Ngô Mẫn hơi nghiêng đầu nhìn hướng khoang thuyền Lưu Vân đại nhân ở, hiện giờ chỉ có đại nhân có thể trợ giúp thương đội thoát khỏi cảnh khó khăn. Nhưng Lưu Vân đại nhân vẫn không đi ra, là không muốn bị dính vào chuyện này? Đúng là không nên vì bọn họ mạo hiểm xích mích với Đông Thần tông, Lưu Vân đại nhân lựa chọn như vậy không có sai. Nghĩ đến dây mặt Ngô Mẫn buồn bã.
Tu sĩ Đông Thần tông bắt giữ tất cả người thương đội. Trương Hách được tu sĩ vây quanh bước lên sàn tàu, nhìn Ngô Mẫn.
Trương Thành nhìn sơ liền hiểu ý thiếu gia, cung kính đến trước mặt gã hỏi:
- Thiếu gia, xử lý những người này thế nào, xin thiếu gia cho biết.
Trương Hách hắng giọng, rất vừa lòng thái độ của Trương Thành, vô hình trung nâng lên địa vị của gã.
Trương Hách thản nhiên nói:
- Giao nữ nhân này cho ta thẩm vấn, những người khác đưa vào tông lao chờ đợi tông môn xử trí đi.
Trương Hách ra vẻ bình tĩnh nhưng ánh mắt nóng bỏng nhìn Ngô Mẫn đã lộ hết ý đồ.
Ngô Mẫn trắng mặt, ánh mắt của Trương Hách trước đó khiến nàng biết gã muốn gì.
Ngô Mẫn cố nén lòng kinh hoàng nói:
- Ta muốn ở cùng tu sĩ thương đội, các ngươi muốn thẩm vấn nên đi tìm sư phụ ta.
- Thiếu gia kêu nàng đi theo thì ngoan ngoãn nghe, có lẽ nhờ vậy thoát khỏi tội, đừng không biết điều.
Trương Thành lạnh lùng nói:
- Người đâu, đưa nàng ta đến phủ của thiếu gia.
- Ta không đi! Các ngươi đừng lại đây!
Ngô Mẫn muốn chống cự nhưng tu vi đã bị giam cầm, trong một chốc đành bó tay, mặt không chút máu.
Nghĩ đến sắp gặp kết cục gì, Ngô Mẫn bỗng xoay người nhìn hướng lâu thuyền:
- Lưu Vân đại nhân xin hãy cứu giúp ta! Cứu giúp ta!
Trương Hách biến sắc mặt, gã lùi ra sau hai bước vào vòng vây tu sĩ bảo vệ, ánh mắt âm trầm:
- Trên Ngao Tinh thuyền còn có tu sĩ không bị bắt?
Trương Thành cảm giác thiếu gia bất mãn, nhưng nguyên thần của gã đã quét qua Ngao Tinh thuyền, không nên bỏ sót mới đúng. Trương Thành không dám chối đẩy, gã phất tay, mấy tu sĩ Đông Thần tông lao hướng khoang thuyền Ngô Mẫn nhìn.
- Ngoan ngoãn đi theo bản thiếu gia, nghe lời thì bản thiếu gia bảo đảm nàng bình an, không thì đừng trách bản thiếu gia không biết thương hương tiếc ngọc.
Trương Hách chậm rãi nói chuyện, mặt đầy uy hiếp:
- Mặc kệ ai ở trên thuyền đều không cứu nàng được.
Trương Hách mới dứt lời thì vang tiếng nổ điếc tai, tu sĩ bị Trương Thành phái đi bị đánh bay đụng thủng lâu thuyền rớt xuống sàn tàu. Ai nấy miệng mũi trào máu không nhúc nhích, không biết sống chết.
- Bổn tọa muốn xem hôm nay các ngươi ai có thể mang đi một người trên Ngao Tinh thuyền.
Trong giọng nói lạnh lùng Tiêu Thần cất bước đi ra từ lỗ thủng lâu thuyền, khuôn mặt bình tĩnh, mắt lấp lóe tia sáng lạnh nhìn tu sĩ Đông Thần tông.
- To gan bị thương tu sĩ Đông Thần tông ta, dù ngươi là ai đều phải hứng lấy lửa giận của Đông Thần tông!
Trương Thành lùi một bước che Trương Hách sau lưng mình, phất tay:
- Ra tay, giết người này!
Gần ngàn tu sĩ Đông Thần tông quát to, người lóe linh quang tổ thành chiến trận hợp kích lắc người bao vây Tiêu Thần lại.
Tu sĩ Đông Thần tông quát to:
- Giết!
