Đạo (Dịch) – Chương 2525

Rất nhanh bên Ngao Tinh thuyền kia cũng điều tiết xong.

Tu sĩ áo gấm kiêu ngạo gật đầu, thản nhiên nói:

- Được rồi, việc này bản thiếu gia không để các ngươi khó xử, sẽ không truy cứu trách nhiệm của họ nữa, nói cho bọn họ biết sau này cẩn thận chút.

Gã nói xong cười lạnh nhìn Phương Sĩ Hải, mang theo đám tu sĩ rầm rộ đi vào Thiên Minh tinh.

- Được rồi, đã giải quyết xong.

Tu sĩ Đông Thần tông khác đến Ngao Tinh thuyền Đông Ngô thương đội:

- Nếu các người không có chuyện gì thì nhanh chóng đi đi, đừng xung đột với Lâm thiếu gia nữa, không thì chúng ta không che chở ngươi được.

Hai tu sĩ Đông Thần tông nói xong rời đi.

Phương Sĩ Hải tức xanh mặt, nhưng người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu. Phương Sĩ Hải ngẫm nghĩ, từ bỏ ý định đi ngay bây giờ. Thiên Minh tinh lớn như vậy, khả năng gặp lại Lâm thiếu gia rất thấp. Quan trọng nhất là qua Thiên Minh tinh rồi chặng đường dài tiếp theo không có địa điểm dừng chân an toàn, việc chiêu lãm hộ vệ thương đội không thể chậm trễ được.

Phương Sĩ Hải dặn dò:

- Hùng Nhị, mấy sư huynh đệ các ngươi theo ta đi Thiên Minh tinh chiêu lãm hộ vệ, chậm nhất là ngày mai chúng ta sẽ trở về. Khi lão phu vắng mặt mọi việc trong thương đội do Mẫn nhi phụ trách.

Phương Sĩ Hải mang theo đám người Hùng Nhị đi Thiên Minh tinh.

Thiên Minh tinh là nơi thương đội tập kết lớn nhất tinh vực xung quanh, các loại sản nghiệp cực kỳ phát đạt. Rất nhiều tu sĩ kiếm tiền nhờ vào hộ tống thường tu vi đều mạnh, đám người Phương Sĩ Hải chuyên môn đi chỗ chiêu lãm hộ vệ thương đội. Đi Tội Ác Chi Tinh hơi xa nhưng thù lao phong phú, rất nhanh bọn họ chiêu lãm được một số tu sĩ, cứ theo tốc độ này thì chưa đến ngày mai đã kiếm đủ người. Phương Sĩ Hải mỉm cười.

Nhưng công nhận Phương Sĩ Hải lần này xui, gã càng không muốn gặp thì càng không trốn thoát, chuyện đời kỳ diệu đến thế là cùng.

Trên một nhà trà lâu, Lâm thiếu gia ngồi ở ghế rộng nhìn đoàn người Phương Sĩ Hải, nhếch mép.

Một tu sĩ trẻ ngồi đối diện gã, xem quần áo cũng có bối cảnh lớn.

Gã thấy sắc mặt Lâm thiếu gia thay đổi, nhìn lướt qua dưới lâu cười hỏi:

- Như thế nào, Tử Mộc huynh có xích mích với bọn họ?

Lâm Tử Mộc lạnh nhạt nói, kể sơ chuyện lúc trước:

- Không là việc lớn gì.

Trương Hách kinh ngạc nói:

- Mấy tên thương đội này dám to gan chọc vào huynh? Xem ra không muốn hoạt động trong biên cảnh Đông Thần tông rồi.

Trương Hách là nhi tử của Trương Doãn, trưởng lão Đông Thần tông, không có gì xuất sắc nhưng rất được Trương Doãn thích. Trương Doãn là trưởng lão cầm quyền chủ trì Thiên Minh tinh, địa vị cao quý trong tông, tu vi sâu không lường được. Nếu không vì điều này thì đường đường là thiếu chủ thương đoàn Lâm gia không rảnh gần gũi với Trương Hách.

Lâm Tử Mộc liếc Trương Hách một cái, cúi đầu nhấp một ngụm trà, nói:

- Chắc là thương đội xứ ngoài đến, không thì không có lý nào ta không biết.

- Thương đội xứ ngoài.

Trương Hách mắt lóe tia sáng nói:

- Có cần ta ra tay trút giận cho huynh không?

Lâm Tử Mộc do dự hỏi:

- Có gây rắc rối gì không?

Một câu kích thích ngạo khí trong lòng Trương Hách, lạnh lùng cười:

Trương Hách vừa nói vừa ngoắc tay, một hộ vệ đứng sau lưng bước nhanh lên. Trương Hách nói nhỏ vài câu, hộ vệ kính cẩn gật đầu xoay người rời đi.

