Tiêu Thần xua tay nói khẽ:
- Không liên quan đến nàng, bổn tọa hơi khó chịu, không tiện đãi khách, mời Bích Thanh cô nương đi ra ngoài.
Mặt Tiêu Thần đỏ rực, xao động sinh ra trong lòng, nóng cháy như đốt cả máu.
Tiêu Thần cố gắng giữ tỉnh táo nhưng bàn tay đặt trên bàn run nhẹ tỏ rõ trái thái lúc này của hắn. Bích Thanh thầm đắc ý, rượu không có độc nhưng hai cây cảnh đặt trong phòng bị nàng giở trò. Đối với tu sĩ Khí Độc tông khiến hai thứ hoàn toàn không liên quan hỗn hợp thành tác dụng mình muốn không hề khó khăn.
Bích Thanh làm bộ sốt ruột lại gần hỏi:
- Lưu Vân đại nhân có cần vãn bối hỗ trợ không?
Bích Thanh càng đến gần, ám dạ hương trên người tỏa ra. Loại dược vật này có thể sử dụng riêng lẻ làm hương liệu, nhưng nếu hòa cùng Nữ Nhi Hồng, Bích Diệp Thanh sẽ là chất xúc tác mãnh liệt, khiến công hiệu thúc tình bùng nổ ngay.
Tiêu Thần hít thở nặng nề, người hắn đỏ rực, dục vọng nóng bỏng sinh ra trong lòng như những bàn tay thò ra muốn kéo hắn vào vực sâu vô tận. Tuy nhiên lòng Tiêu Thần bình tĩnh.
Vật thúc tình? Đây là sắp xếp của Bích Thanh sao? Nàng muốn dùng mỹ nhân kế hay muốn gì khác? Đầu óc Tiêu Thần chuyển động nhanh, tuy dược lực rất mạnh nhưng không thể lay động ý chí của hắn, nếu hắn muốn loại trừ thì động ý niệm một cái nhờ vào lực lượng ẩn chứa trong thịt vàng nhạt là xóa bỏ hết. Nhưng trước khi chưa làm rõ vụ việc Tiêu Thần không muốn vạch trần tất cả, hắn muốn xem Bích Thanh có tính toán gì.
Tiêu Thần thầm quyết định, chậm rãi ngước đầu lên, mắt đỏ ngầu tụ máu như hai cục lửa nóng cháy lộ ra dục vọng không chút lý trí.
Vẻ mặt căng thẳng của Bích Thanh tan biến, thay thế là nụ cười quyến rũ, nhưng đáy mắt tràn đầy chán ghét.
Bích Thanh nũng nịu nói:
- Lưu Vân đại nhân nhìn nô gia như vậy khiến nô gia sợ quá, hãy đóng cửa phòng lại trước đã để tránh bị người làm hỏng việc tốt, chắc đại nhân cũng đồng ý đúng không?
Bích Thanh phất tay bày ra cấm chế cách âm.
Vì lo thân phận thể tu và tu vi siêu mạnh của Tiêu Thần nên sử dụng liều thuốc rất lớn, trong trạng thái này e rằng hắn sẽ biến thành trâu điên hùng hục gây động tĩnh lớn nên phải ngăn cách thanh âm. Tuy Bích Thanh đồng ý ra tay nhưng không muốn mình bị liên lụy vào.
Làm xong Bích Thanh cười nói:
- Đại nhân cảm thấy chịu đựng đau khổ vậy thì đừng nhẫn nhịn, nô gia cũng mến mộ đại nhân lắm, được vui vẻ một đêm với đại nhân xem như vinh hạnh của nô gia.
Bích Thanh vừa nói vừa cởi váy dài, nếu phải làm thì xong cho sớm để nàng nhanh chóng giải thoát.
Váy dài rơi khỏi thân thể mềm mại lộ ra sa y tơ xanh mỏng manh, than hình linh lung như ẩn như hiện, gò cao vút và chỗ bí ẩn thấp thoáng. Bích Thanh tạm dừng cẩn thận tháo ngọc bội trên cổ xuống định cất đi, tuy đã không phải lần đầu tiên làm chuyện như vậy nàng luôn hái nó xuống trước, nàng không muốn vấy bẩn nó chút nào. Làm xong việc lại đeo lên sẽ khiến Bích Thanh cảm thấy mình còn một góc sạch sẽ.
Chợt cổ tay trắng nõn bị bàn tay sắt kiềm chặt, sức mạnh trấn áp Bích Thanh không cho nàng nhúc chích chút nào.
Hắn không hề trúng độc!
Hoặc nên nói là độc vật vô dụng với hắn.
Nghĩ đến đây mặt Bích Thanh trắng bệch, lòng tuyệt vọng, nhưng không đến phút cuối nàng không muốn bỏ cuộc.