Tiêu Thần ngước đầu lên, mắt lóe tia sáng sắc bén đánh ra nắm đấm. Lực lượng hủy diệt vô hình lấy nắm đấm làm trung tâm nhanh chóng khuếch tán xung quanh, nơi đi qua mọi thần thông bị xóa bỏ, biến mất.
Tiêu Thần bước chân ra, lắc người một cái, tu sĩ Đông Thần tông chưa thấy hắn thì hắn đã như mãnh hổ xuống núi lao vào bọn họ.
Bùm bùm bùm bùm bùm!
Tiếng nắm đấm giã vào người dày nặng trầm thấp, tiếng xương gãy khiến người rợn tóc gáy. Bất cứ tu sĩ Đông Thần tông nào đều không đỡ nổi một đòn từ Tiêu Thần, quyền đấm cước đá tốc độ nhanh như tia chớp. Gần ngàn tu sĩ Đông Thần tông chỉ vài giây đã bị đánh bay hơn phân nửa, té lăn dưới đất phía xa không biết sống chết.
Trương Thành trắng mặt nhìn Tiêu Thần như cọp vào bầy dê, rống to:
- Lập tức hộ tống thiếu gia rời đi!
Mặt Trương Hách tái nhợt được tu sĩ bao quanh chạy trốn, nhưng bọn họ chưa đi xa thì bị một bóng người xuất hiện trước mặt ngăn lại.
Tiêu Thần híp mắt nhìn mấy người, chậm rãi nói:
- Ta chưa cho các ngươi đi thì ai đừng hòng đi.
Tiêu Thần liếc mắt qua, tu sĩ Đông Thần tông cứng người lại, lòng dâng lên lạnh lẽo.
- Rốt cuộc ngươi là ai?
Trương Hách cứng da đầu đe dọa:
- Ta khuyên ngươi đừng làm bậy, không thì ngươi đừng hòng hôm nay rời đi được.
- Ta là ai không quan trọng, có vài câu muốn hỏi, ta hỏi ngươi đáp, nếu như khiến ta không vừa lòng thì ngươi sẽ rất khó chịu.
Tiêu Thần phớt lờ gã uy hiếp:
- Phương Sĩ Hải bị gì?
- Dựa vào cái gì ta phải nói cho ngươi?
Tiêu Thần lắc đầu nói:
- Xem ra ngươi không để lời ta nói vào lòng.
Tiêu Thần tiến lên trước vung tay áo, đám người Trương Thành muốn ngăn cản nhưng bị sức mạnh đánh bay.
Tiêu Thần túm cổ áo Trương Hách xách gã lên:
- Nói!
Trương Hách cứng người, im lặng vài giây nói:
- Phương Sĩ Hải gây sự trong Thiên Minh tinh, bị ta bắt đưa vào tông lao.
Bốp!
Trương Hách mới nói xong Tiêu Thần đã tát cho một cái, năm dấu tay đỏ rõ ràng hiện ra, hai cái răng bay đường vòng cung đi xa.
Tiêu Thần bình tĩnh nói:
- Ta muốn nghe lời thật.
Trương Hách vùng vẫy kịch liệt, rống to:
- Ngươi dám đánh ta!? Ta muốn ngươi chết! Ta muốn ngươi chết!
Nhưng tất cả lực lượng của Trương Hách bị phong trấn không thể gây ra chút uy hiếp gì cho Tiêu Thần.
Bốp!
Tiêu Thần lại tát một cái, thản nhiên nói:
- Đừng khiêu khích sự nhẫn nại của ta.
Trương Hách vẫn vùng vẫy, bị tát hai cái làm hai bên mặt gã sưng phồng, dấu tay đỏ cực kỳ chói mắt.
Bốp! Bốp!
Liên tiếp mấy cái tát mạnh, cũng may Tiêu Thần bớt dùng sức chứ một chưởng là có thể đập nát Trương Hách tu vi miễn cưỡng cỡ Sáng Thế cảnh.
Trương Hách lại ăn một cái tát nữa đột nhiên ngừng vùng vẫy, tròng mắt đỏ ngầu nhìn Tiêu Thần chằm chằm:
- Ngươi sẽ chết rất đau đớn!
Vì răng hở lọt gió nên giọng nói rất quái dị, chất chứa oán độc thì mãnh liệt.
Tiêu Thần nhìn thẳng vào mắt Trương Hách, ánh mắt hắn bình tĩnh nói:
- Ta dám ra tay với ngươi thì không e ngại bối cảnh sau lưng ngươi. Ngươi tốt nhất làm theo lời ta nói, nếu không ta sẽ giết ngươi.
Trương Hách run rẩy, gã phát hiện mọi oán hận căm giận bị một câu dễ dàng đánh nát, vì gã nhận ra tu sĩ trước mặt này thật sự dám giết gã.
Bình luận