- Tử Mộc huynh là bằng hữu tốt của ta, đắc tội với huynh là đắc tội với Trương Hách ta. Tử Mộc huynh chờ xem kịch đi.

Lâm Tử Mộc mỉm cười nói:

- Nếu vậy xin đa tạ Trương huynh. Trên thuyền của ta có ca cơ dạy dỗ rất tốt, đều là hàng tốt đang định bán ra. Chờ xong việc này rồi Trương huynh theo ta đi trên thuyền chọn lựa mấy cái mang đi, xem như đền đáp.

Một câu làm mắt Trương Hách sáng rực cười phá lên:

- Vậy thì ta không khách sáo!

Mặt mày Phương Sĩ Hải hớn hở, hôm nay chiêu lãm được hai tu sĩ Tạo Vật cảnh đại thành khiến gã rất vui, tuy lương cao hơn chút nhưng tu vi của người ta như thế bình thường mời cũng không được. So với an toàn của thương đội thì tốn thêm chút Nguyên Tinh không đáng gì.

Lúc này một dao động pháp lực truyền ra, Hùng Nhị bị người vỗ bay đụng ngã nguyên quầy hàng, sắc mặt trắng bệch cúi đầu phun ra một ngụm máu.

Sự việc xảy ra quá đột ngột, Phương Sĩ Hải chưa biết có chuyện gì đã xảy ra rồi.

Tu sĩ ra tay mặt dữ dằn lạnh lùng nói:

- Lão tử đến nhận tuyển hộ vệ mà các ngươi dám không nhận, xem thường huynh đệ chúng ta hay sao?

- Chuyện gì xảy ra?

Phương Sĩ Hải vội chạy lại dìu Hùng Nhị dậy, thấy mặt gã trắng bệch, hơi thở yếu ớt, lòng rất tức giận quát:

- Hùng Nhị, tại sao bọn họ tấn công ngươi?

Hùng Nhị oán hận trừng mấy người kia:

- Lão sư, bọn họ cố ý gây sự muốn chúng ta mời bọn họ làm hộ vệ thương đội với gái gấp ba, ta không đồng ý thế là bọn họ đột nhiên ra tay.

Phương Sĩ Hải nghe vậy tức điên, gã giao Hùng Nhị cho đệ tử chăm sóc, vụt xoay người nhìn mấy tu sĩ gây sự.

Phương Sĩ Hải lạnh lùng nói:

- Phương Sĩ Hải mới đến quý địa chắc không kết thù kết oán với ai, các vị đạo hữu vì chuyện gì mà nhằm vào chúng ta?

- Huynh đệ chúng ta không oán không thù với các ngươi, đến nhận tuyển hộ vệ. Nếu không phải đệ tử của ngươi không biết điều buông lời vô lễ thì chúng ta đã không khó xử với hắn.

Tu sĩ ra tay cười khẩy nói:

- Ba vạn Nguyên Tinh, chuyện này xem như bỏ qua, không thì . . . hừ!

Ánh mắt Phương Sĩ Hải âm trầm, đã nhìn ra mấy người kia hôm nay tỏ rõ đến kiếm chuyện, vậy thì không còn lời nào để nói.

Phương Sĩ Hải lạnh lùng nói:

- Nếu ta không đồng ý thì các ngươi muốn sao?

- Đánh đi!

Phương Sĩ Hải không ngờ bọn họ dám tấn công thật, chớp mắt bị mấy người vây quanh, giơ tay vỗ ra thần thông. Phương Sĩ Hải giật mình tức giận gầm lên, tu vi bùng nổ lao vào một tu sĩ. Phương Sĩ Hải có thể tổ kiến một thương đội thì tu vi không yếu, Tạo Vật cảnh đại thành đối địch mấy người trong một chốc không bị yếu thế.

Nguyên quầy hàng chiêu lãm hộ vệ bị phá sập, đá lót dưới đất bị kình khí mấy người đánh nhau va chạm vỡ nát, phạm vi trăm trượng một đống hỗn độn.

Lúc này phương xa có một đội tu sĩ khống chế độn quang bay tới.

Thủ lĩnh rống to:

- Đánh nhau trong Thiên Minh tinh của ta, còn không dừng tay thì đánh chết tại chỗ!

Phương Sĩ Hải rút tay về lùi lại, chắp tay nói:

- Vị đạo hữu này, tại hạ tuyệt đối không có ý khiêu khích uy tín của Đông Thần tông, việc này chỉ vì bất đắc dĩ. Mấy người này bỗng dưng sinh sự, mong đạo hữu chủ trì công đạo!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...