Đạo (Dịch) – Chương 2523

- Lưu Vân đạo hữu bớt giận, việc này do Phúc trưởng lão làm việc không ổn chứ không phải ý của Mang Nguyên tông. Hiện tại bản tông chủ bảo đảm với đạo hữu Mang Nguyên tông ta lập tức không khó xử với đạo hữu, hai chúng ta xem như hôm nay chưa xảy ra chuyện gì chịu không?

Tiêu Thần lặng im, nửa ngày sau lạnh lùng gật đầu nói:

- Tại hạ vì vài lý do ẩn giấu tung tích, không ngờ hôm nay bị Mang Nguyên tông buộc phải lộ ra. Hy vọng tông chủ nói chuyện giữ lời, không thì tại hạ sẽ không bỏ qua!

Việc này mặt ngoài đúng là Mang Nguyên tông vô lý, cộng thêm không nắm chắc nên dù Mang Nguyên tông chủ thầm bực bội cũng không dám lộ vẻ gì.

Mang Nguyên tông chủ gật đầu nói:

- Đạo hữu yên tâm đi, bản tông chủ xin cáo từ.

Mang Nguyên tông chủ nói xong mang theo Phúc Tuyền Hữu bị thương nặng rời đi.

Trận chiến Sáng Thế Phong Vương cảnh hấp dẫn ánh mắt nguyên tòa thành, Tiêu Thần đạp hư không quay về, vô số ánh mắt kính sợ nhìn theo.

Tiêu Thần đáp xuống sân Đông Ngô thương đội, Phương Sĩ Hải, Ngô Mẫn kính cẩn thi lễ, ánh mắt kính sợ chấn động nhìn Tiêu Thần. Bọn họ suy đoán Tiêu Thần mạnh nhưng không ngờ hắn có tư cách đấu với Mang Nguyên tông chủ, bọn họ không nghe được nội dung đối thoại trên trời nhưng thấy Mang Nguyên tông rút đi, tức là một mình Lưu Vân đại nhân đẩy lùi nguyên Mang Nguyên tông!

Lực lượng này khiến bọn họ kính sợ.

Tiêu Thần quét mắt trong sân, lạnh lùng nhìn Phương Sĩ Hải:

- Bổn tọa đã bị lộ thân phận, không muốn ở trong thành lâu, các ngươi có đồng ý lên đường ngay? Nếu không thì bổn tọa đi một mình.

Phương Sĩ Hải cung kính nói:

- Lưu Vân đại nhân yên tâm, thương đội đã gói ghém xong lên, chúng ta xuất phát ngay.

Nửa canh giờ sau, đoàn Đông Ngô thương đội bước lên Ngao Tinh thuyền, rời khỏi tu chân tinh đi sâu vào tinh vực.

Mang Nguyên tông chủ nhìn theo nhóm Tiêu Thần rời đi, thì thào:

- Lần này chúng ta nghĩ nhiều rồi, hắn tuyệt đối không phải người Thần Cơ tông muốn tìm nếu không đã chẳng dám công khai lộ ra tu vi đối địch với Mang Nguyên tông ta.

Phúc Tuyền Hữu đứng sau lưng Mang Nguyên tông chủ, mặt tái nhợt cười khổ gật đầu. Thể tu mạnh như vậy không dễ bắt chước được, lần này bọn họ tự chuốc rắc rối cho mình.

- May mắn tông chủ chấn nhiếp hắn không thì Mang Nguyên tông sẽ khi không thêm một cường địch.

Mang Nguyên tông chủ lặng im một lúc, lắc đầu nói:

- Nếu đánh nhau sống chết thật sự thì bản tông chủ không có nắm chắc thắng hắn.

Phúc Tuyền Hữu cứng người lại, vụt ngẩng đầu nhìn Ngao Tinh thuyền biến mất trong tầm mắt, đôi mắt tràn đầy giật mình.

Ngô Mẫn cung kính nói:

- Lưu Vân đại nhân, đây là khoang thuyền tốt nhất trên Ngao Tinh thuyền, vốn là chỗ ở của lão sư, ta đã sai người dọn dẹp rồi, hy vọng đại nhân vừa lòng.

Tiêu Thần gật đầu nói:

- Ta rất vừa lòng.

Ngô Mẫn thầm thở phào, nét mặt ngập ngừng muốn nói.

Tiêu Thần đoán được suy nghĩ trong lòng Ngô Mẫn:

- Nói với Phương Sĩ Hải nếu bổn tọa ở lại thương đội thì khi các ngươi gặp rắc rối, miễn trong phạm vi năng lực của bổn tọa thì bổn tọa sẽ không khoanh tay đứng nhìn, kêu Phương Sĩ Hải yên tâm đi.

- Đa tạ Lưu Vân đại nhân!

