lão quái tiến lên một bước sau đó xé rách không gian trơớc mặt.
Hắn xé mạnh một cái nguyên lực như thủy triều bị xé nát, cho dù rung động không cam lòng nhưng vẫn biến mất.
Thân ảnh Tội Ác Quân Chủ xuất hiện bên cạnh năm tên tu sĩ, thoáng kiểm tra một chút, sắc mặt của hắn cực kỳ âm trầm, năm tên tu sĩ này chính là tu sĩ của Tội Ác Chi Thành.
Thần Cơ tử cau mày, ánh mắt của hắn nhìn sang chung quanh.
- Lực lượng vòng xoáy nguyên lực sụp đổ bao trùm tất cả dấu vết, không lưu lại chút manh mối để điều tra, việc này không phải không có điểm khả nghi, có thể có người giết bọn họ và kíp nổ vòng xoáy nguyên lực, mà người kíp nổ vòng xoáy nguyên lực cũng không thể toàn thân trở ra.
Bình luận