Tiêu Thần gật gù. Nguyên khí thiên địa trong Tinh Vực Tội Ác mỏng manh thì hắn không lạ gì, trong Giang Thượng Uyển nguyên khí đầy đủ cỡ tu chân tinh thượng phẩm trong Đại Thiên Giới, không biết hao phí bao nhiêu Nguyên Tinh mới làm được điều này, thật là bỏ vốn lớn.
- Giang Thượng Uyển có ba tuyệt, tuyệt thứ nhất là cảnh đẹp, tuyệt thứ hai là thức ăn ngon, tuyệt thứ ba là người đẹp. Đã thấy cảnh đẹp vậy thì đi nhấm nháp thức ăn ngon đi. Tiệc rượu đã chuẩn bị xong xuôi, mời đại nhân.
Luyến Xương Cung ngoắc tay, một mỹ nhân áo trắng đi tới cạnh hai người, sửa sang vạt áo hành lễ:
- Mời hai vị khách nhân đi theo ta.
Bữa tiệc rượu sắp xếp ở Tứ Hải các, trên một ngọn núi giả, bốn phía là nước, có một cầu vòm nối liền từ trên cao nhìn xuống thấy hết cảnh đẹp xung quanh.
Tiêu Thần thầm gật gù. Giang Thượng Uyển có thể nổi tiếng quả nhiên là có đạo lý của nó, phòng riêng sắp xếp đều có điểm độc đáo của nó.
Tiêu Thần ngồi xuống ghế chủ, Luyến Xương Cung ngồi dưới tay cười nói:
- Sợ làm mất hứng của đại nhân nên bữa tiệc cảm tạ này chỉ có vãn bối cùng đại nhân chứ không có kêu tu sĩ khác.
Tiêu Thần cười gật đầu nói:
- Không sao, bổn tọa thích yên tịnh, cảnh đẹp như vậy nếu nhiều người nhiều miệng ngược lại không hay.
- Vậy thì vãn bối yên lòng.
Luyến Xương Cung nói xong nhẹ vỗ tay:
- Mang thức ăn lên đi.
Các nữ nhân bước vào, tay bưng các món ăn tinh xảo xa hoa đặt lên bàn. Đặt thức ăn xong các nữ nhân mở nắp ra, dịu giọng kể tên món ăn, tài liệu và cách chế tạo đơn giản.
Gió nhẹ thổi tới, trong Tứ Hải các tràn ngập mùi hương, một chốc không biết là người đẹp hay món ngon, khiến người vui vẻ thoải mái.
Tiêu Thần đầy hứng thú nhìn, từ lúc hắn tu đạo đến nay ở trong Tiểu Thiên Giới cũng là đỉnh cao nhưng chưa từng hưởng thụ xa hoa như thế, chỉ đơn giản là ăn uống mà màu mè quá. Tu sĩ trong Tinh Vực Tội Ác có vẻ không để bụng số phận bị trục xuất của mình, biết hưởng thụ.
Luyến Xương Cung cẩn thận quan sát sắc mặt Tiêu Thần thay đổi, thấy hắn luôn cười thì yên lòng.
Chờ món ăn cuối cùng bưng lên, Luyến Xương Cung cười nói:
- Lưu Vân đại nhân có vừa mắt nữ tu nào trong số họ không? Có thể kêu các nàng ở lại hầu.
Tiêu Thần liếc qua một hàng nữ tu xinh đẹp, xua tay:
- Để các nàng xuống đi, bổn tọa nói rồi không thích ồn ào.
Luyến Xương Cung vâng dạ, đá lông nheo, đám nữ tu hành lễ rời đi.
Luyến Xương Cung chụp mở nắp bình rượu ngon, mùi rượu nồng tản ra, gã đổ đầy ly cho Tiêu Thần rồi mới rót phần mình.
Luyến Xương Cung đứng dậy, hai tay nâng chén chân thành nói:
- Đại nhân có nhiều ân đức với Xương Cung, không biết lấy gì báo đáp, xin kính đại nhân một ly trước.
Luyến Xương Cung ngửa đầu uống cạn rượu.
Tiêu Thần cười gật đầu, cúi đầu uống một hớp, mắt lóe tia sáng nói:
- Rượu này không tệ.
- Nếu đại nhân thích thì chút nữa vãn bối kêu bọn họ đóng gói cho đại nhân dùng.
- Ừm!
Trong non nước uống rượu ngon, ăn thức ăn ngon là việc hạnh phúc trên đời, nhưng lòng Tiêu Thần bình thản. Tiêu Thần không xem trọng hưởng thụ mặt ngoài, đơn giản cảm thấy thả lỏng thần kinh.
Trong thời gian này Ngụy Trưng chưa truy sát đến nơi nhưng áp lực từ tu sĩ Đạp Thiên Nhất Bộ khiến Tiêu Thần từng giây từng phút căng thẳng thần kinh.
