Ở nơi khác tại điểm cuối Phệ Nguyên Thâm Uyên.
Ba đạo hào quang bay tới nơi này, sau khi thu liễm liền xuất hiện thân ảnh ba người, chính là Thần Cơ tử, Tội Ác Quân Chủ và Liệt Nguyên ba người. Vài vòng xoáy cực lớn đang xoay tròn ở xa xa, chúng sinh ra hào quang sáng ngời và bộc phát âm thanh đinh tai nhức óc.
Phệ Nguyên Thâm Uyên tuy nguy hiểm nhưng đối với ba người Thần Cơ tử mà nói nó không có uy hiếp qua lớn.
Linh quang xuất hiện trong tay Thần Cơ tử, hắn lấy một bảo vật chỉ hướng, trên bảo vật có kim đồng hồ chỉ về hướng trước mặt ba người, hắn vui vẻ nói:
- Đúng vậy, chính là chỗ này.
Nội tâm Tội Ác Quân Chủ thả lỏng, hắn trầm ngâm và nói:
- Thần Cơ tử đạo hữu, khoảng cách thần miếu mở ra còn bao lâu?
Liệt Nguyên dù chưa mở miệng nhưng sắc mặt cũng cho thấy suy nghĩ trong lòng hắn.
Thần Cơ tử cười nói:
- Không có gì bất ngờ xảy ra, viễn cổ thần miếu sẽ xuất hiện vào ba ngày sau, sau khi xuất hiện phải tiến vào trong một khắc, chúng ta tới sớm nên cứ chờ đợi là được.
Nói tới điểm này lão quái cau mày và nói:
- Vì phòng ngừa vạn nhất có cái gì quấy rầy trong ba ngày qua, kính xin hai vị đạo hữu cùng lão phu phái tu sĩ dò xét thâm uyên, để ngừa có người tiến vào phát hiện sự tồn tại của thần miếu.
Chuyện thần miếu chính là bí mật lớn nhất trong tội ác tinh vực, bọn họ phải cam đoan không có kẻ nào biết tới.
- Thần Cơ tử đại nhân nói đúng, lão phu lập tức làm theo.
Liệt Nguyên phất tay áo vung một cái, hào quang tỏa sáng, thân ảnh hơn mười tên tán tu xuất hiện. sau một phen an bài hơn mười tên tán tu không có mâu thuẫn, chắp tay sau đó rời đi, bọn họ dò xét thâm uyên chung quanh.
Thần Cơ tử, Tội Ác Quân Chủ trước sau triệu hồi tu sĩ dưới trướng và bảo bọn họ tản ra, ngày thứ ba sẽ hội tụ tại nơi này.
- Hôm nay vạn sự sẵn sàng, chỉ đợi thần miếu mở ra, hi vọng lần này có thể thành công thuận lợi.
Vẻ mặt Thần Cơ tử ngưng trọng, ánh mắt của hắn xuất hiện một tia chờ mong.
Hai người Tội Ác Quân Chủ, Liệt Nguyên dù chưa lên tiếng nhưng ánh mắt vô cùng nóng bỏng, từ đó thể hiện rõ ý niệm trong lòng bọn họ.
...
Năm tên tu sĩ Tội Ác Chi Thành dò xét điểm cuối của thâm uyên, trên mặt mang theo thần thái cẩn thận. Bản thân Phệ Nguyên Thâm Uyên cực kỳ khủng bố, hơn nữa hai phe có kiêng kị lẫn nhau cho nên không dám chủ quan.
Sau khi dò xét cẩn thận, cũng không bỏ qua ngóc ngách nào để ngừa có tu sĩ xuyên qua khu vực bọn họ dò xét.
- Lần này lão tổ xuất quan tiến về viễn cổ thần miếu, nếu như thuận lợi thì chúng ta sẽ có cơ hội rời khỏi tội ác tinh vực, dù không muốn rời đi, sau khi quay về Tội Ác Chi Thành cũng sẽ có ban thưởng trọng hậu.
- Hắc hắc, nếu có thể rời khỏi tội ác tinh vực, lão tử tuyệt đối sẽ không lưu lại, so với đại thiên giới thì nơi này chính là cặn bã.
- Lão tổ đã đáp ứng, chỉ cần thuận lợi rời khỏi tội ác tinh vực thì ai muốn rời đi lão tổ cũng không ngăn cản.