Ngô Mẫn mừng rỡ nói:

Ngô Mẫn kính cẩn thi lễ rời đi.

Tiêu Thần ngồi xuống, thần thức bay khỏi người tỉ mỉ tìm tòi, xác định không có chỗ nào không ổn mới gật gù. Tiêu Thần đã nhận định Phương Sĩ Hải không dám giở trò sau lưng hắn nhưng cẩn thận một chút vẫn hơn, hắn phất tay bày ra cấm chế, trên mặt lộ vẻ trầm ngâm.

Xung đột với Mang Nguyên tông là Tiêu Thần cố ý làm, hắn không cho rằng Mang Nguyên tông chủ là kẻ bá đạo lỗ mãng như thế, biết có cường giả xuất hiện trong phạm vi tông môn liền phái người không tiếc mọi giá chiêu lãm còn đánh nhau. Khả năng lớn nhất là vì Thần Cơ tông truy nã khiến thế lực các nơi trong Tinh Vực Tội Ác nghi ngờ cường giả đột nhiên xuất hiện. Vì nhận ra điều này nên Tiêu Thần mới nắm lấy cơ hội ra tay ngay, gây lớn chuyện.

Làm như vậy ở trình độ lớn nhất gạt bỏ nghi ngờ của Mang Nguyên tông, vì nếu hắn là người bị Thần Cơ tông truy sát tuyệt đối không dám nghênh ngang đánh nhau. Tiêu Thần mượn cơ hội này bộc phát lực lượng thể tu Sáng Thế Phong Vương cảnh khiến Mang Nguyên tông ngậm bồ hòn, còn làm chứng minh xuất thân cho hắn. Về sau dù Tiêu Thần lại ra tay trong Tinh Vực Tội Ác, có chuyện hôm nay sẽ không ai nghi ngờ thân phận của hắn.

Tiêu Thần đi Tội Ác Chi Tinh vì muốn tham gia vào Tội Ác Chi Thành, chỉ có làm thành viên Tội Ác Chi Thành mới nhờ vào lực lượng của nó đối kháng lại Thần Cơ tông, tránh đi Ngụy Trưng truy sát. Tranh đấu với Mang Nguyên tông vừa chứng minh thân phận thể tu của hắn, thoát khỏi nguy hiểm bị người nghi ngờ vừa là cơ hội cho hắn phô bày lực lượng, sau khi vào Tội Ác Chi Tinh mới hấp dẫn Tội Ác Chi Thành chú ý nhanh hơn.

Với nhiều lợi lộc như thế Tiêu Thần không có lý do gì không ra tay, giờ xem ra sự việc phát triển theo hướng hắn muốn. Mới vào Tinh Vực Tội Ác, lực lượng cơ thể mạnh mẽ chưa bị lộ nên hắn ngụy trang sửa thân phận vừa khớp.

Tiêu Thần tạm gác lại suy nghĩ, chậm rãi nhìn lòng bàn tay, cúi đầu nhìn huyết phù trong lòng bàn tay, huyết quang mạnh hơn một chút.

Lòng Tiêu Thần chùng xuống, hắn không có nhiều thời gian.

Đông Ngô thương đội nhiều năm đi trong biên cảnh Mang Nguyên tông và tinh vực xung quanh, cộng thêm Phương Sĩ Hải rất biết làm người, xử lý các mối quan hệ cực kỳ ổn thỏa. Đoạn đường lúc đầu khá thuận lợi, tu sĩ trong thương đội nhẹ nhàng, nhưng nửa tháng sau Ngao Tinh thuyền dời rời khỏi phạm vi hoạt động của thương đội đi vào tinh vực xa lạ, thương đội đối mặt các rắc rối lớn nhỏ, không quá nghiêm trọng nhưng làm lòng người nặng trĩu.

Hành trình mới được một phần ba đã gặp đống rắc rối, chặng đường phía sau chắc càng khó đi hơn.

Phương Sĩ Hải nhíu chặt mày nhìn hướng khoang thuyền Lưu Vân đại nhân ngư ngụ, hơi yên lòng một chút. Nếu thương đội thật sự gặp rắc rối không thể giải quyết được chắc Lưu Vân đại nhân sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Tuy vậy rắc rối nhỏ bình thường Phương Sĩ Hải không dám tùy ý kinh động Lưu Vân đại nhân, tránh cho khiến đại nhân bất mãn. Hộ vệ thương đội hơi chật vật bất lực, con đường phía trước xa xôi, chỉ dựa vào những người này không đủ để uy hiếp đám trộm cướp đi trong tinh vực.

Phương Sĩ Hải đắn đo suy nghĩ, nhìn bản đồ sao nửa ngày, cuối cùng quyết định một chỗ để thương đội ngừng lại tạm thời tu dưỡng.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...