Đạo (Dịch) – Chương 2526

Thấy tu sĩ Đông Thần tông đến Phương Sĩ Hải nhẹ lòng.

Tu sĩ Đông Thần tông liếc qua Phương Sĩ Hải, lạnh lùng hỏi:

- Rốt cuộc như thế nào không phải một mình ngươi nói là được, mọi việc chờ điều tra rõ mới tính.

Phương Sĩ Hải khựng lại, ngượng ngùng gật đầu.

Mấy tu sĩ đánh nhau với Phương Sĩ Hải khoanh tay cười nhạt, vẻ mặt không sợ.

Trên trà lâu, Trương Hách đứng dậy mỉm cười nói:

- Tử Mộc huynh, đã xem kịch xong rồi chúng ta ra sân thôi, đi.

Lâm Tử Mộc hơi gai mắt thủ đoạn thấp kém của Trương Hách, ngoài mặt không lộ vẻ gì gật đầu đi theo. Đám tu sĩ bao quanh hai người đi xuống lầu.

Tu sĩ Đông Thần tông giải quyết việc này thấy hai người Trương Hách đi xuống vội chạy lại cung kính chào, cười nịnh:

- Tiểu nhân Trương Thành tham kiến Trương Hách thiếu gia!

Trương Thành là huyết mạch bà con xa của Trương gia nên nhận biết nhi tử trưởng lão Trương Doãn yêu thích nhất.

Trương Hách gật đầu, chỉ vào Phương Sĩ Hải nói:

- Lúc trước ta thấy rõ những người này bỗng gây sự trong thành, hành vi này vốn không để Đông Thần tông ta vào mắt. Bắt hết chúng lại áp về tông lao rồi xử lý.

- Tuân lệnh Trương Hách thiếu gia!

Trương Thành xoay người, mặt lạnh lùng nói:

- Còn đứng đực mặt ra đó làm gì, bắt hết đám người gây sự này lại!

Khi Phương Sĩ Hải thấy Lâm Tử Mộc đứng sau lưng Trương Hách liền hiểu hết, mặt đỏ rực tức giận quát:

- Là ngươi! Chuyện lúc trước chúng ta đã nhịn rồi ngươi còn muốn sao nữa? Các ngươi ỷ thế hiếp người, cố ý xếp trò này hãm hại chúng ta!

Lâm Tử Mộc nhíu mày nói:

- Trương huynh, có một số việc sớm giải quyết cho xong, chậm trễ lâu không tốt cho thanh danh của chúng ta.

Trương Hách sắc mặt âm trầm lạnh lùng cười:

- Sinh sự trong Thiên Minh tinh của ta còn dám cuồng như thế, mang hết chúng đi, chiêu đãi trong tông lao!

- Tuân lệnh!

Trương Thành thấy sắc mặt Trương Hách thì không dám chậm trễ, vâng dạ rồi phất tay quát:

- Bắt họ lại, nếu dám chống cự giết ngay tại chỗ!

Mặt Phương Sĩ Hải đỏ gấc nhưng không bị lửa giận làm mất lý trí, nhỏ giọng nói:

- Đừng chống cự, đi với bọn họ.

Việc này là có kế hoạch cố ý hãm hại bọn họ, nếu như chống cự sợ là trúng ý đám người này.

Trương Hách thấy đám người Phương Sĩ Hải bị giải đi thì lộ vẻ mặt đắc ý nhìn xung quanh. Đám tu sĩ giải tán hết, ai dám ở lại tự chuốc rắc rối.

Trương Hách càng đắc ý hơn:

- Tử Mộc huynh, trong Thiên Minh tinh không có chuyện gì lão ca ta đây không làm được, sau này huynh có chuyện gì khó xử cứ việc mở miệng, lão ca nhất định làm ổn thỏa hết cho.

Lâm Tử Mộc chán ghét cau mày, nếu không phải có việc cần Trương Hách thì gã tuyệt đối không muốn ở chung với Trương Hách. Việc chưa xong, Lâm Tử Mộc cố nén mất kiên nhẫn.

Lâm Tử Mộc lạnh nhạt nói:

- Trương huynh, theo ta được biết tu sĩ gây sự trong Thiên Minh tinh sẽ bị phạt nặng, ta biết Ngao Tinh thuyền của những người này đậu ở đâu, thừa dịp này Trương huynh không muốn phát tài sao?

- Cái này . . .

Trương Hách không quá thông minh nhưng từ nhỏ được Trương Doãn dạy dỗ biết có một số việc không thể dính vào, nếu phá hỏng danh tiếng Thiên Minh tinh thì phụ thân tuyệt đối sẽ không tha cho gã. Nghĩ đến đây vẻ mặt Trương Hách ngượng nghịu.

