Đạo (Dịch) – Chương 2522

Phúc Tuyền Hữu càng cười như thế Phương Sĩ Hải càng run, mặt đổ mồ hôi.

Phương Sĩ Hải lau mồ hôi nói:

- Phúc đại nhân nói đùa, người muốn gặp ta thì dù thương đội có đi rồi ta cũng sẽ ngoan ngoãn quay về gặp người.

Phúc Tuyền Hữu bỗng sầm mặt xuống, âm trầm nói:

- Bớt nói nhảm đi, ngươi nên biết chúng ta đến đây vì cái gì, còn không mau mời vị Lưu Vân đạo hữu ra!

Phương Sĩ Hải cứng người lại. Chợt có tiếng bước chân vang lên từ phía sau, là Ngô Mẫn thấy tình hình không ổn chạy đi mời Tiêu Thần. Phương Sĩ Hải nhẹ lòng, việc hôm nay gây ra là do Tiêu Thần, gã không cách nào xen vào.

Phương Sĩ Hải cúi đầu hành lễ, cung kính chào:

- Tham kiến Lưu Vân đại nhân.

Tiêu Thần gật đầu nhìn nhóm người Phúc Tuyền Hữu, nhíu mày hỏi:

- Các ngươi là ai, tìm ta có chuyện gì?

Phúc Tuyền Hữu đánh giá Tiêu Thần, tuy không nhìn ra sâu cạn nhưng gã biết hắn là thể tu, không dám qua loa.

Phúc Tuyền Hữu cười tươi chắp tay nói:

- Chắc vị này là Lưu Vân đạo hữu, tại hạ là Phúc Tuyền Hữu trưởng lão Mang Nguyên tông, hôm nay phụng lệnh tông chủ đến mời tông môn ta dự tiệc.

Tiêu Thần không đợi Phúc Tuyền Hữu nói nhiều đã ngắt ngang:

- Tại hạ đã nói, không nhận Mang Nguyên tông chiêu lãm được, đạo hữu hãy mang người đi đi.

Phúc Tuyền Hữu ngừng người, lạnh nhạt nói:

- Tại sao đạo hữu không suy xét cho kỹ rồi mới quyết định? Mang Nguyên tông chúng ta là hào cường một phương, tông chủ đại nhân cầu hiền như khát. Đạo hữu ở lại cùng mưu đồ ngày sau chẳng phải là tuyệt vời?

Tiêu Thần nói:

- Lưu Vân có chuyện quan trọng cần đến Tội Ác Chi Tinh, không hứng thú ở lại Mang Nguyên tông, ta không muốn nói cùng một câu lần thứ ba.

Viện lạc tĩnh lặng, tu sĩ Đông Ngô thương đội trợn to mắt nhìn Tiêu Thần, không biết hắn là tu sĩ từ đâu đến mà dám không khách sáo với trưởng lão Mang Nguyên tông.

Phương Sĩ Hải trắng mặt cúi đầu đứng một bên, cầu nguyện hôm nay đừng xảy ra chuyện gì.

Phúc Tuyền Hữu không nói một lời, mắt nhìn Tiêu Thần ngày càng lạnh:

- Xem ra Lưu Vân đạo hữu không nể mặt Mang Nguyên tông ta, hành động này đôi khi sẽ chọc vào rắc rối cho bản thân.

Rõ rành rành là uy hiếp.

Tiêu Thần nhíu mày hỏi:

- Ta không muốn gây rắc rối nhưng nếu rắc rối thật sự đến cửa cũng không sợ hãi.

- Tốt, nếu Lưu Vân đạo hữu đã kiên quyết như thế thì lão phu không chậm trễ thời gian. Hôm nay tông phủ sai lão phu mời Lưu Vân đạo hữu trở lại, đạo hữu không chịu đi thì nên cho ta một lý do để ăn nói đúng không?

- Lý do gì?

Phúc Tuyền Hữu mặt không biểu tình nói:

- Đánh bại ta.

Tiêu Thần gật đầu nói:

- Được.

Phúc Tuyền Hữu cười nhạt vung tay áo, người lóe linh quang, gã bay vọt lên trời.

Tiêu Thần ngước nhìn Phúc Tuyền Hữu, khẽ hừ cất bước đạp hư không như giẫm trên đất bằng. Không sử dụng pháp lực, đạp bước hư không là một trong thần thông đặc biệt của thể tu cao giai.

Phúc Tuyền Hữu quát, tay chộp hướng Tiêu Thần:

- Mộc Khốn!

- Mộc Khẩn!

Dây leo co rút phát ra tiếng ma sát xèo xèo, tù giam mộc co rút nhanh trói chặt Tiêu Thần.

