Đạo (Dịch) – Chương 2580

Đám hộ vệ thần miếu bị giam ở bên ngoài cũng phát hiện sự tồn tại của Tiêu Thần, chúng gào thét thật lớn, một con quái vật hộ vệ thần miếu bay ra khỏi lỗ thủng của thần miếu, nó còn chưa tới gần lỗ thủng của thần miếu đã bị một tia quyền kình đánh thành bột mịn.

Đám hộ vệ thần miếu như nghĩ tới chuyện gì đó kinh khủng cho nên rào thét thảm thiết. Chúng cũng không dám tiếp tục tới gần, lúc này hội tụ dưới lỗ thủng, chỉ cần đi vào thần miếu sẽ gặp công kích đáng sợ của bọn chúng.

Tiêu Thần lặng im không nói, hắn yên lặng chờ đợi một lúc, xác định đám người Thần Cơ tử đã rời đi, chậm rãi ngẩng đầu nhìn đám hộ vệ thần miếu đang nhìn mình, gương mặt bình tĩnh không có chấn động. Nếu là lúc trước hắn sẽ không dám xông vào bên trong nhưng hôm nay hắn đã mở Hỗn Độn giới, tu vi bản thân tăng vọt, hắn có tư cách tiến vào trong thần miếu.

Hắn bước về phía trước, thân ảnh của hắn đi vào trong thần miếu.

Trong nháy mắt tiếp theo đám hộ vệ thần miếu gào thét sau đó bay lên, chúng như từng mũi tên bắn thẳng về phía trước.

Sắc mặt Tiêu Thần không thay đổi, hắn đưa tay vễ về phía trước một cái.

- Phong trấn!

Một lời vang lên, không gian trăm trượng chung quanh đông cứng, tất cả hộ vệ thần miếu trong phạm vi này đều bị đông cứng, chúng gào thét thảm thiết và giãy dụa nhưng không thể làm được gì.

Hỗn Độn giới sở hữu lực lượng bao dùng và trấn áp tất cả mọi thứ, bởi vì nó là hỗn độn bổn nguyên, là căn bản nhất của Thiên Đạo bổn nguyên, cũng vì nó cấu thành nên thần quốc có diện tích lãnh thổ vô cùng bao la. Lãnh thổ quốc gia càng lớn thì lực lượng trấn áp càng mạnh. Cùng lúc đó điều khiển phạm vi trấn áp nhỏ lại sẽ tập trung lực lượng và gia tăng lực lượng trấn áp mạnh hơn trước rất nhiều.

Tiêu Thần đã có lý giải sâu hơn về Hỗn Độn giới, lúc này hắn ra tay và phát hiện đúng như hắn suy nghĩ.

Lực trấn áp trong phạm vi trăm trượng, đám hộ vệ thần miếu trong phạm vi này không thể nhúc nhích mảy may, trong mắt của chúng có hàn quang sinh ra, đột nhiên phong trấn không gian chấn động, tất cả hộ vệ thần miếu đang bị trấn áp bị lực lượng chấn động xé nát thành bột phấn.

Quả nhiên Hỗn Độn giới là lợi khí quần công vô cùng đáng sợ.

Về phần đơn đả độc đấu, nếu áp súc phạm vi trói buộc của Hỗn Độn giới vào phạm vi hơn một trượng, thế gian này có mấy người có thể ngăn cản? Chỉ có thể mặc cho hắn đắn đo đánh giết!

Ngũ hành bổn nguyên diễn biến thành âm dương nhị khí, âm dương nhị khí dung hợp thành Hỗn Độn bổn nguyên, Hỗn Độn bổn nguyên thành thục mở Hỗn Độn thế giới! Điều kiện tu luyện hà khắc như thế, một khi thành công, cho dù nó khủng bố tới trình độ nào cũng có thể cảm thấy bình thường.

Trong thời gian đó phạm vi trăm trượng khôi phục bình tĩnh. Ngay sau đó đám hộ vệ thần miếu chung quanh liên tục rút đi, đôi mắt của chúng nhìn chằm chằm vào Tiêu Thần tuy tàn nhẫn và bạo ngược nhưng lại không che giấu được sợ hãi khó nói thành lời.

Chúng sợ!