Mắt Bích Thanh đong đầy uất ức run giọng hỏi:
- Lưu Vân đại nhân muốn làm gì? Vãn bối thấy đại nhân bị người tính kế, muốn giải cứu đại nhân, xin đại nhân minh xét cho.
Tiêu Thần phớt lờ Bích Thanh nói nhăng nói cuội, nhìn mặt nàng chằm chằm từ từ hỏi:
- Bổn tọa hỏi, nàng trả lời, dám có chút gì giả dối thì bổn tọa cho nàng chết không chỗ chôn.
Tiêu Thần lấy ngọc bội khỏi bàn tay Bích Thanh:
- Nói, nàng lấy ngọc bội này từ đâu ra?
Khuôn mặt bình tĩnh của Bích Thanh bỗng chốc kích động, ánh mắt sốt ruột nói:
- Cầu xin Lưu Vân đại nhân trả ngọc bội lại cho ta!
Tiêu Thần phát hiện cảm xúc Bích Thanh bỗng kích động, lòng hắn máy động nhưng mặt ngoài vẫn lạnh lùng nói:
- Trả lời câu hỏi của ta hoặc chết.
Bích Thanh sốt ruột nói, mặt tràn đầy cầu xin:
- Vãn bối lúc còn nhỏ bị người bắt cóc bán đi, ngọc bội là tín vật duy nhất phụ thân tặng cho vãn bối. Cầu xin Lưu Vân đại nhân hãy trả ngọc bội cho vãn bối!
Tiêu Thần chợt hỏi:
- Có phải nàng có một muội muội?
Bích Thanh ngây người, tuy nàng không trả lời nhưng xem phản ứng là biết đáp án rồi.
Tiêu Thần thả tay ra, linh quang lóe lên trên tay hắn, đặt một ngọc bội khác lên mặt bàn.
Tiêu Thần lạnh nhạt nói:
- Mới gần đây bổn tọa gặp một thiếu nữ trên tu chân tinh, trước khi đi nàng giao ngọc bội cho bổn tọa xin bổn tọa tìm giúp tỷ tỷ thất lạc nhiều năm. Nếu không vì nàng ta thì bổn tọa nhất định sẽ giết nàng!
Người Bích Thanh run rẩy, tay run run cầm ngọc bội lên, hai ngọc bội giống y như đúc nằm trong lòng bàn tay. Bỗng có biến đổi kỳ lạ, lực hút sinh ra giữa hai cái, linh quang lóe sáng, hai ngọc bộihợp thành một ngọc bội hình tròn hoàn toàn mới. Tiêu Thần cầm ngọc bội không thấy có gì khác lạ, cứ tưởng là bình thường không ngờ có biến đổi như vậy, ngọc bội này có vẻ cũng không phải vật bình thường.
Bích Thanh kích động hét lên:
- Là ngọc bội của muội muội, là ngọc bội của muội muội!
Bích Thanh bất chấp sợ hãi kéo tay Tiêu Thần hỏi dồn:
- Lưu Vân đại nhân đã gặp Tiểu Hoa rồi đúng không? Mấy năm nay vãn bối luôn muốn tìm muội muội nhưng không biết nàng ở đâu, cầu xin đại nhân hãy nói cho vãn bối biết muội muội ở đâu đi?
Tiêu Thần cua mày, Bích Thanh đã cửoi áo chỉ có lớp vải mỏng lộ trọn vẹn thân hình, nàng kích động khiến ngực áo hở ra lộ bộ ngực trắng bóc.
- Nàng mặc đồ đàng hoàng rồi nói tiếp cũng không muộn.
Bích Thanh đỏ mặt, khi biết Tiêu Thần từng gặp muội muội thì lòng nàng sinh ra cảm giác xấu hổ, vội vàng xoay người nhặt quần áo lên. Tiêu Thần hơi nghiêng người, nghe sau lưng có tiếng xột xoạt mặc đồ.
Rất nhanh Bích Thanh nói nhỏ:
- Lưu Vân đại nhân, vãn bối đã mặc xong.
Tiêu Thần quay lại, mặt Bích Thanh còn ửng hồng nhưng nàng đang sốt ruột không nghĩ nhiều, hỏi thẳng:
- Lưu Vân đại nhân, Tiểu Hoa và phụ thân có sống khỏe không?
- Nàng đừng gấp, bổn tọa từng nhận ân tình của Tiểu Hoa, hôm nay không giết nàng tất nhiên sẽ cho nàng giải thích.
Tiêu Thần thầm lắc đầu, hắn cũng không ngờ thật sự gặp tỷ tỷ của chiến ý, còn trong tình huống như vậy.
Bình luận