Vì vậy dù Tiêu Thần đã thay hình đổi dạng vẫn hết sức cẩn thận, chỉ lo tránh né không muốn chuốc rắc rối. May mà việc tham gia Huyết Sát tông đã quyết định, Tiêu Thần xem như vào Tội Ác Chi Thành rồi, áp lực mạnh mẽ đến từ Ngụy Trưng giảm nhẹ vài phần.
Vào lúc này tuy Tiêu Thần còn cẩn thận nhưng tính cảnh giác thả lỏng hơn trước nhiều.
Chợt có một giọng nữ êm tai từ ngoài Tứ Hải các vọng vào:
- Nghe nói Luyến đạo hữu mời khách ở đây, thiếp thân và mấy tỷ muội không mời mà đến xin đạo hữu đừng trách.
Dứt lời mấy nữ nhân bước vào, đều cười tươi, oanh yến muôn hoa đua nở. Nữ nhân lên tiếng trước mặc váy dài màu lục vẽ ra vòng eo mảnh mai mềm dẻo, hóa trang nhẹ nhàng nhưng hấp dẫn ánh mắt nhất trong các nữ nhân.
Thấy Tiêu Thần ngồi trên bàn, mấy nữ tu biến sắc mặt, mắt lộ tia hốt hoảng.
Các nàng ngừng cười, sửa sang vạt áo hành lễ:
- Đệ tử Khí Độc tông tham kiến Lưu Vân đại nhân.
Trận chiến ngày Luyến gia đại khánh, cái tên Lưu Vân truyền khắp Tội Ác Chi Thành, ngọc giản hình hắn lan rộng nên những nữ tu nhận ra thân phận của hắn không có gì bất ngờ.
Luyến Xương Cung đứng dậy, mặt hơi cứng ngắc, há mồm không nói nên lời.
Nữ tu mặc váy dài màu xanh là Bích Thanh xuất hiện vào hôm đó, nàng ngước lên, khuôn mặt đáng thương đáng yêu khẽ nói:
- Mấy người vãn bối không biết Lưu Vân đại nhân ở đây, lỗ mãng vào đây xin Lưu Vân đại nhân đừng trách.
Thấy thấy mỹ nhân đẹp như hoa quỳ gối xuống đất, sợ hãi mặt trắng bệch, nghe dịu dàng năn nỉ xin tha thứ, dù là ai cũng nổi lên lòng thương hương tiếc ngọc. Tiêu Thần không có ý nghĩ đó nhưng hắn cũng không thấy phật lòng.
Tiêu Thần gật đầu nói:
- Không sao, đứng lên đi.
- Đa tạ đại nhân.
Mấy nữ tu hơi yên lòng, bọn họ hành lễ rồi đứng dậy.
- Hôm nay mạo phạm đại nhân, vãn bối tự phạt gấp đôi xin lỗi đại nhân.
Bích Thanh tự rót ly rượu cho mình, ngửa cần cổ trắng, khuôn mặt ửng hồng càng quyến rũ hơn.
Bích Thanh sửa sang vạt áo, lại hành lễ với Tiêu Thần:
- Chúng vãn bối không quấy rầy đại nhân dùng cơm, cáo lui trước.
Bích Thanh chậm rãi thụt lùi mấy bước, cùng các nữ tu đứng sau lưng rút đi.
Mấy nữ tu Khí Độc tông đi rồi Luyến Xương Cung xấu hổ nói:
- Vãn bối không ngờ sẽ gặp người quen ở đây, xin Lưu Vân đại nhân thứ lỗi.
Tiêu Thần phất tay:
- Việc này không liên quan đến ngươi, ngồi xuống đi.
- Vâng.
Hai người ăn cơm xong Luyến Xương Cung đứng dậy hỏi:
- Đại nhân ăn cơm xong có muốn đi dạo trong Giang Thượng Uyển không?
Tiêu Thần ngẫm nghĩ rồi gật đầu, hai người ra khỏi Tứ Hải các đi ra ngoài. Đi giây lát Luyến Xương Cung lộ vẻ mặt khó xử, ngập ngừng muốn nói lại thôi.
- Nếu Xương Cung bận việc thì cứ đi làm, bổn tọa cũng muốn một mình đi dạo.
- Đa tạ đại nhân thông cảm, vãn bối cùng mấy nữ tu Khí Độc tông luôn thân nhau, việc này cần giải thích với họ một chút để tránh sau này gặp mặt lúng túng.
Luyến Xương Cung chắp tay nói:
- Nếu đại nhân muốn tìm vãn bối thì cứ đi khu nghỉ ngơi, vãn bối và bọn họ gặp nhau xong sẽ chờ đại nhân ở đó.
Tiêu Thần gật đầu, Luyến Xương Cung hành lễ xong rời đi.
Bình luận