Vươn tay đẩy cánh cửa đang khép kín, Tiêu Thần bước lên phía trước, bước chân hắn đạp vào mặt đất quảng trường. Mặt đất xuất hiện màu xanh trang trọng, gạch lát là ngọc xanh thanh thúy, bóng loáng giống như có thể phản chiếu hình dáng người bước đi trên đó.

Nhìn cánh cửa bên ngoài, lại nhìn về phía trước, cả quảng trường nhìn như vô tận, phạm vi vô cùng to lớn vượt xa sức tưởng tượng của Tiêu Thần! Cuối tầm mắt là cung điện phong cách cổ xưa vô cùng to lớn đang nằm ở đó, nó cao xuyên qua tầng mây, bởi vì khoảng cách xa xôi cho nên mắt thường nhìn thấy mơ hồ, cho dù như vậy vẫn có thể cảm giác được uy áp đáng sợ đang tỏa ra làm nội tâm mọi người nghiêm túc, chưa phát giác nội tâm đã sinh ra một ít kính sợ. Quanh người cũng sinh ra áp lực nhàn nhạt có tác dụng trấn áp nguyên thần của tu sĩ, thần thức vươn ra ngoài dò xét lại có cảm giác trì trệ như tiến vào vũng bùn.

Tòa cung điện nguy nga chính là viễn cổ thần miếu, cũng là cơ duyên rời khỏi tội ác tinh vực.

Gương mặt Tiêu Thần ngưng trọng, trong đôi mắt của hắn mang theo thần thái kiên định! Cho dù thần miếu hung hiểm thì như thế nào, hắn sẽ không lui bước không tiến! Nếu lần này hắn có thể rời khỏi tội ác tinh vực, cho dù phía trước có bao nhiêu khó khăn cũng không thể dọa hắn lùi bước.

Cho dù không có đường thì hắn cũng muốn bằng vào chính mình đánh ra một con đường.

Hơi trầm ngâm, hắn cất bước tiến về hướng thần miếu trước mặt.

...

Thần miếu nằm ở đó, khí độ hiên ngang và mang theo uy áp đáng sợ, hiện tại đứng trước nó mới có cảm giác bản thân mình quá nhỏ bé. Lúc đứng ở tiền điện của thần miếu, tu sĩ có cảm giác mình là con sâu cái kiến, trong nội tâm khó tránh khỏi sinh ra cảm giác hèn mọn và kính sợ.

Ánh mắt đảo qua, mọi người thu cảnh tượng thần miếu vào trong mắt.

Dọc theo mặt đất màu xanh tiến tới trước thần miếu, nơi này tỏa ra hào quang sắc sở, cuối cùng hóa thành màu đen che chắn tầm mắt, ngăn cản ánh mắt tiếp tục nhìn phía trước. Mười một cây cột đá tráng kiện xuyên thẳng lên cao, chúng giống như từng cánh tay cường tráng có thể chống đỡ cả bầu trời. Từng viên thủy tinh tỏa sáng như ngôi sao chiếu sáng khắp nơi, chúng sinh ra ánh sáng thần bí huyền ảo. Bên cạnh mười một cây cột đá có một thân ảnh đang đứng, hoặc người hoặc thú giống như bức tượng điêu khắc vô cùng sống động. Trong tiền điện của thần miếu, những thạch điêu này xem cũng không đột ngột, ngược lại dung hợp với thần miếu gia tăng vài phần nghiêm túc và trang trọng uy nghi rất hoàn mỹ, uy thế cũng tăng lên.

Những thạch điêu trong thần miếu có một đặc điểm chính là rất lớn! Điêu khắc trong thần miếu nhìn như bình thường nhưng đối với tu sĩ mà nói chúng là quái vật khổng lồ, thạch điêu nhỏ nhất cũng cao trăm dặm. Chúng yên tĩnh đứng dưới cột đá và không phát ra chút tiếng động nào.

Đám tu sĩ Thần Cơ tử, Tội Ác Quân Chủ, Liệt Nguyên đứng trơớc tiền điện của thần miếu, trên mặt bọn họ mang theo thần thái ngưng trọng. Tiền điện vẫn bình tĩnh, với tu vi của bọn họ lại có thể cảm ứng được khí tức nguy hiểm nhàn nhạt, tuy không mạnh nhưng vẫn làm nội tâm bọn họ kiêng kị.

- Lăng Hải, ngươi đi dò thám đường, nếu có không ổn lập tức quay về, bổn tông tiếp ứng.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...