Đạo (Dịch) – Chương 2557

Tiêu Thần hít sâu dằn xuống nỗi lòng, chậm rãi nói:

- Hôm đó bổn tọa bị người truy sát trọng thương . . .

Tiêu Thần kể sơ việc gặp Tiểu Hoa.

Bích Thanh nghe nói phụ thân đã qua đời thì mắt đỏ ửng, nghe Tiểu Hoa một mình sống cùng con Bạch Hổ sắp thành tinh quái trong rừng hoang càng đau lòng như dao cắt, ước gì đón chiến ý tới bên mình ngay. Nghe nói Tiêu Thần để lại công pháp tu luyện, hướng dẫn chiến ý bước lên đường tu đạo thì Bích Thanh quỳ xuống.

Bích Thanh cúi sát đầu:

- Ơn lớn của Lưu Vân đại nhân đối với Tiểu Hoa dù Bích Thanh chết muôn vàn lần cũng không đền đáp được!

Với thân phận của Tiêu Thần đưa cho pháp quyết sẽ không là vật bình thường, Bích Thanh biết Tiểu Hoa được tạo hóa lớn.

Tiêu Thần phất tay áo kéo Bích Thanh đứng lên, thản nhiên nói:

- Bổn tọa tặn công pháp cho Tiểu Hoa, hướng dẫn nàng ta bước vào con đường đạo vì báo ơn nàng ta đã cứu giúp, nàng không cần cảm ơn. Việc này bổn tọa nghĩ tình nê sẽ bỏ qua cho nàng, nhưng sốt ruột có chuyện gì hãy tự nói đi.

Bích Thanh khẽ nói:

- Dù đại nhân không hỏi thì vãn bối cũng sẽ nói hết cho đại nhân. Người muốn hại đại nhân là Luyến Xương Cung, vãn bối bị hắn uy hiếp nên buộc phải giúp hắn.

Tiêu Thần cau mày, hắn sớm đoán được. Nếu không có Luyến Xương Cung phối hợp thì sao Bích Thanh biết hành tung của hắn? Bích Thanh nói ra chỉ càng xác nhận điều này. Tiêu Thần không nghĩ ra, Luyến gia và hắn không có thù oán, thậm chí hắn có ơn với Luyến gia, tại sao Luyến Xương Cung làm vậy?

Bích Thanh thấy Tiêu Thần khó hiểu, hơi trầm ngâm rồi nhắc nhở:

- Đại nhân có biết là Luyến gia có một thần thông độc ác tên gọi Huyết Sát Khôi Lỗi? Người trúng thuật này mặt ngoài không khác gì người bình thường, thậm chí giữ được lý trí nhưng về bản chân đã là khôi lỗi bị người điều khiển, hết lòng với chủ nhân. Luyến Xương Cung muốn mượn vãn bối hạ độc khiến đại nhân trong trạng thái không đề phòng một ngày một đêm chắc là vì điều này.

Mắt Tiêu Thần lóe sát ý, người phát ra uy áp khiến mặt Bích Thanh trắng bệch. May mà hơi thở vụt tắt ngay, không thì Bích Thanh không chịu nổi.

Mặt Tiêu Thần xanh mét lạnh lùng nói:

- Hay cho Luyến gia!

Bích Thanh cung kính nói:

- Đại nhân đừng tức giận, việc lây oán trả ơn thế này ở trong Tinh Vực Tội Ác cũng hiếm thấy, Luyến gia còn ngu xuẩn muốn tính kế đại nhân, bọn họ sẽ không có kết cục tốt.

Tiêu Thần lạnh lùng gật đầu, tạm giấu đi sát ý. Luyến gia làm như vậy thì đừng trách hắn không khách sáo, nhưng hiện giờ chưa phải lúc trở mặt.

Tiêu Thần trầm ngâm rồi nói:

- Nàng tạm thời đừng vạch trần việc này, chờ sau khi nàng đi hãy nói với hắn là đã thành công, bổn tọa sẽ có kế khác.

Giờ đang phút then chốt để hắn vào Huyết Sát tông, nếu bị lộ thì Luyến gia sẽ có biến động, Tiêu Thần không hy vọng mình lên kế hoạch tất cả đều thành nước chảy.

Bích Thanh nói:

- Vâng, vãn bối hiểu.

Tiêu Thần nhìn Bích Thanh, hỏi:

- Nàng nắm giữ loại độc vật nào mà nắm chắc chế phục được bổn tọa, khiến Luyến Xương Cung dám can đảm bí quá hoá liều?

Bích Thanh đỏ mặt, do dự nửa ngày mới nói nhỏ:

- Bãn bối có cách luyện chế độc vật tổ tuyền, chỉ cần lấy được lông tóc da liên quan đến người đó là có thể luyện chế ra, dung nhập độc vật vào người, trước tiên kích phát lúc .

