Sau khi vết thương lành Tiêu Thần vì nhờ cậy vào lực lượng có thể đối kháng Thần Cơ tông, Ngụy Trưng quyết định đi Tội Ác Chi Tinh. Nhưng đi không lâu sau Tiêu Thần mấy lần rơi vào rắc rối, có một lần bị người nhận ra thân phận. Tiêu Thần dùng thuật sưu hồn mới biết nguyên Thần Cơ tông tuyên bố truy nã hắn, ai cung cấp manh mối liên quan hắn sẽ được thưởng nặng. Nếu Tiêu Thần tiếp tục đi Tội Ác Chi Tinh dọc đường sẽ bị cản trở không ngớt, hễ đánh nhau với người thì hắn không thể che giấu hơi thở tu vi, có khả năng bị lộ thân phận, sơ sẩy một cái sẽ đưa mình vào cảnh nguy hiểm.
Đối mặt tình hình này Tiêu Thần đắn đo suy nghĩ, đành thay đổi kế hoạch ban đầu của mình. Tiêu Thần đổi mặt mũi, thậm chí giấu đi tu vi ngụy trang thành thể tu Tạo Vật cảnh. Với độ cứng cơ thể của Tiêu Thần ngụy trang thể tu không khó khăn, vậy là giảm khả năng bị lộ xuống mức thấp nhất. Còn về tham gia thương đội không phải ý tưởng bất chợt, Tiêu Thần suy nghĩ rất lâu mới lựa chọn. Thương đội xuyên tao trong tinh vực, có thể che giấu tung tích của Tiêu Thần. Thương đội Tinh Hệ Tội Ác đi chắc không chậm hơn hắn bay một mình là bao, tuyển chọn này tự nhiên là không thể tốt hơn.
Một canh giờ sau, Hùng Nhị mặt như đưa đám chui vào tán dù:
- Sư tỷ, không phải ta không ra sức mà hôm nay thật sự không chiêu người được. Sau khi trở về sư tỷ nhớ nói rõ với lão sư, đừng để lão sư cứ hỏi ta.
Ngô Mẫn mở mắt ra lộ tia bất đắc dĩ nói:
- Sắc trời không sớm, không chiêu được người thì chúng ta trở về đi. Nhưng trước đó cần mang theo Lưu Vân đạo hữu đi bình trắc quán đã.
- Được rồi, ta dọn dẹp ngay rồi chúng ta đi!
Hùng Nhị nghe vậy phấn khởi tinh thần, nhanh nhẹn dọn dù đen, bàn ghế vào trữ vật giới chỉ.
Hùng Nhị cười nói:
- Sư tỷ, chúng ta đi thôi!
Ngô Mẫn giơ tay mời:
- Lưu Vân đạo hữu, mời.
Tiêu Thần gật đầu.
Thương đội chiêu lãm hộ vệ có nhiều lúc phải mang tu sĩ tham gia bình trắc rồi mới quyết định có mướn không, nên bọn họ cách bình trắc quán không xa, đi hai con phố là đến nơi.
Ngô Mẫn nhỏ giọng giải thích:
- Bình trắc quán này là Mang Nguyên tông dựng lên, tu sĩ dưới Sáng Thế Phong Vương cảnh nộp Nguyên Tinh là có thể vào trong nhận bình trắc tu vi.
Ngô Mẫn quay sang nói với Hùng Nhị:
- Sư đệ đi giao Linh Thạch, chúng ta ở đây chờ ngươi.
Hùng Nhị lẩm bẩm:
- Dựa vào cái gì chúng ta ra Linh Thạch . . .
Nhưng Hùng Nhị không dám cãi lời sư tỷ, dùng dằng đi.
Ngô Mẫn nói:
- Sư đệ của ta không xấu tính nhưng hơi lỗ mãng, nếu có chỗ nào đắc tội xin Lưu Vân đạo hữu chớ trách.
Sắc mặt Tiêu Thần bình tĩnh, hắn không định so đo với Hùng Nhị, chỉ lắc đầu.
Ngô Mẫn nhìn bộ dạng bình tĩnh không gợn sóng của Tiêu Thần, không hiểu sao tim giật thót quét mắt qua, hắn không nói nhiều thì nàng cũng không nói gì thêm nhưng cử chỉ đối xử với hắn tăng thêm sự tôn trọng.
Không lâu sau Hùng Nhị cầm một ngọc điệp trắc nghiệm trở về nói:
- Đi thôi, chỗ bình trắc thể tu không có ai, chúng ta không cần xếp hàng.
