Tiêu Thần dứt lời bước ra ngoài, Ngô Mẫn thầm thở phào mang theo Hùng Nhị lật đật theo sau.
Lão nhân bình trắc ở lại lộ biểu tình thất vọng, lão hơi trầm ngâm rồi chạy vội ra ngoài.
Ra khỏi bình trắc quán, Hùng Nhị cúi đầu đi theo, trong thời gian ngắn tinh thần gã chịu giày vò, người ướt đẫm mồ hôi. Ngô Mẫn thấy nhưng không dám nhắc đến, lòng thầm thấp thỏm.
Hùng Nhị cắn răng chắp tay nói:
- Lưu Vân đại nhân, lúc trước Hùng Nhị bất kính với đại nhân, nếu đại nhân có gì phật lòng xin hãy trừng phạt vãn bối, tùy đại nhân xử trí.
Nếu còn không nói ra thì Hùng Nhị e rằng mình không chịu nổi trước.
Ngô Mẫn hé môi nhưng không dám xin, vì chuyện này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, tùy theo Lưu Vân đại nhân muốn sao.
Tiêu Thần dừng bước, quay người nhìn Hùng Nhị:
- Giây lát này xem như trừng phạt ngươi, chuyện trước kia xóa bỏ. Nhưng ta hy vọng hai người giữ bí mật cho ta, đừng tuyên dương lung tung chuyện trong bình trắc quán.
Ngô Mẫn cung kính nói:
- Đại nhân yên tâm, hai vãn bối biết nên làm sao.
Ngô Mẫn quay sang nạt Hùng Nhị:
- Còn không mau đa tạ Lưu Vân đại nhân ơn không trách tội? Sau này còn dám làm vậy nữa dù Lưu Vân đại nhân không truy cứu thì ta cũng sẽ phạt ngươi!
Hùng Nhị vội vàng hành lễ:
- Đa tạ Lưu Vân đại nhân, sau này Hùng Nhị không dám nữa!
Hùng Nhị nhanh nhẹn đứng dậy, hơi khom người đi trước dẫn đường. Ba người đi nhanh về thương đội.
Ngô Mẫn cung kính hành lễ với lão nhân phía đối diện:
- Lão sư, vị này là Lưu Vân đạo hữu, hôm nay chỉ có đại nhân nhận làm hộ vệ thương đội chúng ta.
Hùng Nhị ngoan ngoãn cúi đầu đứng một bên.
Phương Sĩ Hải nghe vậy cau mày, lòng thầm lo âu không nhận ra đệ tử của mình khác lạ.
Phương Sĩ Hải liếc qua Tiêu Thần:
- Hùng Nhị, mang Lưu Vân đạo hữu đi xuống nghỉ ngơi đi.
Tim Hùng Nhị giật thót cẩn thận nhìn Lưu Vân đại nhân, thấy hắn không tỏ vẻ bất mãn mới nói:
- Lưu Vân đạo hữu mời đi theo ta.
Hùng Nhị giơ tay mời, vẻ mặt bất giác kính sợ.
Tiêu Thần gật đầu, hơi chắp tay với Phương Sĩ Hải rồi đi theo sau lưng Hùng Nhị.
Phương Sĩ Hải nhíu mày nói:
- Mẫn nhi, lần này thương đội đi Tội Ác Chi Tinh chỉ có một nửa hộ vệ so với bình thường, ngày mai là xuất phát rồi, làm sao bây giờ?
Phương Sĩ Hải cực kỳ xem trọng đại đệ tử của mình.
Ngô Mẫn nhớ thái độ vừa rồi của lão sư, hơi do dự nhưng cuối cùng vẫn nói thân phận của Lưu Vân đại nhân cho lão sư biết, không thì sau này sinh ra rắc rối. Lưu Vân đại nhân tính tình tốt nhưng cũng có giới hạn sự rộng lượng, không thể đợi đến khi xảy ra chuyện thì hết đường cứu.
Ngô Mẫn cắn răng khẽ nói:
- Lão sư, đệ tử có một số việc hy vọng có thể nói một mình với lão sư.
Phương Sĩ Hải hơi bất mãn vì đệ tử không trả lời mình, nhưng thấy mặt Ngô Mẫn kỳ kỳ thì đã nhận ra có gì không ổn.
Phương Sĩ Hải gật đầu nói:
- Theo ta vào phòng nói chuyện.
Ngô Mẫn vội theo sau.
Phương Sĩ Hải nghe Ngô Mẫn nói rõ sự việc, biến sắc mặt quát:
- Cái gì? Lưu Vân đại nhân có tu vi này? Sao ngươi không nói sớm cho ta biết?