Năm tên tu sĩ thấp giọng nói chuyện với nhau, ánh mắt một người trong đó nhìn chung quanh, sau khi ánh mắt nhìn chung quanh thì hắn biến sắc, bỗng nhiên quay đầu nhìn vào vòng xoáy nguyên lực và lên tiếng:
- Có người!
Đúng là có người.
Nhưng mà vị trí này làm người ta cảm thấy ngoài ý muốn, bởi vì tu sĩ đang tu luyện ở nơi này lại hãm thân vào trong vòng xoáy nguyên lực. Nếu không phải tu sĩ vừa mở miệng nhìn thấy, bọn họ cũng không phát hiện khí tức lộ ra.
Chuyện này quá quỷ dị, năm tên tu sĩ Tội Ác Chi Thành nhìn nhau, tất cả đều nhìn ra thận trọng trong mắt đối phương. Ở điểm cuối Phệ Nguyên Thâm Uyên lại xuất hiện một tu sĩ, không thể không làm bọn họ kiêng kị, sau khi nhìn thấy liền tản ra, bọn họ tới gần vòng xoáy nguyên lực, trong mắt mang theo hàn quang lập lòe. Mặc kệ người này làm sao xuất hiện ở nơi đây, vì ngăn ngừa tin tức thần miếu lộ ra cho nên phải chém giết người này.
- Không có bất kỳ khí tức chấn động nào chẳng lẽ là người chết.
Một tên tu sĩ trong đó lên tiếng, mấy người chung quanh nghe xong cũng kinh nghi bất định.
- Quản khỉ gió hắn là người sống hay người chết, thử một lần là biết rõ.
Trong khi nói chuyện một tên tu sĩ Tội Ác Chi Thành tiến lên, hắn phất tay áo ra tay, lúc này một tia hàn quang bắn vào vòng xoáy nguyên lực, bắn thẳng vào tên tu sĩ kia. Nếu nhìn kỹ thì hàn quang chính là kim châm, kim châm nhỏ như lông trâu, nó có màu xanh lá cây, hiển nhiên đã có bôi kịch độc. Tu sĩ ra tay cũng là người cẩn thận, không dám gây chiến ở điểm cuối Phệ Nguyên Thâm Uyên, hắn dùng kim châm ra tay là lựa chọn tốt nhất.
Lúc này kim châm tới gần người tên tu sĩ kia, nội tâm năm tên tu sĩ Tội Ác Chi Thành thả lỏng, xem ra thật sự là người chết, như vậy cũng giảm phiền toái cho bọn họ. Dù sao nơi này là Phệ Nguyên Thâm Uyên, một khi động thủ, hậu quả khi kíp nổ vòng xoáy nguyên lực không phải bọn họ có thể thưa nhận.
Vào lúc này kim châm tới gần mi tâm tên tu sĩ chưa đủ một tấc, đôi mắt của hắn đang khép hờ mở ra, trong đôi mắt đen kịt lạnh như băng không mang theo chút nhiệt độ nào, ánh mắt của hắn đảo qua vài tên tu sĩ Tội Ác Chi Thành làm thân thể bọn họ cứng ngắt, nguyên thần không bị khống chế như rút ra khỏi thân thể, cảm giác lạnh như băng bao phủ tứ chi bách hài, bọn họ có cảm giác mình đang đối mặt với tử vong.
Lúc này cây kim châm nhỏ bị lực lượng vô ình trấn áp, mặc cho phần đuôi của nó rung động lắc lư thế nào cũng không thể tiến thêm một tấc nào khác, nó bị giam cầm không thể tiến lên.
- Đi mau!
Năm tên tu sĩ Tội Ác Chi Thành khiếp sợ không nhỏ, tuy chưa giao thủ nhưng tu sĩ trong vòng xoáy nguyên lực mang lại cho bọn họ cảm giác đáng sợ khủng bố, bọn họ cảm giác mình đối mặt với hồng hoang mãnh thú đáng sợ, tâm thần chưa từng sinh ra chút ý niệm phản kháng trong đầu.
Hắn quát lớn một tiếng, bên ngoài cơ thể sinh ra độn quang sáng ngời, năm người quay đầu muốn bỏ trốn.
Tiêu Thần ngồi khoanh chân trong vòng xoáy nguyên lực, trong mắt bắn ra hàn quang, hắn nói:
- Hiện tại muốn đi không cảm thấy đã trễ hay sao?
Trong khi nói chuyện hắn vươn tay điểm về phía trước một cái.
Bình luận