Đạo (Dịch) – Chương 2524

Thiên Minh tinh, một trong tu chân tinh nằm trong quyền quản lý của Đông Thần tông, thế cục ổn định, nơi nổi tiếng cho thương đội tu dưỡng bổ sung. Thương đội các nơi đa số chọn Thiên Minh tinh làm nơi tạm nghỉ. Đông Ngô thương đội chưa làm ăn đường xa thế này nhưng khi nhận việc buôn bán này Phương Sĩ Hải đã sưu tập tư liệu, hiểu biết rõ hơn con đường mình đi. Làm giao dịch thương đội như bọn họ phải bỏ nhiều công sức về mặt này, cố gắng giảm bớt rắc rối khi thương đội ra ngoài.

Mệnh lệnh truyền xuống, tu sĩ thương độ tinh thần phấn khởi. Trong thời gian này bọn họ căng thẳng thần kinh, tạm thời tu dưỡng ở nơi an toàn thì tốt quá.

Ngô Mẫn đi cùng Phương Sĩ Hải tự mình xin gặp Lưu Vân đại nhân, giải thích việc ngừng lại, bảo đảm thương đội tối đa chỉ ở lại hai ngày sẽ xuất phát, không làm mất nhiều thời gian của đại nhân.

Tiêu Thần trầm ngâm rồi gật đầu đồng ý. Thời gian này Tiêu Thần luôn cẩn thận quan sát biến đổi của huyết phù, bị hoa văn vàng phong trấn khiến tốc độ phục hồi của nó rất chậm, theo xu thế này ít nhất trong hai tháng không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, đủ cho hắn đi vào Tội Ác Chi Tinh.

Phương Sĩ Hải biểu thị cảm tạ, gã không dám ở lâu, cùng Ngô Mẫn cung kính đi ra.

Thiên Minh tinh vì là nơi Đông Thần tông quản lý nên dần thành nơi cho các thương đội loại nhỏ, thương đoàn lớn trung chuyển bổ sung vật liệu, tạm dừng chân tu dưỡng, nổi tiếng xa gần quanh tinh vực. Vì thế kéo theo nguyên tu chân tinh phồn vinh, dần thành một tu chân tinh được Đông Thần tông xem trọng nhất, lực lượng tông môn dần dời đến hành tinh này.

Hôm nay Ngao Tinh thuyền của Đông Ngô thương đội đi đến đây.

Nhìn Thiên Minh tinh từ xa không ngừng hiện rõ hơn, tu sĩ thương đội hò reo.

Dây thần kinh căng thẳng của Phương Sĩ Hải chậm rãi thả lỏng, mặt mang ý cười. Hy vọng trên Thiên Minh tinh có thể chiêu lãm đủ hộ vệ.

- Hai ngày này Ngao Tinh thuyền tạm dừng ở Thiên Minh tinh, chậm nhất trưa mai rời đi. Hành trình cực kỳ nguy hiểm, không ai được tự tiện hành động, ở lại Ngao Tinh thuyền tu dưỡng, trông chừng hàng hóa trên thuyền. Lão phu lập tức vào Thiên Minh tinh chiêu lãm hộ vệ thương đội.

Phương Sĩ Hải quay đầu nhìn Ngô Mẫn:

- Mẫn nhi đi hỏi ý Lưu Vân đại nhân xem đại nhân có muốn xuống thuyền thả lỏng không.

Ngô Mẫn gật đầu đi xin gặp, chuyển lời của Phương Sĩ Hải.

Tiêu Thần trầm ngâm sau đó lắc đầu nói:

- Không cần rắc rối, bổn tọa ở trên thuyền được rồi.

Ngô Mẫn sửa sang vạt áo hành lễ lui ra:

- Vậy không quấy rầy đại nhân, vãn bối cáo từ.

Ngô Mẫn chuyển lời của Tiêu Thần lại:

- Lão sư, đại nhân không đi vậy ta cũng ở ở trên thuyền, để đại nhân có chuyện gì triệu hoán.

Phương Sĩ Hải gật đầu nói:

- Mẫn nhi suy nghĩ chu đáo, vậy ngươi ở trên thuyền đi.

Ngô Mẫn không nói nữa.

Bên ngoài Ngao Tinh thuyền có chiếc thuyền nhỏ lướt nhanh đến, một tu sĩ Đông Thần tông xuất hiện, chắp tay hỏi:

- Không biết các vị đạo hữu từ nơi nào đến, chuẩn bị đi về nơi đâu?

Phương Sĩ Hải cười chắp tay:

- Đạo hữu hữu lễ, chúng là thương đội trong biên cảnh Mang Nguyên tông định đi Tội Ác Chi Tinh, ngang qua quý địa tạm dừng lại.

Tu sĩ Đông Thần tông cười nói:

- Không làm mất thời gian của các vị đạo hữu, mời theo ta đi neo Ngao Tinh thuyền.