Vẻ mặt Ngô Mẫn bất đắc dĩ nói:
- Lưu Vân đại nhân đặc biệt dặn dò không muốn chúng ta tuyên dương tu vi của đại nhân, hơn nữa ta đã ra hiệu với lão sư rồi, tại lão sư không nhìn ra.
- Ta lập tức đến cửa xin lỗi Lưu Vân đại nhân!
Phương Sĩ Hải cắn răng nói:
- Phải giữ Lưu Vân đại nhân lại mới được, có đại nhân thì chúng ta đi Tội Ác Chi Tinh mới bảo đảm bình an. Mẫn nhi đi cùng ta, để bày tỏ chân thành xin lỗi của vi sư.
Ngô Mẫn khẽ nói:
- Lão sư, Lưu Vân đại nhân không phải loại người hẹp hòi, chưa chắc để bụng việc vừa rồi. Đại nhân không muốn lộ ra thân phận của mình, nếu lão sự trực tiếp đến xin lỗi chẳng phải là làm trái ý của đại nhân?
Phương Sĩ Hải gật đầu nói:
- Đúng đúng đúng, may mắn ngươi nhắc nhở ta, nếu không lỗ mãng đi qua sẽ chọc Lưu Vân đại nhân bất mãn.
Ngô Mẫn nhướng đuôi mày:
- Lão sư, Lưu Vân đại nhân bày ra lực lượng trong bình trắc quán khiến tu sĩ Mang Nguyên tông chú ý, tuy đại nhân tỏ vẻ sẽ không ở lại nhưng ta lo Mang Nguyên tông sẽ có hành động. Lão sư thấy chúng ta có cần đề phòng không?
Phương Sĩ Hải dần dằn xuống lòng kích động, đầu óc tỉnh táo lại, nghe vậy mày nhíu chặt, nói:
- Xem cách làm việc trước kia của Mang Nguyên tông thì lần này sẽ không dễ bỏ qua.
Ngón tay Phương Sĩ Hải gõ nhẹ mặt bàn, lặng im giây lát chợt lên tiếng:
- Mẫn nhi, lập tức truyền xuống, thương đội gói ghém lên đường ngay. Chúng ta không chờ ngày mai, hiện tại liền xuất phát.
Ngô Mẫn do dự hỏi:
- Lão sư, làm vậy có khi nào chọc giận Mang Nguyên tông không? Dù sao rễ Đông Ngô thương đội chúng ta ở đây, sau này khó ăn nói.
- Bất chấp nhiều như vậy.
Phương Sĩ Hải xua tay:
- Mặc kệ thế nào lo qua ải trước mắt đã, có chuyện gì chờ chúng ta trở về từ Tội Ác Chi Tinh rồi tính tiếp.
Ngô Mẫn hành lễ lui ra:
- Vâng thưa lão sư, đệ tử đi chuẩn bị ngay.
Phương Sĩ Hải đi tới đi lui trong phòng, gã bất đắc dĩ mới nhận vụ buôn bán này, vốn còn đang lo nhưng giờ có Lưu Vân đại nhân tham gia, giảm thấp hung hiểm chuyến đi rất nhiều.
Hơn nữa hoàn thành việc này cố chủ sẽ cho bọn họ một số lợi lộc, tìm cơ hội cầu tình chưa chắc không thể đứng vững trong Tội Ác Chi Tinh, khi đó không cần lo Mang Nguyên tông uy hiếp.
Trong khi Phương Sĩ Hải vắt óc suy nghĩ thì bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng ồn ào. Tim Phương Sĩ Hải rớt cái bịch vội đẩy cửa bước ra.
Đông Ngô thương đội quanh năm đi khắp chốn, ở trong thành có đại viên chuyên để nghỉ chân. Giờ cửa viện mở rộng, mấy chục tu sĩ Mang Nguyên tông đứng canh ở cửa viện. Một tu sĩ mặt trắng trẻo, miệng có hai dúm râu cá trê đang đứng giữa đường.
Tu sĩ thương đội tránh một bên nhìn đoàn người, biểu tình đầy kính sợ.
Phương Sĩ Hải nhìn người đến thầm la nguy rồi, vội vàng tiến lên chào:
- Không biết ngọn gió nào thổi Phúc đại nhân đến đây, mời đại nhân vào phòng khách ngồi. Mau đi pha trà!
Phúc Tuyền Hữu là trưởng lão Mang Nguyên tông, luôn cười tủm tỉm, bình thường nói chuyện với người cũng nho nhã lễ độ, nhưng lúc trở mặt là kẻ hung hăng ăn tươi nuốt sống.
Phúc Tuyền Hữu cười híp mắt thành khe hở:
- Phương chưởng quầy vội vã đi ra ngoài sao? May mà chúng ta nhanh hơn một bước, nếu không sợ là không chiêu được người.
Bình luận