- Hoa Nở!

Dây leo hợp thành tù giam chợt nở từng đóa hoa rực rỡ hướng Tiêu Thần, hoa kề sát người hắn bị đè ép mà không rụng cánh. Hoa dán trên người, nhụy hoa phun ra những sợi như râu muỗi kề sát người Tiêu Thần, muốn chui vào da.

Triệu hoán dây leo bày ra tù giam mộc, thi triển sát chiêu. Từ thần thông ra tay đến sáu chữ thoát khỏi môi Phúc Tuyền Hữu chỉ trong vài giây.

Phúc Tuyền Hữu nhìn Tiêu Thần bị tù giam dây leo trói, khóe môi cong lên lạnh băng. Rơi vào thần thông của gã thì dù Lưu Vân thể tu có được lực lượng tương đương Sáng Thế cũng đừng mơ thoát dễ dàng.

Nhưng trong dây leo truyền ra giọng nói lạnh nhạt nói:

- Đạo hữu đã ra tay, có qua mà không có lại thì vô lễ, hãy nhận một đấm của ta.

Dứt lời tiếng bùm bùm giòn vang, tù giam dây leo bị bứt đứt, dây đứt đoạn, hoa tan nát.

Thần thông của Phúc Tuyền Hữu bị Tiêu Thần dựa vào sức mạnh cơ thể phá tan.

Trường bào trên người Tiêu Thần rách rưới nhưng cơ thể không trầy trụa chút nào, khuôn mặt bình tĩnh, mắt lấp lóe tia sáng lạnh. Tiêu Thần bước lên trước, hư không đánh một đấm tới trước.

Đùng!

Cú đấm đánh vào hư không như tiếng trống phát ra thanh âm trầm đục.

Phúc Tuyền Hữu biến sắc mặt, ánh mắt hoảng loạn giơ tay vỗ trước mặt. Vầng sáng xanh lá cây hiện ra dập dờn như mặt gương chắn trước người gã.

Nhưng ngay sau đó gương xanh lá cây rung bần bật kinh người, mặt Phúc Tuyền Hữu tái mét phun búng máu, mặt kính vỡ ra.

Xương ngực Phúc Tuyền Hữu kêu răng rắc bay ra sau.

Tiêu Thần lạnh lùng cười:

- Đạo hữu đừng đi, lại đỡ một đấm của ta!

Tiêu Thần nhấc chân lên lập tức tung nắm đấm.

Hư không lóe linh quang, một tu sĩ xuất hiện vung tay áo, lực lượng hùng hồn sinh ra trong hư không va chạm với cú đấm. Hai hư không đụng mạnh giữa hư không, tiếng nổ ầm ầm như thú rống sấm nổ, dấy lên gió to đầy trời.

Trường bào rách rưới của Tiêu Thần bay phần phật, hắn nheo mắt, tia mắt càng lạnh hơn.

Tiêu Thần rống to:

- Hay cho Mang Nguyên tông, lại một người đến nữa, khi dễ ta lẻ loi một mình sao? Chiến thì chiến, Lưu Vân ta sợ gì Mang Nguyên tông ngươi!?

Mang Nguyên tông chủ thầm giật mình, mới rồi giao phong lực lượng dao động khiến khí huyết trong người gã cuộn trào, đủ biết thực lực của Lưu Vân mạnh đến đâu. Mang Nguyên tông chủ chưa dốc hết sức nhưng Lưu Vân cũng có thể còn giữ sức, nếu thật sự buông tay đánh nhau chưa chắc gã giữ được hắn.

Mang Nguyên tông chủ vội xua tay:

- Lưu Vân đạo hữu đừng tức giận, bổn tọa là tông chủ Mang Nguyên tông, hôm nay sai Phúc trưởng lão đến chỉ muốn mời đạo hữu đến tông môn dự tiệc, cầu mong chiêu lãm đạo hữu chứ không có ác ý!

- Không có ác ý?

Tiêu Thần cười khẩy nói:

- Ba phen bốn lượt ép ta vào tông, bị từ chối liền dùng vũ lực uy hiếp, vừa ra tay liền dùng sát chiêu. Tông chủ cảm thấy tất cả việc này đều là hiểu lầm sao?

Tiêu Thần càng cứng rắn thì Mang Nguyên tông chủ càng cảm thấy mình đã đi nước cờ sai, không dám kết thù kết oán với Tiêu Thần. Tuy là chủ một tông nhưng nếu gã trêu chọc vào cường giả thể tu mạnh mẽ như vậy trừ phi giết hắn, không thì sau này tông môn không có ngày bình yên.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...