Ngao Tinh thuyền theo sau thuyền nhỏ bay nhanh hướng Thiên Minh tinh, theo chỉ huy chậm rãi đậu bến.

Ngao Tinh thuyền mới đậu xong đột nhiên thân thuyền rung lên, Phương Sĩ Hải lảo đảo vụt ngoái đầu, mặt nhăn lại. Bên cạnh bọn họ có một chiếc Ngao Tinh thuyền đụng mạnh vào thuyền của họ, vì cấm chế thân thuyền dập tắt hơn phân nửa nên cú va chạm phá hoại thân thuyền một chút. Muốn tu sửa hoa văn trận pháp bị tổn hại sẽ tốn nhiều Nguyên Tinh.

Phương Sĩ Hải nhìn thân tàu bị hỏng, nhìn Ngao Tinh thuyền đối phương không ai đi ra xin lỗi càng sụ mặt xuống.

Phương Sĩ Hải quát:

- Các người đậu kiểu gì? Không thấy thân thuyền của mình vượt qua vị trí đậu sao?

Ngao Tinh thuyền của đối phương to hơn Ngao Tinh thuyền của Đông Ngô thương đội một số, chắc là thương đoàn chạy bên ngoài lâu. Tu sĩ trên thuyền từ trên cao nhìn xuống Phương Sĩ Hải tràn đầy coi rẻ, không hề có ý xin lỗi.

Phương Sĩ Hải biết đi ra ngoài không thể gây rắc rối, nhưng bị thái độ của bọn họ chọc giận:

- Đụng vào Ngao Tinh thuyền của chúng ta mà các người vẫn giữ thái độ như vậy, hôm nay phải có một câu giải thích, không thì không xong!

- Giải thích? Các ngươi muốn giải thích cái gì?

Một tu sĩ áo gấm bước ra ngoài Ngao Tinh thuyền phía đối diện, bộ dạng hai mươi mấy tuổi, khuôn mặt âm lạnh:

- Các ngươi đụng vào Ngao Tinh thuyền của bản thiếu gia, ta người lớn rộng lượng không so đo với các ngươi, ngược lại ngươi chạy tới đòi bản thiếu gia giải thích? Ngươi muốn gây sự phải không?

Lòng Phương Sĩ Hải chùng xuống, xem thái độ của đối phương không sợ gì thì chắc có chỗ dựa vào, hay bọn họ có bối cảnh rất mạnh trên Thiên Minh tinh? Nghĩ đến đây Phương Sĩ Hải dập tắt lửa giận, làm tu sĩ thương đội quanh năm chạy bên ngoài, gã rất hiểu đạo co được duỗi được.

Phương Sĩ Hải nói chuyện không còn cứng rắn như trước:

- Đông Thần tông đạo hữu, các người cũng thấy rõ việc này, ai đúng ai sai tự hiểu, xem giờ làm sao?

Phương Sĩ Hải muốn qua tu sĩ Đông Thần tông nghiệm chứng suy đoán của mình, nếu thật sự không thể dây vào thì gã sẽ không khăng khăng tự chuốc rắc rối.

Hai tu sĩ Đông Thần tông phụ trách hướng dẫn Ngao Tinh thuyền đậu bến cơ mặt cứng ngắc. Lúc trước Phương Sĩ Hải lớn giọng hấp dẫn nhiều ánh mắt nhìn, đa số là tu sĩ thương đội, việc này không lớn nhưng nếu xử lý không ổn sẽ gây ảnh hưởng đến danh tiếng Đông Thần tông. Nhưng bọn họ cũng nhận ra người gây sự, trong một chốc trái phải đều khó.

Hai người nhìn nhau, một người cẩn thận đến gần tu sĩ trẻ mặc áo gấm, tu sĩ Đông Thần tông dẫn đường cho Ngao Tinh thuyền Đông Ngô thương đội thì đáp xuống cạnh Phương Sĩ Hải.

- Vị đạo hữu này, tại hạ khuyên đạo hữu đừng làm lớn chuyện tránh cho gây rắc rối.

Khi nói chuyện gã liếc hướng tu sĩ áo gấm, nói nhỏ:

- Người bình thường không chọc vào vị kia được, đạo hữu đi ra ngoài chắc cũng không muốn chuốc vào rắc rối đúng không?

Phương Sĩ Hải đã có chuẩn bị tâm lý nghe vậy lòng chùng xuống, hơi do dự rồi gật đầu. Trong biên cảnh Đông Thần tông nếu xảy ra chuyện chỉ có bọn họ chịu thiệt, nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, nhẫn nhịn rồi cũng qua.

Tu sĩ Đông Thần tông thấy Phương Sĩ Hải chịu ngậm bồ hòn thì cười cười gật đầu.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...