. . lúc giao hợp đưa vào trong cơ thể . . .

Nói một hồi mặt Bích Thanh đỏ hồng.

Tiêu Thần hắng giọng cố giữ vẻ bình tĩnh giảm bớt không khí lúng túng:

- Thân thể của bổn tọa không hủy bất diệt, sao có lông tóc da rụng, Luyến Xương Cung lây từ đâu ra?

Bích Thanh khẽ nói:

- lúc vãn bối luyện độc phát hiện trên da dính thi khí nhẹ, chắc lúc đại nhân chém giết với xác sống Triệu Chiến thì dính vào gai xương trong tay hắn, bị người này sai khiến lấy đi.

Tiêu Thần nhẹ gật đầu. chợt mặt Bích Thanh tái nhợt lộ vẻ đau đớn.

- Nàng bị sao vậy?

Bích Thanh nói:

- Lúc trước vãn bối kích phát độc vật trong người, nếu không dần dần bài trừ sẽ tự hại mình.

- Làm sao trừ độc? Bổn tọa có thể giúp nàng?

Bích Thanh là tỷ tỷ của Tiểu Hoa nên Tiêu Thần không thể nhìn nàng bị gì được, biểu tình hết sức nghiêm túc.

Bích Thanh cắn môi đỏ mặt nói:

- Độc . . . độc này cần bài trừ lúc nam nữ giao hợp.

Mặt Tiêu Thần cứng ngắc.

May mắn Bích Thanh rất nhanh thỏ thẻ:

- Thật ra . . . không cần làm vậy, vãn . . . vãn bối có thể tự làm được, nhưng bây giờ ra ngoài sẽ bị Luyến Xương Cung phát hiện, sợ khiến hắn nghi ngờ.

Tiêu Thần gật đầu chỉ tay:

- Nàng lên giường đi.

Tiêu Thần quay người ra hướng cửa.

Mặt Bích Thanh lộ nét xấu hổ, gật đầu bước nhanh lên giường, thả màn giường xuống, thân thể mềm mại nhanh chóng chui vào trong. Bích Thanh đã bày cấm chế cách âm trong rèm nhưng màn giường đung đưa, tiếng giường ken két vang rõ.

Tiêu Thần cau mày, nửa ngày sau nhếch môi cười khổ, đành nhắm mắt thu giấu suy nghĩ, cố gắng không nghe thanh âm gì.

Tiếng vang kéo dài hai canh giờ.

Mèn giường vén lên, Bích Thanh đỏ mặt xuôgsn giường, mắt ngập nước còn xuân tình chưa tán đi, nàng nhìn bóng lưng Tiêu Thần, cắn môi anh đào, lòng tràn đầy xấu hổ.

- Lưu Vân đại nhân, vãn bối không sao rồi.

Khi nói chuyện Bích Thanh vùi đầu vàon gực không dám nhìn Tiêu Thần.

Tiêu Thần xoay người lại nhìn Bích Thanh, thấy nàng đã thay áo mới. Tiêu Thần ahứng giọng, cố gắng ra vẻ bình tĩnh khẽ ừ.

- Nếu đã không có việc gì thì nàng ra ngoài đi, nhớ là đừng để người nhìn ra sơ hở.

Tiêu Thần bình tĩnh khiến Bích Thanh yên lòng chút, nàng gật đầu đi ra ngoài, đi đến trước cửa đột nhiên tạm dừng, ngoái đầu nói nhỏ:

- Đại nhân hãy nằm lên giường đi, sau khi vãn bối ra ngoài sợ là Luyến Xương Cung sẽ nhanh chóng chạy vào. Tốt nhất là đại nhân làm quần áo xốc xếch chút, tránh cho bị hắn phát hiện có gì không ổn.

Bích Thanh hít sâu mở cửa bước ra ngoài.

Tiêu Thần hơi cau mày, do dự một chút rồi bước tới gần giường, phất tay vén màn giường lên. Bích Thanh trước khi đi đã qua loa dọn dẹp, nhưng nước dính trên giường còn rõ ràng, ngửi mùi khác lạ, Tiêu Thần không phải người chưa có kinh nghiệm nên biết nó đến từ đâu, hắn thầm cười khổ.

Tiêu Thần nhanh chóng bình tĩnh lại, tùy tay kéo vạt áo xốc xếch, ngồi lên giường.

Luyến Xương Cung vẫn luôn ở gần dó, gã trốn trong một căn phòng nghỉ cẩn thận quan sát tình hình biến đổi. Luyến Xương Cung nhìn Bích Thanh vào hòng Tiêu Thần, giờ đã qua hơn hai canh giờ thì chắc nàng thành công rồi.

Nghĩ đến đây lòng Luyến Xương Cung hơi kích động, gã cố nén sốt ruột kiên nhẫn chờ đợi.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...