Lâm Tử Mộc lắc đầu nói:

- Nếu như Trương huynh cảm thấy khó xử thì thôi đi, ta cho rằng cơ hội như thế không nắm lấy thì hơi tiếc. Chỉ cần huynh mang theo tu sĩ Đông Thần tông ra mặt thì đó là chuyện quang minh chính đại, âm thầm giấu ít đồ cũng không ai biết.

Lâm Tử Mộc làm vẻ mặt tiếc nuối nói:

- Hơn nữa Phương Sĩ Hải có một đệ tử khá đẹp, ta vốn nghĩ Trương huynh sẽ không bỏ qua.

Trương Hách nghe vậy mắt sáng rực, cúi đầu ngẫm nghĩ, mắt lóe tia tàn nhẫn.

Trương Hách lẩm bẩm:

- Chỉ cần hững người này vĩnh viễn ở trong tông lao thì không ai biết trên Ngao Tinh thuyền có bao nhiêu hàng hóa.

Trương Hách ngoắc Trương Thành ngóng trông nịnh nọt gã chưa chịu đi, nói cho gã biết ý của mình.

Trương Thành đang lo không có cơ hội bày tỏ trung tâm đến gần Trương Hách nên sẽ không từ chối, nói câu thiếu gia chờ chút rồi lật đật triệu tập tu sĩ dưới trướng. Lát sau Lâm Tử Mộc hướng dẫn, Trương Hách mang theo tu sĩ Đông Thần tông hùng hổ chạy tới bến đậu Ngao Tinh thuyền.

- Sư tỷ, việc lớn không tốt, có người muốn đến niêm phong Ngao Tinh thuyền chúng ta!

Ngô Mẫn nghe tiếng hét dồn dập và cửa bật mở, nói nhỏ với một sư muội:

- Hoảng cái gì, mang ta đi xem, xảy ra chuyện gì?

Ngô Mẫn nôn nóng nhưng không lộ ra ngoài, lão sư vắng mặt, trên Ngao Tinh thuyền địa vị của nàng cao nhất, có chuyện gì do nàng gánh gồng.

Leo lên sàn tàu, Ngô Mẫn nhìn đám tu sĩ Đông Thần tông bị cấm chế ngăn cách bên ngoài, tim đập nhanh, lòng hoảng loạn.

Ngô Mẫn sửa sang vạt áo hành lễ:

- Gia sư nhà ta không ở, công việc trên thuyền tạm thời do ta quản lý, không biết đã xảy ra chuyện gì?

Trương Hách đã nghe Lâm Tử Mộc nhắc Phương Sĩ Hải có một đệ tử rất đẹp, nhìn liền biết gã nói đến Ngô Mẫn. Trương Hách nhìn nàng, cảm thấy cực kỳ vừa lòng.

Ngô Mẫn bị ánh mắt dâm tà của Trương Hách nhìn chằm chằm thầm cau mày, nàng không nói nhiều, thế cục chưa rõ lo cẩn thận một chút tốt hơn.

Trương Thành nhận ánh mắt Trương Hách ra hiệu, hiểu ngay.

Trương Hách tiến lên một bước trầm giọng hỏi:

- Phương Sĩ Hải là chủ nhân của chiếc Ngao Tinh thuyền này đúng không?

Ngô Mẫn cẩn thận trả lời:

- Đúng vậy, Phương Sĩ Hải là lão sư của ta!

- Vậy đúng rồi, hôm nay Phương Sĩ Hải sinh sự đánh nhau trong Thiên Minh tinh ta, nghiêm trọng trái với quy định của Đông Thần tông nên đã bị bắt vào tông lao. Đông Thần tông ta sẽ niêm phong chiếc Ngao Tinh thuyền này, các ngươi nhanh chóng ngừng cấm chế Ngao Tinh thuyền bó tay chịu trói, nếu dám chống cự sẽ đánh chết!

Ngô Mẫn biến sắc mặt:

- Vị đạo hữu này có nhầm lẫn gì không? Lão sư của ta tính cách luôn cẩn thận giữ bổn phận, không bao giờ làm chuyện mạo hiểm thế này, chắc có hiểu lầm gì đó.

- Hiểu lầm hay không chẳng do ta nói, cụ thể thế nào Đông Thần tông ta sẽ có tu sĩ chuyên môn điều tra ra kết quả.

Trương Thành lạnh lùng nói:

- Hiện tại ta khuyên các ngươi đừng nhúc nhích, nếu không tự gánh lấy hậu quả!

Mặt Ngô Mẫn trắng bệch, cắn môi, nửa ngày sau suy sụp gật đầu nói:

- Ngừng cấm chế.

Trên Ngao Tinh thuyền còn sót lại cấm chế bảo vệ an toàn cơ bản dần tắt, tu sĩ thương đội đứng trên sàn tàu, mắt tràn đầy phập phồng lo sợ.

Trương Thành phất tay:

- Lên thuyền bắt hết mọi người.

Ngô Mẫn trầm giọng nói:

- Đừng chống cự, giữ an toàn cho mình rồi tính.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...