Đạo (Dịch) – Chương 2555

Luyến Xương Cung đi rồi Tiêu Thần một mình dạo trong rừng cây, hưởng thụ bình yên. Nhưng sau khi liên tục gặp ba đợt tu sĩ đến kính cẩn thi lễ thì Tiêu Thần hơi cau mày.

Thời gian yên lặng ngắn ngủi này Tiêu Thần không muốn bị người quấy rầy, thế là hắn đi tìm chỗ yên lặng hơn, quả nhiên không gặp tu sĩ nữa. Nhưng khi Tiêu Thần đi tới một chỗ ao nước khóe mắt thấy một bóng xanh yêu kiều đứng cạnh ao, tay cầm gậy tre mảnh đang đùa cá trong nước, bọt nước bắn lên làm cá chơi đùa bơi lội đuổi theo. Tiếng cười như chuông ngân theo gió truyền đến, có mấy đóa hoa dại không biết tên mọc ven ao nước nở rộ trong gió.

Tiêu Thần nhìn cảnh tượng trước mắt chợt khựng người lại, trong đầu hiện ra một hình ảnh. Trên tu chân tinh không người trong Tinh Không Hỗn Loạn Táng tràng, thiếu nữ đôi khi đứng bên ao nước. Nghĩ đến đây sắc mặt Tiêu Thần dịu lại.

Không biết trong Đế Cung Đại Yên bây giờ Thành Thành có khỏe không?

Suy nghĩ của Tiêu Thần bị tiếng khẽ kêu đánh gãy, Bích Thanh thấy nam nhân đứng sau lưng vội xoay người kính cẩn thi lễ:

- Vãn bối tham kiến Lưu Vân đại nhân!

Vẻ mặt Bích Thanh hoảng hốt bất an.

Tiêu Thần mỉm cười nói:

- Đừng đa lễ, đứng lên đi.

Bích Thanh nói:

- Bích Thanh không biết đại nhân tại đây, tuyệt đối không có ý quấy rầy đại nhân yên tịnh, vãn bối xin cáo từ.

- Không sao, vốn là nàng ở đây trước, nếu nói quấy rầy thì là bổn tọa quấy rầy nàng.

Tiêu Thần cười hỏi:

- Sao nàng không ở cùng sư tỷ muội mà một mình đến đây?

Bích Thanh mừng rỡ, ngoài mặt cung kính nói:

- Vãn bối không thích ồn ào náo nhiệt quá mức, hôm nay được mấy vị sư tỷ mời mới đến Giang Thượng Uyển, sau khi xã giao thì đi dạo một mình không ngờ gặp đại nhân.

Tiêu Thần gật đầu, lòng thầm cau mày. Gặp Bích Thanh lần đầu tiên có thể nói là ngẫu nhiên, nhưng trong một ngày xuất hiện ngẫu nhiên hai lần thì xác suất hơi cao, nên mới rồi nói chuyện hắn âm thầm quan sát biểu hiện của Bích Thanh. Nàng biểu hiện khá bình tĩnh nhưng đáy mắt lóe tia mừng rỡ bị Tiêu Thần nắm bắt, khiến hắn thầm nghi ngờ hai lần gặp tình cờ phải chăng bị sắp đặt? Nếu đúng vậy thì việc này không đơn giản. Đầu óc Tiêu Thần xoay chuyển nhanh, ngoài mặt bình tĩnh không lộ điểm khác lạ gì. Phát hiện này chưa thể chứng minh cái gì, thậm chí những điều này có lẽ chỉ vì hắn quá cẩn thận, có ẩn tình gì còn cần tiếp tục quan sát mới biết.

Tiêu Thần giữ im lặng, Bích Thanh không dám nói nhiều, nàng cúi đầu đứng bên ao, váy dài bay bay, gió nhẹ thổi sợi tóc mang theo mùi hương thoang thoảng, tươi mát trang nhã. Nhưng Bích Thanh không biết hành động của mình đã bị nghi ngờ.

Hai người lặng im một lúc sau Tiêu Thần lên tiếng:

- Bích Thanh cô nương cứ ở lại đây hưởng yên tịnh đi, bổn tọa còn có chuyện xin đi trước.

Tiêu Thần quay người đi, đáy mắt lóe tia khác lạ. Nếu hắn không đoán sai thì nàng này sẽ không để hắn đi dễ vậy.

Quả nhiên Bích Thanh mở miệng nói:

- Lưu Vân đại nhân lần đầu tiên đến Giang Thượng Uyển phải không? Chắc không quen thuộc chỗ này, không biết đại nhân muốn đi đâu? Vãn bối có thể chỉ đường cho.

Tiêu Thần quay đầu lại, bình tĩnh nói:

- Bổn tọa muốn đi khu nghỉ ngơi.

Bích Thanh bước tới gần sửa sang vạt áo nói:

Tiêu Thần cười gật đầu nói:

- Vậy thì làm phiền Bích Thanh cô nương.