Phụ trách bình trắc là một lão nhân vóc dáng vạm vỡ, nhìn ba người, nhíu mày hỏi:
- Trong các người có ai muốn bình trắc thể tu? Nói trước là chúng ta chỉ bình trắc thể tu từ Phá Diệt cảnh trở lên, nếu như tu vi không đủ thì đừng ra tay làm trễ thời gian.
Lão nhân này là thể tu nhưng không biết tu vi đến trình độ nào.
Tiêu Thần tiến lên một bước:
- Là ta.
Lão nhân nhìn Tiêu Thần tùy tay chỉ mấy tảng đá lớn đặt dưới đất gần đó:
- Nhỏ nhất đối ứng Phá Diệt cảnh, cứ thế tính lên, mặc kệ dùng cách nào, khiến cục đá rời khỏi mặt đất là hoàn thành bình trắc.
Lão nhân nói xong về chỗ ngồi rót ly trà nóng, cúi đầu nhấp một ngụm, không hề xem trọng Tiêu Thần.
Thể tu dễ tu luyện vậy sao?
Tiêu Thần không để bụng thái độ của lão nhân, hắn bước đến cục đá to đối ứng với Tạo Vật cảnh, nhìn cục đá có chỗ cho mình bấu tay. Tiêu Thần vươn tay nắm cục đá, hơi gồng sức giơ cao trên tay.
Tiêu Thần quay đầu hỏi lão nhân bình trắc:
- Cái này xem như qua chưa?
Lão nhân nghe giọng hỏi chợt ngước nhìn Tiêu Thần giơ cục đá to, tách trà nóng rớt trúng người, lão ho sặc sụa. Lão nhân không quan tâm nước dính ướt người, đứng bật dậy chạy tới gần Tiêu Thần kiểm tra kỹ, xác nhận hắn chỉ sử dụng sức mạnh cơ thể thì lộ biểu tình kính sợ.
- Đại nhân đã thông qua.
Tiêu Thần gật đầu tùy tay ném cái rầm, cục đá đập xuống làm mặt đất rung rinh.
Tiếng vang lớn làm Ngô Mẫn, Hùng Nhị giật mình tỉnh lại.
Tiêu Thần đến gần hỏi:
- Bây giờ đi được chưa?
Ngô Mẫn vội sửa sang quần áo hành lễ:
- Lưu Vân đại nhân tham gia vào thương đội là vinh hạnh cho Đông Ngô thương đội chúng ta. Về lương thưởng chúng ta sẽ đưa ra giá cả khiến đại nhân vừa lòng.
Hai tay ôm một cục đá và một tay cầm là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Xem Tiêu Thần nâng tùy ý là biết sức mạnh thật sự của hắn không chỉ có bấy nhiêu.
Là đại nhân thể tu Tạo Vật cảnh viên mãn hay Sáng Thế cảnh?
Nghĩ đến đây mặt Ngô Mẫn càng cung kính hơn.
Hùng Nhị hơi trắng mặt, gã nhớ đến thái độ lúc trước của mình, chỉ muốn tự tát bảy, tám bạt tai, nghĩ mà run. May mắn Lưu Vân đại nhân hình như không định so đo với gã, lòng thầm vững vàng. Hùng Nhị cúi đầu đứng một bên, tiếng hít thở cũng cẩn thận hơn.
Tiêu Thần gật đầu nói:
- Vậy chúng ta đi thôi.
- Đại nhân đi từ từ.
Lão nhân phụ trách bình trắc kính cẩn thi lễ:
- Vãn bối là Tần Thái của Mang Nguyên tông tham kiến đại nhân, với tu vi thể tu của đại nhân hoàn toàn có thể trở thành trưởng lão Mang Nguyên tông, nếu không thích bị trói buộc có thể nhận chức vị cung phụng. Nếu tu sĩ áo đen muốn thì vãn bối sẽ thông bẩm tông môn ngay, chắc hẳn tông chủ sẽ rất hoan nghênh đại nhân tham gia, cung cấp bổng lộc vô cùng phong phú cho đại nhân, hoàn toàn không cần kiếm tiền Nguyên Tinh bằng cách làm hộ vệ thương đội.
Ngô Mẫn biến sắc mặt, thương đội đi Tội Ác Chi Tinh xa xôi nếu mời được Lưu Vân đại nhân thì tính an toàn nâng cao, nhưng nàng không có khả năng can thiệp lời mời của Mang Nguyên tông, lòng thầm sốt ruột.
Tiêu Thần nhíu mày nói:
- Đa tạ ý tốt nhưng tại hạ có việc cần đi Tội Ác Chi Tinh giải quyết, không thể ở chỗ này ở lâu, cáo từ.
Bình luận