Lòng Tiêu Thần lạnh lẽo, dù sự việc chưa sáng tỏ nhưng hắn đã cảm giác được, hắn không thể bị lộ thân phận, làm chuyện gì cũng phải cẩn trọng.

Bích Thanh nở nụ cười khuynh thành, nhe hàm răng xinh đẹp yêu kiều.

Bích Thanh khẽ nói:

- Có thể cống hiến sức lực cho đại nhân là vinh hạnh của vãn bối, mời đại nhân đi theo vãn bối.

Bích Thanh xoay người đi trước dẫn đường, gió nhẹ thổi váy dài màu xanh vẽ ra bóng lưng xinh đẹp quyến rũ.

Tiêu Thần đi theo sau, lòng thầm cười nhạt, hắn chống mắt chờ xem hôm nay có chuyện gì xảy ra.

Khu nghỉ ngơi, tu sĩ Giang Thượng Uyển cung kính nói:

- Vãn bối kính chào Lưu Vân đại nhân, Luyến công tử vừa bị mấy bằng hữu tốt kêu đi nhưng công tử đã đặt phòng nghỉ thượng đẳng nhất cho đại nhân. Nếu đại nhân muốn nghỉ ngơi thì vãn bối sẽ mang người qua ngay.

Bích Thanh khom người nói:

- Vãn bối không quấy rầy đại nhân nghỉ ngơi, cáo lui trước.

Bích Thanh hành lễ rồi nhẹ nhàng cung kính rời đi.

Tiêu Thần mắt lóe tia sáng, nếu không có chuyện gì thì tốt nhất, không thì chẳng cần hắn điều tra nàng này sẽ chủ động nói với hắn.

- Bổn tọa hơi mệt, tạm nghỉ ngơi một chút, chờ Luyến Xương Cung trở về kêu hắn đến gặp ta ngay.

- Vâng thưa đại nhân!

Tu sĩ Giang Thượng Uyển đưa Tiêu Thần vào phòng nghỉ, hành lễ rồi khép cửa phòng lại rút đi.

Tiêu Thần quét mắt xung quanh. Diện tích phòng nghỉ rất lớn, dọn dẹp sáng sủa sạch sẽ không dính hạt bụi. Góc tường đặt hai chậu cảnh màu xanh không biết tên tỏa mùi thơm thoang thoảng, ngửi vào có hiệu quả ngưng thần. Tiêu Thần quét thần thức qua xác định không có gì không ổn mới phất tay bày ra cấm chế, ngồi xuống. Tiêu Thần xem huyết phù càng lúc càng đỏ trong lòng bàn tay, mắt dần trầm trọng. Giang Thượng Uyển đúng là chỗ tốt, khiến hắn được thả lỏng ngắn ngủi. Nhưng tu sĩ đi trên đời nên đối mặt rốt cuộc không trốn thoát được. Trong sinh hoạt của Tiêu Thần yên ổn là hưởng thụ xa xỉ, hưởng thụ xong mọi thứ phải trở về quỹ đạo ngay.

Tiêu Thần lấy vò rượu ra uống.

Sự yên tĩnh ngắn ngủi bị tiếng đập cửa phá vỡ, Tiêu Thần chậm rãi ngẩng đầu, khóe miệng nhếch cao lạnh lùng mỉa mai. Tiêu Thần phất tay áo giải trừ cấm chế, cửa tự động mở ra, Bích Thanh đang đứng ngoài cửa.

- Bích Thanh cô nương có chuyện gì sao?

Bích Thanh đi vào, kính cẩn thi lễ nói:

- Vừa nói chuyện với mấy vị sư tỷ muội mới biết Luyến Xương Cung đã giải thích với họ, nghe Luyến Xương Cung nói Lưu Vân đại nhân thích rượu ngon, vừa lúc vãn bối có một bình rượu ngon. Lúc trước vãn bối ngẫu nhiên được đến nhưng vì không thích uống rượu nên luôn cất tới bây giờ, hôm nay đặc biệt đến tặng cho đại nhân xem như xin lỗi lúc trước quấy rầy yên tịnh của đại nhân.

Tay Bích Thanh lóe linh quang lấy một vò rượu đặt trên bàn, tùy tay vỗ mở nắp rượu, mùi rượu bay ra.

Tiêu Thần hít sâu, khen:

- Rượu ngon!

Tiêu Thần khen thật, rượu này đúng là rất tốt.

Bích Thanh mỉm cười nói:

- Đại nhân thích thì tốt rồi.

Bích Thanh hơi cúi đầu, gò má hây hồng.

Tiêu Thần cười nói:

- Còn phải cảm ơn Bích Thanh cô nương.

Chợt Tiêu Thần cau mày, sắc mặt quái dị.

Bích Thanh thầm mừng, cười hỏi:

- Lưu Vân đại nhân bị sao vậy? Rượu không hợp khẩu vị của đại nhân sao?

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...